Ngay lúc đó sắc trời đã tối đen, hai người lần sờ đi vào rồi phát hiện sâu trong hang động có ánh lửa, xem ra dù bọn người kia đã mất hết nhân tính thì vẫn biết sau khi trời tối phải nhóm lửa sưởi ấm.
Đáng tiếc Viên Mục Dã và Đoàn Phong vẫn xem thường khả năng của những con quái vật biến hình trong hang. Mới vừa vào hang, hai người họ đã bị một quái vật đầu người thân khỉ trốn trong bóng tối phát hiện…
May mà Đoàn Phong nhanh nhẹn, tiện tay vớ cục đá ném qua đó, đập cho nó hôn mê bất tỉnh luôn. Nhưng tiếng con khỉ đầu người rơi xuống đất vẫn đánh động đám quái vật dị dạng sâu trong hang. Thấy thế, Viên Mục Dã lập tức kéo Đoàn Phong trốn vào trong bóng tối.
Ngay sau đó, mười mấy quái vật biến hình chạy tới gần cửa hang, cả đám bọn chúng ngửi mùi khắp nơi trong không khí, rõ ràng đã phát hiện có dấu vết của người ngoài vào trong này…
Lúc này, một con cầm đầu nói với những quái vật biến hình khác: “Chắc chắn lại là người của Duncan, nhớ kỹ, tuyệt đối đừng nương tay… Nếu không Wilson chính là kết cục của tụi bay.”
Trong bóng đêm, Viên Mục Dã nghe thấy đối phương nhắc tới Wilson, xem ra bọn chúng chính là những nhân viên còn lại của phòng thí nghiệm, hơn nữa còn không thoát khỏi liên quan đến cái chết của Wilson.
Sau khi tên kia nói xong, gã dẫn đám quái vật biến hình cùng chạy ra khỏi hang. Nương theo ánh trăng, cuối cùng Viên Mục Dã cũng thấy rõ chân dung của bọn người kia, đúng là vô cùng kỳ quặc, có đủ loại hình thù.
Nhất là kẻ cầm đầu vừa nãy, mình người đuôi báo, động tác tứ chi lại cực kỳ giống chuột… Sở dĩ lời nói của gã có thể ra lệnh cho những quái vật biến dị khác hoàn toàn là bởi gã còn giữ được cái đầu người.
Trước đây Viên Mục Dã còn cho rằng tất cả sự dịch chuyển vật chất đều xảy ra giữa hai sinh vật, nhưng hiện giờ xem ra, ba hoặc bốn cũng có khả năng. Thảo nào Hans lại chắc chắn mình không thể nào quay trở lại như bình thường.
Thấy tất cả quái vật biến dị đều đã chạy ra ngoài hang, Đoàn Phong quay người bước vào trong hang, định cứu Đầu To và Tiểu Lục ra trước đã. Ai ngờ đúng lúc này, anh ta chợt cảm thấy hình như trên chân có thứ gì đó đang động đậy. Anh ta cúi xuống nhìn thì thấy là một con chuột to có hoa văn da báo.
Con vật này cực kỳ hung tợn, đang định túm ống quần Đoàn Phong để leo lên trên. Đương nhiên Đoàn Phong sẽ không khách sáo với nó mà nâng chân lên đá một cú, vèo một tiếng, con chuột hoa văn da báo đập lên vách hang chết ngắc.
Viên Mục Dã liếc nhìn vệt máu bắn tung tóe trên vách hang, trong lòng chợt hiện lên một cảm giác khác thường, cậu vội quay mặt sang một bên. Mà lúc này hai người cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, phải mau chạy vào sâu trong hang để cứu người.
Kết quả là họ đi vào thấy ngoài Đầu To và Tiểu Lục vẫn đang hôn mê ra, thì còn có thêm vài nhân viên lên núi tìm kiếm cùng bọn họ. Những người đó vừa thấy Đoàn Phong và Viên Mục Dã thì lập tức cố vặn vẹo, muốn thoát khỏi lưới bắt thú trên người.
Thấy vậy, Viên Mục Dã ra hiệu bảo bọn họ im lặng, sau đó cậu và Đoàn Phong cùng cắt hết lưới bắt thú bằng dao quân dụng… Những người khác còn đỡ, ngay cả Tiểu Lục đang trong trạng thái ngửa bụng ra cũng tỉnh lại khi Viên Mục Dã đến cắt lưới bắt thú, nhưng Đầu To bị đâm thêm một mũi nữa thì lại mãi không tỉnh.
Chẳng còn cách nào khác, Viên Mục Dã và Đoàn Phong đành phải khiêng Đầu To đang hôn mê lên và dẫn mọi người chạy thẳng ra khỏi hang động. Nhưng họ vừa tới cửa thì đúng lúc đụng phải gã quái vật biến hình mình người đuôi báo vừa rồi chạy trở lại.
“Vừa rồi các người ở trong hang làm gì?” Sắc mặt gã đàn ông đuôi báo xanh mét.
Đoàn Phong hừ lạnh: “Anh nói xem có thể làm gì? Đương nhiên là cứu người rồi!! Dù gì mọi người cũng từng cùng giống loài, anh thật sự ăn được vào miệng à!?”
Ai ngờ gã đàn ông đuôi báo căn bản không nghe Đoàn Phong nói mà tiếp tục trầm giọng hỏi: “Trừ cứu người ra, các người còn làm gì nữa?!!”
Viên Mục Dã thấy trạng thái của đối phương có vấn đề nên lập tức liên tưởng đến con chuột hoa văn da báo vừa rồi bị Đoàn Phong đá chết, vì thế cậu muốn ngăn cản Đoàn Phong đừng nói tiếp nữa. Ai ngờ Đoàn Phong đáp không hề nghĩ ngợi: “Còn đá chết một con chuột to! Anh có ý kiến à?”
Sắc mặt gã đàn ông đuôi báo thay đổi: “Đương nhiên là có ý kiến… Nó đã chết thì anh phải đền mạng!”
Nói xong, người đàn ông đuôi báo ngồi xổm xuống đất bằng tư thế lạ lùng, sau đó há mồm phát ra tiếng hú giống như con báo. Nhất thời trong rừng cây xung quanh lập tức vang lên tiếng động lạ, dường như đang có rất nhiều thứ tới gần họ từ khắp bốn phương tám hướng.
Giờ đây Đoàn Phong mới hiểu được, rất có thể con chuột mình đá chết là một động vật hoán đổi cơ thể với gã đàn ông đuôi báo trước mặt này, cho nên đối phương mới có phản ứng mạnh như vậy. Nhưng hiện giờ nói gì cũng muộn rồi, chuột chết không thể sống lại, bọn họ phải nhanh chóng đối phó với mối nguy cơ trước mắt mới được.
Ai ngờ lúc này, một người đàn ông hơi béo đeo mắt kính nói với gã đàn ông đuôi báo: “Ike, chúng tôi lên núi là vì muốn giúp các anh. Tốt xấu gì chúng ta cũng từng là đồng nghiệp, anh có cần làm đến cùng như thế không?”
Viên Mục Dã nghe xong thì biết hóa ra gã đàn ông đuôi báo tên là Ike, cậu vội vàng hùa theo: “Trốn tránh không phải là cách, có chuyện gì mọi người cùng đối mặt với nhau, rồi sẽ nghĩ ra cách giải quyết thôi.”
Ike cười lạnh: “Các người vừa mới đá chết con chuột bạch hoán đổi cơ thể với tôi, bây giờ còn có mặt mũi nói với tôi là sẽ có cách giải quyết ư?!”
Trong lúc nhất thời, không khí trở nên hơi ngượng ngập. Nếu trước đây Ike còn ôm một chút xíu hy vọng rằng sẽ khôi phục lại bình thường, thì hiện giờ chắc chắn đã hoàn toàn tuyệt vọng…
May thay Viên Mục Dã phản ứng nhanh, cậu lập tức nghi ngờ, hỏi: “Nhưng trên người con chuột kia không có đặc điểm nào của con người mà?”
Ike tức tối nói: “Nhưng trên người nó có đặc điểm của báo đốm…” Gã vừa dứt lời, một con đầu chuột, mình báo đốm, tứ chi như con người nhảy ra từ bên cạnh, nhìn chằm chằm Đoàn Phong bằng vẻ mặt bực bội.
Lúc này Đoàn Phong mới nhớ tới, vừa rồi anh ta thấy con chuột kia hơi kỳ lạ, nhưng chuyện xảy ra đột ngột nên anh ta không có thời gian nhìn kỹ… Hiện giờ ngẫm lại, hoá ra nó còn mọc cái đầu như báo đốm!
Thế là Đoàn Phong mạnh miệng, nói: “Không thể trách tôi được, trên người thứ đó đâu có đặc điểm của con người! Tôi nào biết ba người các anh cùng bị hoán đổi? Thêm vào đó, không phải tay chân của anh ở trên người tên này à? Đến lúc đó hai người hoán đổi lần nữa là được rồi!” Nói xong, Đoàn Phong còn quay lại nhìn về phía người đàn ông đeo kính vừa nói chuyện: “Anh nói có đúng không?!”
Người đàn ông đeo kính hơi chột dạ gật đầu: “Đúng đúng đúng. Ike, các bộ phận khác trên người anh vẫn còn, chắc chắn có thể quay trở lại như thường, tôi bảo đảm với anh…”
“Anh lừa quỷ hả? Với trình độ của anh mà có thể bảo đảm cái gì với tôi? Cho dù câu này thốt ra từ miệng Duncan thì tôi cũng không tin, huống hồ là anh?!” Ike nói không hề khách sáo.