Ba người Viên Mục Dã mở đèn pin, từ từ đi vào cái hang tối đen yên tĩnh không một tiếng động kia… Cửa hang không to nhưng không gian bên trong lại là một hang động tự nhiên khác, ba người họ vừa vào đã ngửi thấy mùi hơi nước.
Điều này chứng tỏ cái hang lồng trong hang này không chỉ có không gian rất lớn, mà bên trong còn có thứ giống như hồ nước nữa. Quả nhiên, ba người chưa đi bao xa đã nhìn thấy một hồ nước bằng cỡ bể bơi, hơn nữa trông màu nước trong hồ hình như còn khá sâu.
Viên Mục Dã soi đèn pin quanh hồ nước, phát hiện trừ một vài tảng đá có hình dạng quái lạ ra, thì không nhìn thấy những quái vật biến hình đã chạy vào trước đó. Chẳng lẽ chúng đã băng qua hồ nước, chạy vào sâu hơn rồi…
Không ngờ khi cả ba người đang nhìn xung quanh thì bỗng nghe thấy tiếng nước ào ào, hình như có thứ gì đó nhô lên từ dưới hồ nước… Viên Mục Dã thầm thấy căng thẳng, vội vàng soi đèn pin về nguồn phát ra âm thanh.
Nhưng soi tới thì chẳng thấy gì cả, nhưng gợn sóng trên mặt nước vẫn còn, điều này cho thấy chắc chắn vừa rồi có thứ gì đã chui xuống nước hoặc là ra khỏi nước, nếu không mặt nước đang phẳng lặng sẽ không vô cớ có gợn sóng như vậy.
“Hai người cẩn thận một chút, nơi này hơi quái lạ…” Viên Mục Dã trầm giọng nói.
Khứu giác và thính giác của Đầu To khác hẳn với người bình thường. Nghe Viên Mục Dã nói như vậy, hắn cẩn thận cảm nhận hoàn cảnh trong hang, sau đó lẩm bẩm: “Ở đây thật kỳ lạ, tôi có thể cảm nhận được trước mặt có rất nhiều sóng điện của sinh vật, nhưng trừ đá và hồ nước thì chẳng thấy cái gì khác!”
Đoàn Phong tiện tay nhặt một cục đá lên và ném xuống hồ: “Chắc chắn những kẻ đó sẽ không vô cớ chạy vào đây đâu, hay là chúng ta đốt lửa ở cửa hang đi… Hun cho chúng chạy ra nhé?!”
Viên Mục Dã vừa định nói cách của anh ta quá tệ, nhưng chợt thấy Đoàn Phong nhìn về phía mặt nước bằng vẻ mặt nghi ngờ…
Viên Mục Dã vội hỏi: “Sao vậy?”
Đoàn Phong nhìn sang hai người họ với sắc mặt u ám: “Vừa rồi các cậu có nghe thấy tiếng cục đá rơi xuống nước không?”
Tim Viên Mục Dã khẽ giật thót. Đúng thế, vừa rồi Đoàn Phong đã ném cục đá với sức lực không nhỏ, dưới tình huống bình thường chắc chắn cục đá rơi xuống nước sẽ bắn bọt nước lên. Nhưng lúc này mặt nước vô cùng tĩnh lặng, như thể vừa rồi tảng đá kia đã biến mất trước khi chạm vào nước.
“Kỳ lạ quá, chúng ta đi ra ngoài trước đã!” Đoàn Phong đột nhiên nói dồn dập.
Ai ngờ đúng lúc này xung quanh chợt vang lên tiếng đá va chạm vào nhau, còn càng ngày càng dày đặc, cứ như thể tất cả đá quanh hồ nước đều bị thứ gì đó lật lên, đang va đập với nhau.
Ngay sau đó, Viên Mục Dã nhìn thấy một tảng đá rất gần mình đột nhiên lắc lư, như mọc ra tay chân…
“Đệch mợ! Chúng không phải đá…” Đoàn Phong la lên kinh ngạc.
Lúc này Viên Mục Dã mới nhìn rõ, hóa ra những thứ trông như giống cục đá kia lại là một loài sinh vật có vỏ cứng trên lưng, hơn nữa không chỉ như thế. Khi những “hòn đá” va chạm vào nhau, vỏ ngoài nhìn giống cục đá của chúng từ từ vỡ ra, một đôi cánh nửa trong suốt giang ra…
Đoàn Phong lập tức hiểu ngay tại sao vừa rồi cục đá anh ta ném đi không rơi xuống nước. Hoá ra mấy thứ này biết bay! Vừa rồi khi anh ta coi thứ này thành “hòn đá” mà ném đi, trước khi chạm mặt nước, chúng đã giang cánh và lặng lẽ bay đi.
Đoàn Phong kinh ngạc nói: “Rốt cuộc mấy thứ này là sâu hay là cóc hả?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không nhận ra được, đây ắt hẳn là giống loài hoàn toàn mới được sinh ra sau thí nghiệm dịch chuyển. Tuy nhiên tay chân của chúng trông có vẻ giống động vật lưỡng cư hơn.”
Lúc này có nhiều “hòn đá” bay lên khỏi mặt đất hơn, chúng có thể ngừng ở giữa không trung giống như chuồn chuồn, nhưng chúng nhanh chóng tập trung quanh ba người Viên Mục Dã, dường như cảm thấy rất hứng thú với sự xuất hiện của ba con người này.
Thấy vậy, Viên Mục Dã nói: “Đi ra ngoài trước đã, chúng ta chưa biết rõ tình hình trong này, cũng không biết liệu mấy thứ kia có tấn công hay không…”
Ai ngờ cậu còn chưa dứt lời, một con trong đó đã bay đến gần ba người họ, sau đó miệng con đầu tiên nhô ra một vật vừa dài vừa nhọn, thoạt nhìn hơi giống vòi của con muỗi siêu lớn.
“Mau! Mau! Mau đi ra! Chắc chắn thứ này không phải thứ tốt lành gì!” Đoàn Phong vừa nói vừa đẩy Viên Mục Dã và Đầu To ra bên ngoài. Cùng lúc đó, những “hòn đá” lơ lửng ở giữa không trung đều cùng nhau bay tới vị trí của ba người họ.
Cả ba rối rít chạy ra cửa hang, đoàn người Hách Triết ở bên ngoài đã đốt lên một đống lửa. Hắn thấy ba người Viên Mục Dã ra thì định bước tới hỏi thăm tình hình trong hang thế nào, kết quả vừa liếc mắt đã nhìn thấy thứ bay ra theo sau lưng họ, sắc mặt hắn thoắt cái thay đổi!
Hách Triết nhanh chóng xoay người rút củi đang cháy ra khỏi đống lửa, sau đó giơ lên múa may trước những con quái vật đang bám sát sau lưng ba người Viên Mục Dã… May phúc là những thứ này sợ lửa, hoặc là lần đầu tiên chúng nhìn thấy thứ vừa sáng vừa nóng như vậy, cho nên không dám tùy tiện xông lên.
Ba người Viên Mục Dã chạy đến trước đống lửa, cũng học theo Hách Triết rút củi đang cháy ra giúp hắn xua đuổi những con quái vật không biết tên kia.
Có vài “hòn đá” không tránh kịp nên bị Đoàn Phong đốt rơi xuống đất, khi loài sinh vật này chổng vó lên, lúc này bọn họ mới thấy rõ chân dung của những hòn đá đó. Hách Triết đột nhiên lẩm bẩm: “Chân của những thứ này là của rắn Lan-cang!”
Viên Mục Dã hỏi lại: “Rắn Lan-cang là cái gì?”
Hách Triết giải thích: “Là một loài rắn nhỏ có bốn chân chỉ sống dưới nước trên núi Tật Lôi. Bình thường chúng có tập tính rất giống cá, rời nước là chết… Nhưng hiện giờ không biết chúng kết hợp với thứ gì mà biến thành hình dạng này!”
Đoàn Phong vội hỏi luôn: “Loài rắn Lan-cang này có cắn người không?”
Hách Triết lắc đầu: “Không cắn người, nhưng cũng không thể ăn được, nghe nói thứ này có độc, ngay cả động vật trên núi cũng không chạm vào chúng…”
“Hòn đá” vừa rồi bị Đoàn Phong đánh rơi xuống đất đã lật được người lại, nhưng nó cũng không nóng vội cất cánh, trái lại là nhảy về phía cẳng chân Đoàn Phong… Tuy Đoàn Phong né rất nhanh nhưng vẫn bị thứ đó đâm lủng một lỗ trên ống quần.
Dưới tình thế cấp bách, Đoàn Phong giẫm nát nó. Một mùi lạ nói không nên lời lập tức tràn ngập trong không khí.
Đoàn Phong hỏi với vẻ nghi ngờ: “Anh chắc mấy thứ này không cắn người chứ!?”
Hách Triết nhìn xuống đống dính nhớp dưới nền đất, sau đó đáp bằng vẻ mặt mờ mịt: “Tôi cũng không chắc…”