Có thể là do “người bạn cũ” nên sau đó Viên Mục Dã cố gắng né tránh vụ án Trần Đức Huy, bởi vì cậu sợ rằng một khi suy đoán của mình là chính xác, cậu sẽ không biết phải đối mặt với chuyện này thế nào… Hơn nữa, bên phía Từ Lệ đến bây giờ vẫn không tìm ra manh mối gì, vì thế vụ án này tạm thời trở thành một vụ án chưa được giải quyết.
Thời gian cứ trôi qua từng ngày như vậy, thời gian Đầu To đến số 54 cũng càng lúc càng dài hơn, mặc dù hắn đã không còn là một chàng trai nói lắp bắp từng chữ một nữa, nhưng khi đối mặt với những người khác ngoài Triệu Linh Nhi, Đầu To vẫn tích chữ như vàng.
Ngày hôm đó số 54 nhận được một vụ án đặc biệt, người ủy thác là một cơ quan nghiên cứu khoa học tại nước Y, bọn họ công bố trong quá trình nghiên cứu một công trình khoa học đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khiến toàn bộ người dân của một thôn gần đó xuất hiện biến dị.
Cơ quan nghiên cứu này không muốn tình thế trở nên nghiêm trọng hơn nên họ đã bí mật liên hệ với lão Lâm, hy vọng số 54 có thể đi qua đó và hạ mức tổn thất xuống thấp nhất, đồng thời cũng nghĩ cách giải quyết tình huống biến dị trên người các thôn dân.
Đoàn Phong xem bưu kiện đối phương gửi đến xong thì vô cùng nghi ngờ, hỏi: “Phát sinh cái chó gì mà lại không nói rõ được? Chuyện này là thế nào? Cái gì mà toàn bộ xuất hiện biến dị? Ít nhất phải nói rõ là biến dị thế nào chứ?”
Lão Lâm thở dài: “Chắc họ không xác định được chúng ta có đi hay không, nên không muốn để lộ tình huống thật.”
“Tại sao cái đám làm nghiên cứu khoa học đều có bệnh chung vậy? Không thì ít nhất chúng ta cũng phải biết công trình này nghiên cứu cái gì chứ? Cứ thế qua đó… Nhỡ lại giống lần trước thì sao?” Đoàn Phong thấy hơi bực mình.
Lão Lâm cũng nghiến răng, nói: “Cái cơ quan nghiên cứu này từ lúc được thành lập đến giờ đều che che đậy đậy, nhưng tôi cũng nghe được một số lời đồn liên quan đến họ, nghe nói hạng mục họ đang nghiên cứu là xuyên qua thời không.”
Đoàn Phong suýt nữa bật cười: “Xuyên qua thời không? Vậy bọn họ muốn quay về quá khứ hay tiến đến tương lai? Vừa nghe là đã biết tìm một cái cớ để lừa tiền rồi, vậy mà cũng có đứa đần dám đầu tư à!”
Lão Lâm nhún vai: “Lúc đầu tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng bây giờ xem ra bọn họ thật sự có một chút thành quả, nếu là lừa đảo thì sao lại xảy ra chuyện được?”
Viên Mục Dã cũng cảm thấy lão Lâm nói có lý, thật ra số 54 từ trước đến giờ không phải là cơ quan nghiên cứu khoa học lấy lợi nhuận làm mục đích, bọn họ ra mặt giúp người khác giải quyết hết nan đề này đến nan đề khác, chỗ tốt có khả năng đạt được chính là tư liệu, mà những số liệu này sẽ trở thành tài sản quý giá nhất của mấy đội nghiên cứu khoa học dưới tay lão Lâm.
Bởi vì là công tác đột xuất nên Viên Mục Dã gọi về cho Lệ Thần, cậu nói mình sẽ ra ngoài vài ngày, trong ngăn kéo bàn uống trà có một ít tiền mặt, nếu tiêu hết tiền sinh hoạt của hắn và Kim Bảo thì có thể dùng số tiền đó để cấp cứu.
Sau khi chuẩn bị xong, cả nhóm số 54 leo lên chuyến bay đến nước Y, nhưng mấy người Viên Mục Dã không ngờ được là lần này lão Lâm lại sắp xếp cho Đầu To đi cùng, anh ta nói muốn cho hắn rèn luyện trong thực chiến nhiều hơn.
Đoàn Phong không quá đồng ý với chuyện này, anh ta không lo lắng điều gì khác mà chỉ sợ khi ra ngoài, nhỡ Đầu To không nghe theo lệnh chỉ huy mà chạy mất thì phải làm thế nào? Viên Mục Dã đành khuyên anh ta: “Về điểm này thì anh có thể yên tâm, chỉ cần Triệu Linh Nhi vẫn còn ở trong nước, chắc chắn Đầu To sẽ không chạy lung tung.”
Đây là lần đầu tiên Đầu To đi máy bay, hắn giống hệt một tên nhà quê mới ra tỉnh, ngốc nghếch nhìn ngó và sờ loạn khắp nơi, hắn không hề cảm thấy e ngại hay ngượng ngùng gì cả… Đến tận lúc máy bay chuẩn bị cất cánh mới đột nhiên trở nên khẩn trương.
Đầu To chỉ là một đứa trẻ còn chưa lớn, cảm giác hiếu kỳ lúc đầu đã bị sợ hãi thay thế, hắn còn tháo dây an toàn ra rồi muốn đi xuống!
Viên Mục Dã thấy dáng vẻ này của Đầu To là biết hỏng việc rồi, cậu vội vàng lấy máy quay đã chuẩn bị từ trước đó ra và bảo với hắn: “Linh Nhi đã dặn tôi phải quay lại biểu hiện của cậu lúc ở bên ngoài rồi báo cáo thường xuyên cho cô ấy đấy.”
Đầu To nghe Viên Mục Dã nói như vậy vội ngồi xuống ngay lập tức, nhưng hắn vẫn khẩn trương nắm lấy chỗ tay vịn, Viên Mục Dã thấy thế bèn nhỏ giọng an ủi: “Không cần khẩn trương như vậy đâu, hít sâu vào… Đây là lần đầu tiên cậu bay, cố nhớ cảm giác này để lúc nào về còn kể cho Linh Nhi nghe.”
Lời nói của Viên Mục Dã cứ như có phép thuật vậy, Đầu To nghe xong thật sự không còn khẩn trương như trước nữa, bởi vì hắn đã dồn hết lực chú ý sang việc làm thế nào sắp xếp ngôn ngữ để miêu tả những gì mình nhìn thấy trên máy bay cho Triệu Linh Nhi nghe.
Bốn tiếng sau, chiếc máy bay đã hạ cánh an toàn xuống thủ đô nước Y, mà trái tim nhỏ bé của Đầu To đang dán ở cổ họng cũng có thể thả lại xuống bụng.
Người phụ trách liên lạc với họ lần này là một nhân viên họ Mân, chắc do Liêu Hà Dung lần trước đã để lại bóng ma cho đám người số 54, vì vậy thái độ của nhóm Đoàn Phong đối với Tiểu Mân hơi lạnh nhạt.
Trên đường đi, Tiểu Mân nói với bọn họ, cậu ta chủ yếu phụ trách công tác hậu cần và an ninh, vì vậy trong tình huống bình thường cậu ta không tiếp xúc với bất kỳ thông tin gì liên quan đến việc nghiên cứu… Nhưng do tình thế lần này khá nghiêm trọng, người quản lý đành phải tạm thời chuyển cậu ta sang vị trí giải quyết hậu quả.
Đoàn Phong trầm giọng hỏi: “Nghiêm trọng đến mức nào? Có thứ gì cắn người à?”
Không ngờ Tiểu Mân lại khó mà diễn tả được: “Khó mà nói là có thứ gì cắn người hay không, tóm lại lát nữa khi mọi người đến hiện trường sẽ biết.”
Đại Quân quay ra nói nhỏ với Viên Mục Dã: “Mấy tên nghiên cứu khoa học này sao bị bệnh giống nhau thế nhỉ? Có chuyện không chịu nói rõ mà cứ che che giấu giấu, chắc chắn là không có chuyện tốt đâu…”
Một lát sau, cả nhóm Viên Mục Dã ngồi trong một chiếc xe rời khỏi thành phố và đi vào một con đường núi… Xem ra nơi xảy ra chuyện lại là ở một khu rừng sâu núi thẳm vắng bóng người.
Nhưng khi bọn họ vừa chạy vào núi được một lát, ở bên đường thỉnh thoảng lại xuất hiện một số trạm kiểm soát của quân đội nước Y. Xem ra trước mắt, người bình thường rất khó tiến vào khu vực này, mà chiếc xe của nhóm Viên Mục Dã thì cứ chạy thẳng không bị ngăn cản, cuối cùng xe dừng lại phía trước một dãy kiến trúc màu xám.