Bây giờ Trương Hiểu Thiến đã chết, kể cả Hồ Thiên Vũ có tái giá ngay lập tức để lừa tiền bảo hiểm cũng không còn kịp nữa. Trong lúc bối rối hắn nhìn về phía Viên Mục Dã, hy vọng đối phương có thể giúp đỡ mình vào lúc quan trọng này, nhưng Hồ Thiên Vũ lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Viên Mục Dã, cậu không hề có ý định giúp hắn...
May mà hắn là khách quen của ông chủ sòng bạc, vì vậy đêm hôm đó ông ta không gây khó dễ mà còn khách sáo cho hắn một tuần chuẩn bị tiền... Nhưng Hồ Thiên Vũ biết rất rõ, đừng nói là một tuần mà chắc cả năm hắn cũng chẳng chuẩn bị được mười triệu.
Hơn bốn rưỡi sáng, Hồ Thiên Vũ đi một mình trên con đường vắng lặng, đầu óc hắn rối như tơ vò, hắn không hiểu tại sao mình lại rơi vào cảnh tuyệt vọng này một lần nữa...
Cách đó không xa, Viên Mục Dã đang âm thầm đi theo Hồ Thiên Vũ, mặc dù gã này đã bị dồn vào bước đường cùng, nhưng không ai có thể bảo đảm được liệu hắn có chó cùng rứt giậu rồi làm ra chuyện gì càng thất đức hơn hay không.
Thật ra từ lúc rời khỏi sòng bạc, Hồ Thiên Vũ đã biết có thể mình bị lừa, bởi vì sau khi hắn thoát khỏi ông chủ sòng bạc, Hồ Thiên Vũ đã không còn thấy bóng dáng Viên Mục Dã và Tần Uyển đâu nữa.
Tần Uyển biến mất là chuyện bình thường, dù sao trước đó bọn họ cũng không hề quen biết nhau, nhưng Viên Mục Dã không nên chưa nói tiếng nào đã rời đi như vậy chứ? Nói gì thì nói hai người cũng là đồng bọn mà? Người luôn đi lừa người khác như Hồ Thiên Vũ lại phát hiện mình đã bị lừa.
Hồ Thiên Vũ lập tức chạy ra ngoài sòng bạc và điên cuồng tìm kiếm bóng dáng Viên Mục Dã, đầu óc hắn lúc đấy đã rối bời, nhìn ai cũng giống Viên Mục Dã, nhưng khi hắn tiến đến nhìn thì lại không phải... Hồ Thiên Vũ không thể ngờ được rằng, người mà hắn muốn tìm thật ra đang ở ngay sau lưng.
Viên Mục Dã nhận được điện thoại của Đoàn Phong, anh ta hỏi cậu đang ở đâu, có vẻ như Tần Uyển đã quay về báo cho Đoàn Phong biết vụ cá cược ở bên này đã kết thúc. Thật ra vụ cá cược hôm nay là do Tần Uyển bàn tính với ông chủ sòng bạc từ trước, bọn họ muốn gài bẫy Hồ Thiên Vũ.
Có một câu mà Viên Mục Dã nói rất đúng, đó là mười canh bạc thì chín canh lừa, trên thế giới này không có thần bài thánh bài nào hết, chỉ có thiên vương thiên thánh mà thôi... Hơn nữa, lúc đầu Viên Mục Dã nói câu này là để nhắc nhở Hồ Thiên Vũ, nếu không phải lúc đó gã quá tham tiền thì cũng không rơi vào kết cục như hôm nay.
Mặc dù Viên Mục Dã chưa từng gặp Trương Hiểu Thiến thật sự, nhưng cậu cảm thấy rất thương tiếc cho cô gái này, đặc biệt là tội ác xảy ra trong rừng rậm... chắc sẽ mãi mãi không bao giờ được tiết lộ.
Bởi vì nhìn từ bề ngoài, xác của những người gặp nạn đã bị dã thú hủy hoại nghiêm trọng, pháp y không thể nào đoán được nguyên nhân cái chết là do rơi từ trên cao xuống hay bị vật cứng đập vào, hoặc là chết do thú dữ tấn công.
Cuối cùng pháp y chỉ đành nhận định là chết do rơi từ trên cao xuống, sau đó bị động vật hoang dã ăn thi thể... Hơn nữa, đã nửa năm trôi qua kể từ khi vụ án xảy ra, hiện trường vụ án lại là một rừng cây hoang vắng, chắc chắn tất cả các dấu vết, chứng cứ đã bị phá hoại gần hết, cho nên khả năng để Hồ Thiên Vũ đền tội là rất mong manh.
Mỗi lần gặp phải tình huống như vậy, Viên Mục Dã đều hy vọng trên thế gian này có ma quỷ, như vậy những người chết oan có thể dùng cách của họ để báo thù...
Vào lúc tờ mờ sáng, có một người đàn ông đứng trên tầng thượng của một tòa nhà cao tầng nào đó tại trung tâm thành phố, hắn nhìn mặt trời dần dần dâng lên nơi đường chân trời, trên mặt nở một nụ cười bình thản, tiếp đó hắn đổ người về phía trước rồi ngã xuống.
Người này không phải ai khác mà chính là Hồ Thiên Vũ nợ mười triệu tiền đánh bạc đêm qua.
10 giờ rưỡi sáng, Đoàn Phong xem tin tức xong thì lạnh lùng hừ một tiếng: “Quá dễ cho thằng oắt này, chết nhanh như vậy, phí công tôi đã sắp xếp thêm vài món quà xui xẻo nữa cho gã!”
Đại Quân ở bên cạnh nghe thế bèn cười và hỏi: “Món quà gì thế?”
“Quà xui xẻo, cậu nghĩ là cho gã táng gia bại sản đã là hết á, chỉ cần gã không tắt thở thì còn nhiều trò lắm, không ngờ sức chịu đựng của thằng oắt này lại kém như vậy, mới không qua được cửa thứ nhất đã tự sát rồi!” Đoàn Phong tỏ vẻ chưa thỏa mãn.
Viên Mục Dã đẩy cửa bước vào, thấy mắt cậu thâm quầng, Trương Khai biết ngay đêm qua Viên Mục Dã không ngủ, cậu ta cười hỏi: “Tình hình sao rồi? Anh hưng phấn đến mức cả đêm không ngủ được à?”
Viên Mục Dã mệt mỏi lắc đầu: “Không phải là hưng phấn, tôi ở cạnh Hồ Thiên Vũ cả đêm...”
Hóa ra đêm qua Viên Mục Dã vẫn thấy không yên tâm về Hồ Thiên Vũ, dù sao gã này quá độc ác, có trời mới biết khi rơi vào đường cùng thì hắn sẽ làm ra chuyện gì, vì vậy Viên Mục Dã vẫn đi theo sau lưng Hồ Thiên Vũ. Đến tận lúc cậu nhìn thấy đối phương đi vào tầng một của tòa nhà nơi hắn đang sống, Viên Mục Dã mới không đi theo hắn lên trên.
Đoàn Phong trầm giọng, nói: “Hồ Thiên Vũ chết rồi...”
Viên Mục Dã sững sờ, cậu không hề biết chuyện Hồ Thiên Vũ đã nhảy lầu tự sát.
Trương Khai ngạc nhiên: “Ủa Viên? Anh đi theo Hồ Thiên Vũ mà không biết gã nhảy lầu à?”
Viên Mục Dã hỏi lại: “Chuyện xảy ra lúc nào?”
“Tin tức nói là hơn sáu giờ sáng...” Trương Khai trả lời.
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi bảo: “Tôi cứ nghĩ gã về nhà đi ngủ nên cũng về nhà.”
Vào buổi trưa, Từ Lệ gọi điện thoại đến nói là có việc muốn gặp Viên Mục Dã, lát nữa anh ta sẽ lái xe đến đón... Lúc đó Viên Mục Dã cũng không nghĩ nhiều, không ngờ sau khi lên xe, Từ Lệ lại đưa cho cậu vài bức ảnh và hỏi: “Chúng tôi vừa điều tra một vụ án tự sát, đã nhìn thấy cái này trong camera giám sát tầng một... Cậu nói xem nào, đã có chuyện gì xảy ra thế?”
Viên Mục Dã cầm bức ảnh lên xem, cậu thấy đó là ảnh chụp mình và Hồ Thiên Vũ đứng với nhau ở dưới nhà.
Viên Mục Dã nói bằng giọng bất đắc dĩ: “Đêm qua tôi đưa gã về, gã gặp một số chuyện nên tôi không yên tâm lắm, vì vậy cứ đi theo phía sau, nhưng tôi không ngờ gã lại tự sát...”
“Gã gặp chuyện gì thế? Chẳng phải tên này vừa cầm tiền bồi thường vụ Trương Hiểu Thiến bất ngờ tử vong à?” Từ Lệ không hiểu.
Viên Mục Dã trầm giọng, đáp: “Đêm qua không những gã thua sạch sành sanh ở sòng bạc ngầm, mà còn nợ sòng bạc mười triệu tệ.”
Từ Lệ kinh hãi: “Nợ mười triệu tệ? Vậy thì đúng là muốn tự sát thật...”
Sáng hôm nay Viên Mục Dã hơi bất ngờ khi nghe Đoàn Phong nói Hồ Thiên Vũ đã tự sát, bởi vì trước đó lúc tên kia về nhà, thái độ của hắn còn rất kiêu ngạo, không hề có dấu hiệu nào là muốn tự sát cả?
Hóa ra khi Viên Mục Dã đi theo Hồ Thiên Vũ đến dưới nhà, cậu vẫn không nhịn được mà xuất hiện, sau đó nói chuyện mình đã lên kế hoạch đặt bẫy hắn...