Viên Mục Dã thấy thế hét lớn với Đầu To: “Đầu To, đừng đi về phía trước nữa, phía trước có khí độc!”
Nhưng tính tình của thằng nhóc này rất bướng bỉnh, người khác càng cấm, hắn càng phải làm cho bằng được, thế là hắn lắc mình chui thẳng vào trong đám sương mù đen kia... Viên Mục Dã vô cùng lo lắng, nếu có chuyện gì xảy ra thì cậu không biết phải nói với lão Lâm thế nào khi quay về?
Trong tình huống cấp bách, Viên Mục Dã muốn đuổi theo nhưng lại bị Đoàn Phong kéo lại: “Chờ ở đây...” Nói xong anh ta vượt qua Viên Mục Dã chạy vào trong đám sương đen.
Nhưng điều làm Viên Mục Dã ngạc nhiên là, Tiểu Lục đi cuối cùng lại chạy vượt qua cậu và lao về hướng đám sương đen kia, sau đó nó hăng hái thè cái lưỡi dài ra liếm láp trong không khí... Lúc này Viên Mục Dã mới nhìn rõ, hóa ra đám sương đen kia là một bầy muỗi đen kịt.
Những con muỗi này không hề nhỏ, con to nhất cũng to bằng nắm đấm, có lẽ chỉ cần mười mấy con là đủ hút khô một người rồi... Nghĩ vậy Viên Mục Dã không khỏi lo lắng cho sự an toàn của Đầu To và Đoàn Phong, cậu không tự chủ được bước nhanh về phía trước, kết quả là vấp phải một cành cây khô và bị ngã.
Cúi đầu nhìn, Viên Mục Dã thấy ớn lạnh trong lòng, cậu nhìn thấy xác của một sinh vật nửa người nửa thú dưới chân, xem ra tên xui xẻo này đã trở thành bữa ngon cho đàn muỗi kia.
Kích cỡ của đám muỗi này đúng là hơi khác thường, có lẽ nó đã có sự dịch chuyển vật chất với sinh vật khác, tiếc là hiện giờ Viên Mục Dã không mang theo súng phun lửa, nếu không cậu có thể dễ dàng đối phó với đám muỗi khổng lồ này...
Lúc này Viên Mục Dã đột nhiên nhớ ra chỗ thảo dược mà Hách Triết đã cho cậu trước khi đi, cậu vội vàng lấy ra ngửi thử, mùi vị hơi gay mũi, không biết có đuổi được đám muỗi khổng lồ này không.
Đương nhiên lúc này Viên Mục Dã không lo nghĩ được nhiều như vậy, có được hay không phải thử mới biết, thế nên cậu nhanh chóng tìm kiếm xung quanh, muốn tìm một thứ gì đó để chứa thảo dược, nhưng ở nơi hoang vu như thế này có thể tìm được thứ gì để đựng chứ? Tìm một vòng, cuối cùng chân của cái xác khô kia lọt vào tầm mắt Viên Mục Dã...
Trong sương mù đen kịt, Đoàn Phong bị lũ muỗi vây chặt, may mà anh ta đã kịp cởi áo khoác rồi không ngừng xoay áo quanh người mới khiến đám muỗi không đốt được. Anh ta vốn định chạy vào tìm Đầu To rồi ra ngay, kết quả lại phát hiện ra những con muỗi này hình như không muốn đến gần Đầu To, cho dù là chạm vào người hắn thì cũng không hề có ý hút máu.
Nhưng Đoàn Phong không chịu nổi được nữa, anh ta chạy nhanh đến bên cạnh Đầu To muốn kéo hắn ra ngoài, nhưng lại nhìn thấy vảy xanh thấp thoáng trên da hắn...
Ngay lúc Đoàn Phong ngây người, anh ta đột nhiên cảm thấy cánh tay trái của mình đau nhói, hóa ra có một con muỗi đã đốt vào tay anh ta. Đoàn Phong thấy thế nhanh chóng dùng áo quật mạnh vào con muỗi, mặc dù cuối cùng cũng đánh bật con muỗi ra, nhưng chỗ bị đốt lập tức chảy máu.
Đàn muỗi vô cùng mẫn cảm với máu, bọn chúng đồng loạt bay về phía Đoàn Phong, sau khi Đầu To phát hiện ra Đoàn Phong bị đốt thì vội vàng nắm một nắm ngải ném về phía anh ta giúp đuổi đám muỗi. Nhưng đám muỗi này vừa nhìn thấy máu thì cứ như lên cơn điên, có dùng cách nào cũng không đuổi được.
May là thời khắc quan trọng, Viên Mục Dã cầm một chiếc giày da đang bốc khói chạy vào trong màn sương đen, đám muỗi khi nãy còn bám riết đã tự động tản ra, dường như chúng rất sợ làn khói xanh của thảo dược bị đốt.
Đoàn Phong nhìn chiếc giày trong tay Viên Mục Dã, anh ta bật cười: “Cậu nhặt đâu cái giày rách này thế?”
Viên Mục Dã thấy anh ta đã bị muỗi đốt còn không biết xấu hổ mà cười mình, cậu tức giận nói: “Nhặt dưới chân người chết… Nếu tôi đến chậm một bước nữa thôi thì anh cũng sẽ giống chủ nhân của đôi giày này đấy.”
Sau khi khói xanh tạm thời đuổi được đám muỗi, ba người mới có thời gian quan sát xung quanh, hóa ra xung quanh đây có rất nhiều xác động vật, có lẽ chúng đều vô tình đi vào trong sau đó bị đám muỗi này hút khô.
Viên Mục Dã biết hiệu quả từ việc đốt những thảo dược này không kéo dài lâu, nên vội nói với Đoàn Phong và Đầu To mau rời khỏi đây... Tiểu Lục dường như vẫn chưa ăn no nên chưa muốn rời đi.
Viên Mục Dã nhìn vết thương trên tay Đoàn Phong không ngừng chảy máu, bèn bất đắc dĩ nói với Tiểu Lục: “Mày không muốn đi thì cứ ở lại ăn muỗi tiếp đi, bọn tao đi trước.”
Sau khi ra khỏi khu rừng, Viên Mục Dã nhanh chóng băng bó vết thương cho Đoàn Phong, nhưng lại phát hiện dù miệng vết thương không lớn nhưng không cầm máu được...
Viên Mục Dã lo lắng nói: “Có lẽ nọc độc của loài muỗi này có chứa thành phần chống đông máu, cho nên máu mới không ngừng lại được, nếu như không cầm được máu... thì vết thương không thể nào khép miệng được.”
Đoàn Phong mắng: “Bà nó chứ, càng to càng độc, cắn một cái thôi mà cũng ác như vậy...”
Trong lúc Viên Mục Dã đang không biết nên cầm máu cho Đoàn Phong thế nào, thì đã thấy anh ta cầm chỗ thảo dược đang cháy dở dí vào vết thương... Cùng với tiếng “xèo xèo”, một mùi thịt bị đốt cháy tràn ngập trong không khí.
Chiêu này đúng là hiệu quả, vết thương mới vừa rồi còn không ngừng chảy máu giờ đã ngừng lại, Viên Mục Dã nhìn thôi cũng thấy đau, nhưng Đoàn Phong lại chẳng chớp mắt lấy một cái.
Đoàn Phong thấy sắc mặt Viên Mục Dã tái nhợt, còn an ủi ngược lại cậu: “Vết thương nhỏ thế này có là gì? Năm đó ở trên chiến trường, có lần tôi bị trúng đạn vào bụng, lúc đấy không có bác sĩ cũng chẳng có thuốc, tôi chỉ có thể dùng cách này để cầm máu, nếu không vết thương không thể nào khép miệng lại được. Có điều cách này chỉ tôi mới dùng được thôi, cậu không được dùng linh tinh đâu! Về phần tại sao thì không cần tôi nói chứ?”
Viên Mục Dã đương nhiên hiểu lý do, cho dù phải chịu tổn thương như thế nào thì cuối cùng cơ thể Đoàn Phong cũng sẽ lành, điểm khác biệt duy nhất chính là vấn đề thời gian dài hay ngắn. Nếu vết thương xử lý tốt thì thời gian khép miệng sẽ ngắn, anh ta cũng đỡ phải chịu tội hơn. Ngược lại, nếu thời gian khép miệng kéo dài thì sự đau đớn ấy người bình thường khó có thể tưởng tượng nổi.
Lúc này Đầu To đứng bên cạnh cảm thấy kỳ lạ nên hỏi: “Anh còn từng tới chiến trường?”
Đoàn Phong đương nhiên sẽ không giải thích nhiều, chỉ nói qua loa: “Cậu học đến lớp mấy rồi? Có biết lịch sử nước S không? Sau này về chú tâm học hành vào, đừng mở miệng ra là lòi cái dốt, để người ta biết cậu không có học.”
Đầu To tự dưng bị mắng mà chẳng hiểu gì, nên cũng không cãi lại Đoàn Phong, hắn tiếp tục đi một mình về phía trước.
Đoàn Phong thấy thế thì tức giận, nói: “Cậu có thể có chút kỷ luật của tổ chức không? Cậu còn như vậy khi quay về tôi sẽ nói với Triệu Linh Nhi rằng cậu không nghe theo chỉ huy khi ra ngoài...”
Triệu Linh Nhi đúng là có thể khắc chế được Đầu To, mặc dù ngoài miệng hắn không nói gì, nhưng bước chân đã chậm lại.