Rừng cây dầu mà Hách Triết nói cách đó không quá xa, bởi vậy đoàn người bọn họ đã chạy vào trước khi lũ rắn Lan-cang hoàn toàn đuổi kịp… Cây trong rừng có rất nhiều vết rạch, chắc là dấu vết người dân trong thôn Hách Triết lấy dầu để lại.
Mà trên những vết rạch đó đều là từng giọt dầu gỗ màu vàng. Hách Triết tiện tay bóc xuống một viên và nói: “Loại dầu này có thể đốt trực tiếp, đun nóng nhẹ là sẽ biến thành dạng lỏng như nước. Mọi thế hệ trong thôn chúng tôi đều dựa vào loại dầu gỗ này để thắp sáng.”
Lúc này, bầy rắn Lan-cang biến dị cách đó không xa cũng đã đuổi đến, nhưng chúng nó còn chưa chạy hết vào rừng cây thì vẫn chưa thể đốt lửa, cho nên cần phải có người cầm cự đến cuối cùng ở trong rừng.
Lúc này đây, Viên Mục Dã chưa kịp mở miệng, Đầu To đã chủ động nói với cậu và Đoàn Phong: “Các anh đi ra ngoài trước đi, mấy thứ này không thể làm tôi bị thương, một mình tôi ở lại đốt lửa là được…”
Viên Mục Dã không quá yên tâm, nhưng cậu chưa kịp nói gì thì đã bị Đoàn Phong lôi đi: “Thế thì không thể tốt hơn, tự mình cẩn thận nhé, chúng tôi chờ cậu ở phía trước.”
Ra khỏi rừng cây dầu, Viên Mục Dã trách vừa rồi Đoàn Phong quyết định quá qua loa, Đầu To vẫn chưa rành sự đời, phải có thêm một người ở lại để giúp đỡ hắn, lỡ đâu giữa chừng có vấn đề gì cũng biết nên đối phó thế nào.
Nhưng Đoàn Phong lại lắc đầu, nói: “Cậu coi thường tên kia quá, cậu ta có hơi ngốc đấy, nhưng mạng lại dai vô cùng, tôi có chết thì cậu ta cũng chưa chết được đâu.”
Bởi vì Viên Mục Dã thật sự không yên tâm bỏ lại một mình Đầu To đốt lửa, vì thế mấy người họ vẫn chờ ở bìa rừng cây dầu, đề phòng hắn đốt lửa xong thì xảy ra biến cố khác. Nhưng ai biết trong rừng dầu lại chậm chạp không có ánh lửa, ngược lại tiếng những hòn đá va chạm nhau càng ngày càng nhiều hơn.
Viên Mục Dã không kiềm chế được muốn quay vào xem, nhưng bị Đoàn Phong cản lại: “Đừng vội, chờ một chút xem đã. Bản lĩnh của Đầu To không thấp hơn cậu và tôi, loại rắn đá này lại không thể làm cậu ta bị thương… Có thể xảy ra chuyện gì chứ?!”
Tuy miệng nói vậy nhưng Viên Mục Dã vẫn không yên tâm lắm, cậu nhìn đồng hồ rồi bảo: “Nhiều nhất là chờ thêm mười phút, nếu Đầu To vẫn chưa ra, tôi sẽ vào trong xem thử…”
Ai ngờ Viên Mục Dã vừa dứt lời đã nghe thấy một tiếng đùng trong rừng cây dầu, ngay sau đó là ánh lửa bốc tận trời, thỉnh thoảng còn phụt lên hết quả cầu lửa này đến quả cầu lửa khác, thiêu chết hết lũ rắn Lan-cang đang điên cuồng muốn thoát thân.
Đoàn Phong kinh hãi nhìn sang Hách Triết: “Có phải độ lửa này hơi lớn không!?”
Hách Triết cũng kinh ngạc: “Không thể nào, theo lý mà nói đúng là lượng dầu trong cây rất cao, nhưng cùng lắm chỉ là cực dễ bắt lửa chứ không thể có uy lực lớn như vậy được?!”
Viên Mục Dã lo lắng nhìn ngọn lửa hừng hực trong rừng, nhưng mãi vẫn không thấy Đầu To ra khỏi đó. Nếu Viên Mục Dã nhớ không nhầm, hồi trước lúc mới gặp Đầu To, hắn sợ lửa…
Ngọn lửa trong rừng cây dầu càng cháy càng lớn, dù thỉnh thoảng có một hai con rắn Lan-cang bị dính lửa chạy ra, nhưng chưa chạy khỏi rừng cây đã bị thiêu chết rồi, cho nên về cơ bản không cần lo có cá lọt lưới.
Nhưng Đầu To vẫn chưa ra khỏi đó, Viên Mục Dã cũng từ lo lắng biến thành bất an. Cậu nghĩ thầm phải quay vào xem thử, nhưng trông thế lửa trong rừng hiện giờ, thì trừ Trương Khai ra, chắc là không ai có thể đi vào mà còn sống.
Ai ngờ đúng lúc này, một lùm cây cách bọn họ gần nhất đột nhiên rung chuyển dữ dội, dường như có ai đó đang lảo đảo lao ra khỏi biển lửa… Thấy thế, Viên Mục Dã thầm vui vẻ, còn tưởng là Đầu To chạy ra khỏi rừng cây dầu.
Kết quả khi thấy rõ thứ ra khỏi rừng, sắc mặt cả bọn đều thay đổi. Đấy chẳng phải Đầu To chạy ra ngoài, mà là một đống rắn Lan-cang tạo thành một quả cầu lửa rất lớn, có vẻ như chúng muốn đưa đồng bọn chưa bị lửa thiêu chết ra khỏi rừng cây bằng cách này.
Viên Mục Dã bị trí tuệ của loài vật này gây sốc, hơn nữa lúc này muốn ngăn cản cũng không còn kịp nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn quả cầu lửa to đùng lắc lư lăn ra khỏi rừng cây, sau đó nhanh chóng tản ra khắp mọi nơi…
Khi đoàn người Viên Mục Dã nhìn đội quân rắn Lan-cang đang bò về phía mình mà không biết phải làm sao, họ chợt cảm thấy một luồng sóng nhiệt ập tới trước mặt, tất cả mọi người đều vô thức lấy cánh tay che mặt.
Sau khi luồng sóng nhiệt đó qua đi, đống rắn Lan-cang biến dị đã hóa thành tro tàn… Cùng lúc đó, một con quái vật lưng mọc hai cánh, cơ bắp cuồn cuộn đang đứng trong ngọn lửa trông về phía cả bọn.
Không đợi Viên Mục Dã và Đoàn Phong phản ứng lại, Hách Triết và những người bên cạnh đã quỳ thẳng xuống, cúi đầu kêu to lên: “Oa Ca…”
Trước đây Viên Mục Dã đã từng nghe Hách Triết nhắc tới từ này, nó có nghĩa là rồng trong ngôn ngữ của bọn họ. Lúc này “Oa Ca” theo lời Hách Triết đột nhiên bay lên trời, vòng qua vòng lại trên rừng dầu. Khi nó nhìn thấy chỗ nào có rắn Lan-cang đang chạy ra khỏi rừng dầu thì đột nhiên phun ra một loạt cầu lửa, biến cả lũ thành tro tàn trong nháy mắt.
Hách Triết và những người dân kia vẫn còn đang hào hứng kêu lên: “Oa Ca! Oa Ca!”
Nhưng Đoàn Phong lại ngờ ngợ nói với Viên Mục Dã: “Mấy mảnh vải rách treo trên người thứ kia sao trông quen mắt thế?”
Viên Mục Dã nhìn kỹ, sau đó đột nhiên giật mình nói: “Đó không phải là... quần áo của Đầu To ư?!”
“Oa Ca này… không phải chính là Đầu To chứ?” Vẻ mặt Đoàn Phong như thể bị sốc.
Ngọn lửa càng lúc càng lớn, một số bụi cây bên ngoài rừng cây dầu cũng bị đốt cháy, đoàn người Viên Mục Dã đành phải tạm thời rút lui đến khu vực tương đối an toàn hơn. Cùng lúc này, trên trời đột nhiên có mây đen dày đặc, thỉnh thoảng còn có tiếng sấm rền vang từ xa xa, xem ra núi Tật Lôi sẽ nhanh chóng hứng một trận mưa to.
Trận mưa to này tới quá kịp thời, đúng lúc có thể dập tắt ngọn lửa hừng hực đang lan khắp nơi. Còn nhóm người Hách Triết hình như cũng không bị cơn mưa tới đột ngột quấy rầy, họ vẫn liên tục quỳ lạy con Oa Ca bay tới bay lui giữa bầu trời.
Về phần Viên Mục Dã và Đoàn Phong, cả hai đều nhìn nhau bằng vẻ mặt đầy thắc mắc, không biết rốt cuộc Oa Ca ở trên đầu có phải Đầu To biến hình ra hay không. Ai ngờ đúng lúc này, trên bầu trời đột nhiên có một tia chớp đánh xuống, đúng lúc đánh trúng Oa Ca đang bay.
Đám người Hách Triết thấy thế lập tức la lên kinh ngạc, Viên Mục Dã và Đoàn Phong cũng chạy nhanh về phía Oa Ca rơi xuống. Kết quả khi bọn họ chạy đến gần thì nào còn bóng dáng Oa Ca nữa, họ chỉ thấy mỗi Đầu To với mái tóc bị điện giật dựng thẳng đứng lên thôi.
Đoàn Phong thấy quần áo trên người Đầu To đều bị lửa đốt trụi hết, anh ta nói với vẻ mặt bất đắc dĩ: “Hay lắm, mỗi chúng ta còn phải nhường cho cậu ta một món quần áo nữa đấy.”