Viên Mục Dã bơi theo dải nước màu đỏ phía trước, nhanh chóng nhìn thấy Kha Lỗi đang nhắm nghiền hai mắt chìm dưới đáy hồ, cậu vội lao về phía trước định đưa cậu ta lên. Nhưng không ngờ đúng lúc này, đột nhiên có một luồng ánh sáng trắng chiếu rọi về phía Viên Mục Dã...
Đó là một con dao găm hai lưỡi dài hơn mười centimet, nếu không phải Viên Mục Dã phản ứng nhanh có lẽ bụng cậu đã bị rạch ra rồi! Đối phương ra tay rất độc ác, hiển nhiên mục tiêu chính là Kha Lỗi ở trong nước... Bởi vì trong chớp mắt khi Viên Mục Dã tránh con dao kia, Kha Lỗi đã biến mất không thấy tung tích.
Lúc này Đoàn Phong cũng nhảy vào trong hồ, đạp một phát vào tên mặc đồ lặn màu đen. Viên Mục Dã thấy có Đoàn Phong hỗ trợ vội vàng đuổi theo hướng Kha Lỗi biến mất, vậy mà khi ngoi lên mặt nước cậu nhìn thấy có mấy người đang kéo Kha Lỗi đã hôn mê bất tỉnh lên một chiếc xe thương vụ màu đen...
Viên Mục Dã muốn đuổi theo nhưng khoảng cách giữa cậu và đối phương quá xa, hơn nữa cậu còn đang ở trong nước, đợi đến khi Viên Mục Dã bơi lên bờ thì chiếc xe kia đã ung dung rời đi.
Phía Đoàn Phong lại có thu hoạch, tên đánh lén Viên Mục Dã bị Đoàn Phong đập cho một cái bất tỉnh trong nước, sau đó bị Đoàn Phong kéo lên bờ như chó chết, lúc này đội Từ Lệ cũng chạy đến.
Đoàn Phong ra tay cũng hơi nặng, mà trước mắt vẫn chưa làm rõ được thân phận của những người này, bấy giờ xe cứu thương cũng đã đến nên họ đưa thầy Tống vẫn đang nằm trên mặt đất đi.
Nhất thời, người dân đứng từ xa xem náo nhiệt bắt đầu đồn đoán xem ông lão nằm trên đất hay người vừa bị lôi dưới nước lên mới là kẻ phạm tội...
Thầy Tống được xe cứu thương đưa đến bệnh viện. Sau đó nghe Từ Lệ nói, tình hình của ông ta không lạc quan lắm, chuyện lần này đã khiến ông ta không chịu được nữa mà bị đột quỵ.
Trong lòng Viên Mục Dã thầm nghĩ không biết đây có phải là báo ứng của ông ta không? Còn về chiếc xe đã đưa Kha Lỗi đi, cuối cùng cảnh sát cũng tìm được nó trong một khu rừng ở ngoại thành, tiếc là ngoài chút nước đọng trong xe thì không còn thứ gì khác...
Viên Mục Dã biết chắc chắn Kha Lỗi không chết, bởi vì đối phương gây ra trận thế lớn như vậy không thể chỉ với mục đích mang một cái xác về được, cho nên vị trí bị bắn kia nhất định là có kỹ xảo, vừa khiến Kha Lỗi mất đi ý thức đồng thời còn không làm nguy hiểm đến tính mạng cậu ta.
Sau đó nhóm Từ Lệ tốn rất nhiều công sức mới tìm được địa chỉ hiện tại của cha mẹ Kha Lỗi, là ở một tỉnh tiếp giáp với thành phố F. Kết quả khi cảnh sát đến đó thì nghe hàng xóm nói gia đình họ đã chuyển đi từ một năm trước rồi.
Hơn nữa, qua lời kể của những người hàng xóm, cảnh sát còn biết được khi mới chuyển đến đây gia đình đó có ba người và còn biết gia đình họ từng có một người con trai đã chết vì tai nạn ở thủ đô. Còn về đứa trẻ sau này... nghe nói là nhận con nuôi từ cô nhi viện.
Viên Mục Dã đọc báo cáo của Từ Lệ mà nhíu mày, nói: “Bây giờ ai còn nhận nuôi một đứa trẻ đã mười mấy tuổi chứ? Đáng tiếc là hàng xóm mới của bọn họ không biết ngoại hình của Kha Lỗi đã chết kia? Cho nên không hề nghĩ đến chuyện hai đứa trẻ đó là một....”
Từ Lệ lại nghi ngờ: “Nhưng khi đó Kha Lỗi thực sự đã chết rồi mà, giấy chứng tử của bệnh viện đâu phải cứ muốn ghi là ghi được? Với lại, Kha Lỗi ngã lầu, theo như thủ tục thông thường thì phải giao cho pháp y giải phẫu để xác định nguyên nhân cái chết, không thể nào cứ ghi bừa vào hồ sơ là chết do tai nạn được đâu.”
Viên Mục Dã lại nghĩ: “Dù sao cũng là chuyện mười mấy năm về trước rồi, nếu như gia đình và trường học đều nhận định cái chết của Kha Lỗi là tai nạn ngoài ý muốn, mà gia đình lại không đồng ý khám nghiệm tử thi thì chuyện cái xác không được giải phẫu cũng là rất bình thường. Còn việc lấy giấy chứng nhận tử vong của bệnh viện cũng không khó, có lẽ lúc đó cơ thể Kha Lỗi đã xuất hiện tình trạng chết giả, cho nên mới có thể dễ dàng lừa gạt các bác sĩ...”
“Vấn đề là bọn họ làm vậy vì mục đích gì? Vì tiền sao? Nhưng năm đó cho dù là cha mẹ của những học sinh đã bắt nạt Kha Lỗi, hay bên phía nhà trường đưa ra yêu cầu đền bù, gia đình họ đều không nhận, như vậy chắc chắn không phải giả chết vì tiền.” Từ Lệ cảm thấy không thể hiểu được.
Viên Mục Dã nghĩ: “Xem ra cha mẹ Kha Lỗi có điểm kỳ lạ, bọn họ liên tục chuyển nhà có lẽ là vì không muốn để người khác phát hiện ra điểm khác thường của Kha Lỗi...”
Từ Lệ vội hỏi: “Ý cậu là ngay từ đầu họ đã biết bí mật trong cơ thể Kha Lỗi?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Chỉ sợ đúng là như vậy... thế nên bọn họ mới liên tục chuyển nhà. Còn về chuyện vì sao Kha Lỗi lại oán hận cha mẹ mình, chắc có lẽ chỉ có bản thân cậu ta mới biết.”
***
Ánh nắng chiếu lên tấm rèm ở cửa sổ sát đất, một bóng người quen thuộc từ từ ngồi dậy... Sau đó cậu ta cảm thấy vai đau nhói, lúc này cậu ta mới nhớ ra hình như mình đã bị thương.
Kha Lỗi không biết đây là đâu, cậu ta định ra ngoài thì phát hiện cửa phòng bị khóa chặt, mở thế nào cũng không ra, trên cổ tay và cổ chân cậu ta còn đeo một cái vòng màu đen...
Lúc này cậu ta mới nghĩ đến câu hỏi của Đoàn Phong, có phải ngọn lửa của cậu ta có thể thiêu cháy tất cả các loại vật chất trên đời này không? Nếu như thật sự có thể thì cánh cửa trước mặt này để làm gì chứ?
Nghĩ vậy, Kha Lỗi tập trung tinh thần nhìn chằm chằm cánh cửa gỗ trước mặt, không ngờ lúc này cậu ta bỗng cảm thấy toàn thân đau nhói tê dại, dường như có một dòng điện truyền từ chiếc vòng màu đen trên chân và tay cậu ta đi khắp cơ thể vậy!
Lúc đó Kha Lỗi mới ý thức được tác dụng của hai cái vòng màu đen này, chúng dùng để kiềm chế cậu ta không tạo ra được ngọn lửa màu xanh... Bấy giờ cậu ta vô cùng giận dữ, dường như đã đoán được chuyện gì xảy ra, nhưng lại bất lực không thể làm gì, chỉ có thể đập phá đồ đạc trong phòng để phát tiết cơn giận của bản thân.
“Lãng phí sức lực làm gì?” Một giọng nói rất dễ nghe vang lên từ thiết bị giám sát trên trần nhà.
Kha Lỗi tức giận hét lớn: “Thả tôi ta! Mau thả tôi ra!”
Đối phương lại cười lớn, nói: “Nhóc con, nếu cậu biết nghe lời thì đương nhiên tôi sẽ thả cậu ra, nhưng cậu quá nghịch ngợm. Cậu có biết cái giá phải trả cho lần bỏ trốn lần này của cậu là gì không? Toàn bộ nhân viên trông giữ cậu khi trước đều đã bị giết sạch, trong đó bao gồm cả những người đã cứu cậu từ tay Viên Mục Dã... Bởi vì sự ích kỷ, tùy hứng nhất thời của cậu mà hại chết nhiều người như vậy, cậu nỡ sao?”
Thân thể Kha Lỗi cứng đờ, đúng là cậu ta có thể dễ dàng giết chết một người, nhưng điều này không có nghĩa cậu ta khinh rẻ tính mạng của con người... Nhưng cậu ta nhanh chóng nắm được trọng điểm.
“Ông biết Viên Mục Dã?” Kha Lỗi nghi ngờ hỏi.
Đối phương cười nói: “Phải, có biết! Chúng tôi còn rất thân quen nữa đấy, làm sao?”