Viên Mục Dã buồn cười nhìn dáng vẻ kỳ quái đi về phía trước của hai người kia, trong lòng lại nghĩ đến những xác động vật mình đã nhìn thấy trong rừng rậm, trong đó đương nhiên không thể thiếu một phần thi thể của nhân viên phòng thí nghiệm, có điều tình hình khi nãy quá cấp bách nên cậu không có thời gian để xác nhận...
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã hơi mất tập trung thì hỏi: “Nghĩ gì thế?”
Viên Mục Dã thở dài, nói: “Anh cũng nhìn thấy những cái xác khô trong rừng rồi đấy, trong đó chỉ cần có một sinh vật có phát sinh trao đổi cơ thể với con người... thì cũng có nghĩa là người đó sẽ vĩnh viễn không thể trở lại bình thường được nữa.”
Đoàn Phong nhún vai nói: “Không thể nào tránh được chuyện như thế đâu, giống như tay Wilson kia nhỉ? Anh ta trao đổi cơ thể với một con bướm, cho dù không bị thằng cha Duncan lừa, thì với tuổi thọ của bướm, Wilson cũng không chờ nổi đến khi khôi phục lại bình thường.”
Viên Mục Dã lo lắng: “Nhưng sau này những người đó phải làm sao? Bọn họ sẽ phải sống như con người hay như động vật đây?”
Đoàn Phong suy nghĩ rồi bảo: “Điều này cần một cái nhìn vô cùng bao dung. Cậu thấy Hans đó, vì cái gì mà anh ta lại quyết tâm chọn cách sống như động vật chứ... điều đó còn chưa rõ ràng sao?”
Lúc này Đầu To ở đằng trước đột nhiên quay lại hỏi: “Có đi lên đỉnh núi nữa không?”
“Đến đây! Đến đây! Cậu đi nhanh lên là được!” Đoàn Phong tức giận nói.
Trong lòng Viên Mục Dã không khỏi cảm khái, Đầu To vừa may mắn... cũng vừa bất hạnh. Bất hạnh là vì hắn không được lựa chọn xuất thân của mình, từ nhỏ đã phải sống trong đường cống ngầm tối tăm ẩm ướt quanh năm không thấy ánh mặt trời, trải qua cuộc sống mà người bình thường không thể tưởng tượng được.
Nhưng ai có thể lựa chọn xuất thân của mình chứ? Nói cách khác, cho dù xuất thân tốt thì nhất định là may mắn sao? Ví dụ như Đoàn Phong, xuất thân của anh ta cũng được coi là tốt, từ nhỏ đã là hy vọng của gia đình, là trụ cột trong mắt cha mẹ. Nhưng cuộc sống sau này của anh ta chỉ đơn giản là chìm trong thù hận, cuộc sống như vậy có thể coi là may mắn sao?
Sở dĩ nói Đầu To may mắn là vì hắn có thể gặp được lão Lâm và Triệu Linh Nhi, chính vì có bọn họ đón nhận, bao dung không từ bỏ hắn cho nên mới có Đầu To của ngày hôm nay. Nếu không hắn vẫn sẽ coi đám chuột biến dị ăn thịt người ở trong đường cống ngầm kia là bạn, vĩnh viễn không thể trở thành một người bình thường, sống dưới ánh mặt trời...
Đương nhiên, không ai biết Đầu To có cảm thấy khó khăn khi lựa chọn như vậy hay không, bởi vì chỉ cần hắn cảm thấy mọi chuyện đều xứng đáng, thì cho dù có khó khăn hơn nữa cũng có thể kiên cường được.
Đường lên núi sau đó thuận lợi hơn rất nhiều, càng lên gần đỉnh núi, hai bên đường càng có nhiều tảng đá hình thù kỳ quái, dường như bất cứ lúc nào quái vật cũng có thể xông ra từ đằng sau những tảng đá đó... Đầu To và Tiểu Lục có vẻ thích ứng rất tốt với hoàn cảnh nơi này, đặc biệt là Đầu To, hắn nhảy từ tảng đá này sang tảng đá kia còn nhanh hơn là đi trên mặt đất bằng phẳng.
Viên Mục Dã đi phía sau cũng lười đuổi theo, đương nhiên chủ yếu là vì cậu có muốn cũng không đuổi kịp được... Không ngờ đi một lúc, Viên Mục Dã đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, cậu đi chậm lại và nói với Đoàn Phong: “Hình như có điểm bất thường!”
Đoàn Phong nghiêng tai nghe ngóng: “Có gì không đúng? Phía trước chẳng có âm thanh gì...”
Viên Mục Dã nghe xong thì trầm giọng, nói: “Chính vì không có âm thanh nào mới không bình thường, với thể trạng của Tiểu Lục và Đầu To, trong lúc bọn họ nhảy qua nhảy lại như thế không thể nào không phát ra tiếng động được.”
Đoàn Phong cau mày: “Có phải do họ đi quá nhanh, cách chúng ta quá xa nên không nghe thấy không.”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không đâu, cho dù Đầu To có to gan hơn nữa cũng biết phân biệt nặng nhẹ, nhất định sẽ không cách chúng ta quá xa... Hơn nữa, phía trước cũng quá yên tĩnh, đừng nói đến âm thanh của hai người bọn họ, ngay cả tiếng côn trùng hay chim chóc cũng không có, nhất định là có mai phục!”
Sự thật chứng minh trực giác của Viên Mục Dã rất chuẩn, Đầu To và Tiểu Lục đi phía trước đúng là đã xảy ra chuyện, đặc biệt là Đầu To, bởi vì hắn nhảy nhót hăng say quá, kết quả vừa nhảy qua một tảng đá hình con cóc kỳ lạ thì bị một mũi thuốc mê quật ngã.
Tiểu Lục thấy Đầu To đột nhiên ngã trên mặt đất thì vội đi tới gần hắn kiểm tra, mặc dù Tiểu Lục nhanh chóng ý thức được xung quanh nguy hiểm, nhưng lúc đó nó đã đi vào trong tầm ngắm súng gây mê của đối phương, nên cuối cùng đương nhiên cũng ngã xuống.
Vì trước đó đã có sự chuẩn bị, nên Viên Mục Dã và Đoàn Phong đi vòng từ bên hông đến chỗ Đầu To và Tiểu Lục xảy ra chuyện, hai người họ thấy có mấy tên đang dùng lưới bắt thú bọc một người một thằn lằn lại...
Lúc đầu Viên Mục Dã còn tưởng đối phương là nhân viên tìm kiếm lên núi, nhầm lẫn Đầu To là quái vật biến hình, nhưng khi cậu nhìn rõ bề ngoài của mấy người kia, mới xác định bọn chúng mới đúng là quái vật biến hình.
“Sao trong tay chúng lại có thuốc mê và lưới bắt thú?” Đoàn Phong thì thầm.
Viên Mục Dã cũng thì thầm đáp lại: “Nhất định là cướp của nhân viên tìm kiếm rồi...”
Vì muốn tìm những nhân viên đã lên núi cùng bọn họ, Viên Mục Dã và Đoàn Phong quyết định tạm thời không cứu người vội, mà đi theo đám quái vật biến hình kia, xem bọn chúng đưa người đi đâu.
Kết quả lại khiến người khác vô cùng bất ngờ, tố chất thân thể của Đầu To thực sự rất tốt, ngay lúc hắn vừa bị khiêng lên thì thuốc mê hết hiệu lực, hắn thấy mình bị trói bằng lưới bắt thú thì giãy giụa mạnh và thế là lại bị đâm thêm cho một mũi thuốc mê nữa.
Đoàn Phong thở dài: “Thể trạng đúng là tốt thật, nhưng đầu óc thì không ổn lắm...”
Còn Viên Mục Dã liên tục tự nhắc nhở mình sau khi quay về phải dạy dỗ Đầu To cẩn thận, trong tình huống này nên làm thế nào mới không bị thiệt. Sau đó hai người họ đi theo đám kia đến trước một hang động bí ẩn, trông có vẻ đây là nơi ẩn thân hiện giờ của bọn chúng.
Có điều, Viên Mục Dã bất ngờ thấy bên ngoài cửa hang có rất nhiều xương trắng đã bị gặm sạch sẽ, còn có một số xương người, trong lòng Viên Mục Dã bỗng thấy rét lạnh...
Mặc dù những quái vật biến hình kia đã không còn là con người hoàn chỉnh nữa, nhưng chí ít thì bọn họ cũng đã từng là người, thật không biết tại sao những kẻ này có thể cho thịt đồng loại vào miệng được? Vẫn biết hiện giờ bọn họ đã hoàn toàn bị bản năng động vật chi phối, nhưng có thể quên mình từng là người nhanh như vậy sao?
Viên Mục Dã đang suy nghĩ miên man thì Đoàn Phong thì thầm nói: “Cậu ở đây chờ tôi, tôi vào xem tình hình thế nào...”
Viên Mục Dã không đồng ý: “Được rồi, cùng đi vào đi, nhỡ đâu gặp phải tình huống khẩn cấp cũng dễ đối phó hơn.”
Đoàn Phong gật đầu, sau đó từ từ sờ soạng đi vào cửa hang...