Viên Mục Dã không hề giấu giếm, cậu kể lại một lượt chuyện mình đã gặp Trương Hiểu Thiến cho Lệ Thần nghe, cậu ta nghe xong trầm mặc một lúc rồi mới nói: “Anh cảm thấy thứ giả mạo Hồ Thiên Vũ… là sinh vật gì?”
Viên Mục Dã mỉm cười, xem ra đây chính là sự khác biệt giữa Lệ Thần và cậu, nếu là Viên Mục Dã hỏi, trước tiên cậu chắc chắn sẽ nghĩ Hồ Thiên Vũ là ai, mà điều đầu tiên Lệ Thần nghĩ đến lại là sinh vật gì…
Lệ Thần thấy Viên Mục Dã cứ cười nhưng không nói gì, hắn tò mò hỏi: “Sao thế, tôi nói không đúng à?”
Viên Mục Dã liên tục xua tay: “Không, cậu nói rất đúng, đó đúng là một sinh vật có thể tự do thay đổi hình dạng của mình.”
Lệ Thần suy nghĩ rồi hỏi: “Hay là Hồ Thiên Vũ có một người anh em song sinh? Vì vậy dáng vẻ của đối phương mới giống hệt gã?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không phải đâu, nếu đối phương thật sự là anh em sinh đôi với Hồ Thiên Vũ, thì xét nghiệm ADN sẽ không thể nào có kết quả là có quan hệ họ hàng với cha mẹ Hồ Thiên Vũ nhưng lại không phải trực hệ.”
“Như vậy nói cách khác là Hồ Thiên Vũ giả mạo cùng với cha mẹ Hồ Thiên Vũ có quan hệ họ hàng, nhưng bọn họ lại không phải trực hệ… Liệu có khi nào Hồ Thiên Vũ cũng không phải là con ruột của cha mẹ gã, mà là họ hàng gần nào đó được nhận nuôi thì sao?” Lệ Thần hỏi.
Viên Mục Dã trầm mặc một lát rồi nói: “Cũng không phải, nếu là tình huống như cậu nói, vậy gã chỉ có thể là họ hàng với một người chứ không thể nào là với cả hai được… Vì vậy Hồ Thiên Vũ giả này có ADN cực kỳ giống với Hồ Thiên Vũ, nhưng lại không giống hoàn toàn.”
Có vẻ Lệ Thần rất có hứng thú với chuyện này, hắn hỏi tại sao Viên Mục Dã lại không đưa Trương Hiểu Thiến về nhà?
Viên Mục Dã bất đắc dĩ lắc đầu: “Với Trương Hiểu Thiến mà nói thì tôi chỉ là một người xa lạ, nếu cậu là con gái, đêm hôm khuya khoắt cậu sẽ về nhà cùng một người lạ à?”
Lệ Thần bĩu môi: “Đã đến khách sạn thuê phòng rồi mà còn sợ về nhà à?”
Viên Mục Dã vội vàng giải thích: “Sao có thể giống nhau được? Tuy khách sạn có mức độ riêng tư nhất định, nhưng dù sao nó vẫn là một không gian công cộng. Ở nhà lại khác, đó là không gian riêng tư tuyệt đối, hễ là người bình thường có một chút tâm lý đề phòng đều sẽ không tùy tiện về nhà cùng người lạ đâu.”
Lệ Thần hỏi Viên Mục Dã định xử lý chuyện này thế nào?
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi đáp: “Sáng mai tôi đi đến khách sạn gặp mặt Trương Hiểu Thiến, để xem cô ta định làm gì rồi lại tính tiếp, nếu như Trương Hiểu Thiến thật sự cần tôi giúp đỡ, tôi sẽ liên lạc với Từ Lệ và cùng anh ta tìm cách giải quyết.”
Viên Mục Dã đã tính trước mọi chuyện, nhưng không ngờ hôm sau khi cậu đi đến khách sạn thì lại được thông báo Trương Hiểu Thiến đã trả phòng và rời đi rồi… Viên Mục Dã hơi sững sờ, bởi vì hôm qua cậu chỉ để lại số điện thoại của mình chứ chưa lấy số của Trương Hiểu Thiến.
Trương Hiểu Thiến chưa chào đã đi mất nên trong lúc nhất thời Viên Mục Dã không biết phải đi đâu mà tìm cô ta. Quan trọng nhất là Viên Mục Dã nghi ngờ Trương Hiểu Thiến cũng không phải tự nguyện rời đi, cô ta đã bị Hồ Thiên Vũ giả mạo bắt về.
Sau khi đi vào số 54, Viên Mục Dã kể lại những gì mình gặp phải đêm hôm qua cho Đoàn Phong nghe. Anh ta nghe xong bèn trêu Viên Mục Dã bị cô gái kia lừa rồi, nhưng Viên Mục Dã lại tin tưởng vững chắc vào phán đoán ban đầu của mình.
Đoàn Phong hỏi lại: “Vậy tại sao Trương Hiểu Thiến lại đi mà chưa chào từ biệt? Cậu tốt bụng giúp cô ta như thế, trước khi đi ít nhất cũng phải gọi điện chứ? Hoặc là để lại lời nhắn cũng được mà!”
Viên Mục Dã đương nhiên không thể trả lời vấn đề này, bởi vì trong đó có rất nhiều loại khả năng, nếu muốn hiểu rõ thì phải tìm được Trương Hiểu Thiến đã.
Nhưng Đoàn Phong lại cảm thấy lời nói từ một phía của Trương Hiểu Thiến chưa chắc đã tin được, hơn nữa nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, nếu Trương Hiểu Thiến thật sự muốn tìm Viên Mục Dã giúp đỡ, cô ta tự nhiên sẽ chủ động gọi điện cho cậu.
Mặc dù nói như vậy, nhưng Viên Mục Dã vẫn không quá yên tâm, chiều hôm đó cậu gọi điện cho Từ Lệ nhờ anh ta điều tra vụ việc nửa năm trước Hồ Thiên Vũ và mấy người bạn học bị lạc đường rồi gặp nạn trong núi.
Bởi vì chuyện này không thuộc về vụ án hình sự, nên Từ Lệ cũng không rõ lắm, anh ta bảo Viên Mục Dã cứ chờ điện thoại của mình, Từ Lệ sẽ nhờ vào quan hệ để hỏi thăm thử xem…
Đoàn Phong thấy Viên Mục Dã để ý đến chuyện này như vậy thì trầm giọng, hỏi: “Cậu nghi ngờ việc này có liên quan đến gã mắt vàng à?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Người có bản lĩnh như vậy trên đời này chỉ đếm được trên đầu ngón tay… Tôi lo là gã đó giả mạo Hồ Thiên Vũ chỉ là bước đầu tiên.”
Đoàn Phong nghi ngờ hỏi: “Nghe cậu miêu tả thì Hồ Thiên Vũ chỉ là người bình thường, với tác phong của gã mắt vàng đó, gã không thể nào giả vờ thành một người bình thường trong thời gian dài như vậy được.”
Đó cũng là điều làm Viên Mục Dã thấy khó hiểu. Từ trước đến giờ, A Triết giả mạo thành người bình thường đều vì có mục đích cả, nhiều nhất cũng chỉ khoảng vài ngày… Những người khiến gã phải đóng giả trong một thời gian dài thì thân phận đều cực kỳ quan trọng.
Qua lời kể của Trương Hiểu Thiến, cô ta đã sống với Hồ Thiên Vũ giả mạo hơn nửa năm. Bất kể đối phương có mục đích gì thì cũng đã đạt được, với thói quen của A Triết, chắc chắn gã đã từ bỏ thân phận này từ lâu.
Nhưng bây giờ, Hồ Thiên Vũ giả mạo không những không bỏ thân phận này, gã còn muốn điều khiển Trương Hiểu Thiến để gã có thể tiếp tục làm Hồ Thiên Vũ giả mạo lâu hơn nữa.
Cuối cùng Đoàn Phong đề nghị tìm cách điều tra tình hình của Hồ Thiên Vũ, dù sao chỉ dựa vào lời nói từ một phía của Trương Hiểu Thiến cũng chẳng nói lên điều gì, vì vậy hai người bọn họ chuẩn bị bắt tay vào điều tra từ chỗ Hồ Thiên Vũ...
Nhưng vấn đề bây giờ là Viên Mục Dã chỉ biết mỗi tên của hai người đó, hoàn toàn không biết những cái khác, có quá nhiều người trùng tên trùng họ, vì vậy hai người đành nhờ hacker Tằng Nam Nam giúp đỡ. Cô ấy trực tiếp hack vào danh sách thành viên trong hệ thống của siêu thị, nơi mà Viên Mục Dã gặp Trương Hiểu Thiến và Hồ Thiên Vũ lần đầu tiên.
Siêu thị đó có hệ thống thành viên cực kỳ kỹ càng, đến cả Viên Mục Dã là người ít đi siêu thị mà cũng là thành viên trong hệ thống của họ, vì vậy rất có khả năng Trương Hiểu Thiến và Hồ Thiên Vũ cũng là thành viên.
Hơn nữa, khi lần đầu tiên Viên Mục Dã gặp hai người đó, cậu đã nghe thấy họ trò chuyện với một đôi vợ chồng khác, hiển nhiên hai gia đình có quan hệ hàng xóm, mà lại còn ở gần siêu thị đấy...
Mọi chuyện sau đó chứng minh Viên Mục Dã không đoán sai, Tằng Nam Nam đã tìm được tên và số điện thoại của Trương Hiểu Thiến trong danh sách thành viên của siêu thị.
Bởi vì siêu thị này chỉ đăng ký hội viên bằng số điện thoại, nên Viên Mục Dã bảo Tằng Nam Nam giả vờ là nhân viên chăm sóc khách hàng của siêu thị gọi điện cho Trương Hiểu Thiến. Đầu tiên là xác định xem cô ta có thể tự chủ nhận điện thoại không, việc thứ hai là lấy địa chỉ gia đình để sau này còn tiện điều tra.
Điện thoại rất nhanh đã được bắt máy, giọng của một cô gái vang lên: “Xin chào, tôi là Trương Hiểu Thiến.”