Viên Mục Dã nghe xong cũng thở phào, chỉ cần không lây nhiễm cho con người thì sẽ không tạo thành nguy cơ. Có điều đây cũng là một vấn đề lớn, như không nhanh chóng tìm được tên “miệng có độc” kia, không biết về sau sẽ có bao nhiêu người bị cắn nữa.
Sau khi rời khỏi ngôi nhà tranh của thầy thuốc trong thôn, Viên Mục Dã nói với Hách Triết rằng nhóm bọn họ sẽ tiếp tục đi lên đỉnh núi, bởi vì chỉ có tìm được tất cả người và động vật bị biến dị thì mới có hy vọng quay trở lại trạng thái ban đầu.
Hách Triết nửa tin nửa ngờ: “Thật sự có thể trở lại bình thường sao?”
Viên Mục Dã cũng không thể đưa ra một đáp án chính xác cho vấn đề này được, cậu nghĩ rồi nói: “Ít nhất là có hy vọng... Hơn nữa, người trong thôn các anh có một lợi thế mà người khác không có, đó chính là những động vật phát sinh biến dị với các anh đều ở ngay bên cạnh các anh, trông coi chúng thật kỹ, đừng đi ra ngoài, bây giờ trong núi rất nguy hiểm. Một khi động vật phát sinh biến đổi với các anh bị chết thì sẽ không còn cách nào trở lại bình thường được nữa đâu.”
Hách Triết thấy Viên Mục Dã nói chân thành như vậy cũng gật đầu: “Điều này các anh có thể yên tâm, người trong thôn tôi hầu như đều tráo đổi cơ thể với vật nuôi của nhà mình, ngoại trừ những người dân đã chết, thì những người còn lại đều ngoan ngoãn ở trong thôn... Nếu như vị Tiến sĩ Duncan kia thật sự có cách giúp chúng tôi trở lại như bình thường, chúng tôi đương nhiên sẽ nguyện ý phối hợp.”
Sau khi trấn an được Hách Triết và người dân trong thôn, ba người Viên Mục Dã rời khỏi thôn. Trước khi đi, Hách Triết nói với bọn họ trên núi Tật Lôi có rất nhiều khí độc, đồng thời còn đưa cho họ một ít thảo dược mang theo người, nói là nó có tác dụng đuổi rắn rết côn trùng và tránh khí độc.
Còn đường lên núi cũng không hề thuận lợi như nhóm Viên Mục Dã tưởng tượng, lúc đầu Hách Triết muốn đích thân dẫn bọn họ đi, nhưng Viên Mục Dã lại sợ nhỡ sau khi hắn rời khỏi thôn, trong thôn xảy ra chuyện gì lại không có người đối phó, nên đã từ chối ý tốt của hắn.
Kết quả lúc mọi người ra khỏi thôn, con thằn lằn lúc trước đánh nhau với Đầu To lại đuổi theo họ, nó đong đưa cái mình đi ở đằng trước, có vẻ là đang dẫn đường cho ba người họ. Xem ra là Hách Triết cử nó đến... Có điều vì Đầu To đã làm nó bị thương, cho nên chỉ cần Đầu To khẽ đến gần nó là nó sẽ dùng cái mũi thở phì phì!
Sau đó “ba người một thằn lằn” đến tập hợp cùng với nhóm Đại Quân ở ngoài thôn, cả đám đều bị con thằn lằn xanh khổng lồ đi ở phía trước dọa sợ ngây người, riêng Hoắc Nhiễm chạy ra xa ngay... mãi không dám tiến lên.
Đoàn Phong bảo bọn họ lập tức xuống núi liên hệ với lão Lâm, nói cho anh ta biết trên núi có sinh vật mang theo bệnh khuẩn, để anh ta nhanh chóng nghĩ cách đối phó, còn ba người họ thì mang theo lưới bắt thú và thuốc mê tiếp tục đuổi theo hướng lên đỉnh núi, bởi vì rất có thể ba tổ còn lại đã gặp nạn.
Trương Khai và Đại Quân đương nhiên không muốn xuống núi, nhưng Đoàn Phong lại nghiêm giọng, bảo: “Chúng ta chưa biết tình hình bên trên như thế nào, hai người cứ cố đi lên là tự tìm đường chết, tình hình của những người bị cắn bây giờ đều không lạc quan, có lẽ cũng không kiên trì được đến khi chúng ta nghĩ ra cách cứu chữa, lựa chọn an toàn nhất hiện giờ chính là các cậu đi xuống núi. Còn ba chúng tôi... các cậu không cần lo, chúng tôi không chết được đâu.”
Đoàn Phong đã quyết định thì luôn nói một là một hai là hai, nên mấy người Đại Quân đành phải tạm thời xuống núi liên lạc với lão Lâm để nghĩ cách. Còn hai người Tiểu Mân và Gio, trong lúc này bọn họ là người muốn nhanh chóng xuống núi nhất.
Trên đường đi, Đoàn Phong nhìn con thằn lằn xanh ở phía trước mà buồn cười, bảo: “Cậu nói xem con này so với Đại Hoàng của nhà cậu thì ai thông minh hơn?”
Viên Mục Dã cạn lời: “Chó nhà tôi tên Kim Bảo nhé? Còn về phần con nào thông minh hơn thì cũng khó nói lắm. Tôi nghe bảo thằn lằn là một loài tàn nhẫn, việc chúng có thể bị thuần hóa đến mức này... đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy.”
Cũng không biết có phải nó nghe hiểu cuộc nói chuyện của Viên Mục Dã và Đoàn Phong hay không, mà con thằn lằn đang đi ở đằng trước đột nhiên quay đầu lại nhìn hai người một cái, sau đó mới tiếp tục đi về phía trước...
Lúc này Viên Mục Dã đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, đó chính là vì sao nhà tranh trong thôn lại không xuất hiện tình trạng biến hóa kỳ quái như ở căn cứ thí nghiệm? Chẳng lẽ vì nơi này cách xa phòng thí nghiệm sao? Nhưng người ở đây rõ ràng có xuất hiện biến dị, điều này chứng tỏ “khoảng cách” không phải là yếu tố quyết định.
Đoàn Phong nghe Viên Mục Dã nói ra nghi hoặc trong lòng thì cũng quay đầu nhìn về phía thôn: “Điều này chắc liên quan đến vật liệu xây dựng, cậu xem, hầu hết các căn nhà trong thôn đều được xây dựng theo cách nguyên thủy từ gỗ, cỏ tranh, đá tảng... những thứ này đều là vật liệu tự nhiên. Còn phòng thí nghiệm lại được xây dựng bằng kết cấu xi măng cốt thép, hoàn toàn khác. Còn có một vấn đề nữa không biết cậu có để ý đến không, toàn bộ thảm thực vật trong núi Tật Lôi đều không có dấu hiệu bị ảnh hưởng, mà những ngôi nhà tranh trong thôn không phải đều được xây dựng từ những vật liệu này sao?”
Viên Mục Dã sực hiểu ra: “Đúng là như vậy, nhưng không phải người và động vật cũng có bản chất tự nhiên sao?”
“Ai biết được, điều này thì phải đi hỏi vị Tiến sĩ Duncan kia...” Đoàn Phong nhún vai.
Sau đó Viên Mục Dã lại nghĩ đến cái chết của Wilson, cậu quay đầu nói với Đoàn Phong: “Có lẽ Wilson bị những đồng nghiệp biết nội tình giết để xả giận...”
Đoàn Phong gật đầu: “Khả năng này rất cao, bởi vì hành vi điên cuồng của Wilson đã khiến cho tất cả mọi người phát sinh biến dị. Bọn họ đều là tinh anh trong ngành này, đương nhiên sẽ hiểu rõ tính nghiêm trọng của vấn đề, cho nên họ mới dùng cái chết của Wilson để phát tiết sự phẫn nộ trong lòng... Việc không thấy đầu bươm bướm có thể chứng minh điều này.”
Viên Mục Dã trầm giọng bảo: “Những người này là một tai họa ngầm, suy nghĩ của bọn họ phức tạp hơn nhiều so với những thôn dân kia, cho nên cũng càng nguy hiểm hơn...”
Đoàn Phong hừ lạnh: “Thực sự không còn cách nào thì đành phải dùng cách chết nhân đạo thôi, nếu không cứ giữ bọn họ lại cũng rất phiền phức.”
Viên Mục Dã thở dài: “Chuyện đâu có đơn giản như vậy... Bây giờ còn chưa biết có bao nhiêu người của đội tìm kiếm ở trong tay bọn họ, còn cả sinh vật đáng sợ mà Hách Triết nói đến cũng là một biến số cực lớn.”
Đoàn Phong nghiêm túc nói: “Theo như phân tích của cậu thì khả năng đó rất cao, nếu kia chỉ xuất hiện sau khi xảy ra sự cố dịch chuyển tập thể, thì nó nhất định cũng là một sinh vật biến dị... Căn cứ vào tình huống của Hách Triết và người dân trong thôn, hai loài sinh vật phát sinh biến dị đều là trao đổi trong cự li gần, như vậy có thể khẳng định sinh vật mang độc kia là của phòng thí nghiệm.”
Viên Mục Dã nói: “Thật ra hiện giờ khẳng định sinh vật kia chạy ra từ phòng thí nghiệm... vẫn còn quá sớm.”
Đoàn Phong hừ lạnh: “Cho dù không phải của phòng thí nghiệm, thì cũng là sinh vật ở gần đó!”
Hai người đang nói chuyện thì Đầu To đột nhiên ra hiệu im lặng, đội “ba người một thằn lằn” lập tức dừng tại chỗ, sau đó cẩn thận lắng nghe động tĩnh xung quanh...