Viên Mục Dã nghe đối phương tự xưng “bản cung”, cậu ngạc nhiên nhìn cô gái đang ngâm mình trong thùng gỗ, trông cô gái này tuổi không lớn lắm, nhưng chỉ nhìn khí thế là biết cô ta không phải người bình thường.
Hơn nữa, đối phương lại không mặc quần áo, vì vậy ánh mắt Viên Mục Dã hơi lảng tránh, cậu đỏ mặt không dám nhìn thẳng...
Cô gái nhìn thấy vậy thì vừa cười vừa nói: “Khuôn mặt của ngươi... rất hợp ý bản cung, nói đi, là ai phái ngươi đến đây? Tại sao lại ăn mặc kỳ quái như vậy?”
Trong lúc nhất thời Viên Mục Dã cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra, vì vậy cậu không dám trả lời bừa, nhưng Viên Mục Dã nghe thấy đối phương nói mình là người thứ ba, cậu liên tưởng ngay đến Triệu Vĩ và Liễu Nghiên Nghiên.
“Xin hỏi, có phải trước đó có một nam và một nữ... đột nhiên xuất hiện không?” Viên Mục Dã hỏi dò.
Cô gái nghe vậy thì sầm mặt, hỏi: “Ngươi với chúng là cũng một bọn à?”
Viên Mục Dã giải thích: “Chúng tôi vô tình đi đến chỗ này, chúng tôi thực sự không có ý định xúc phạm...” Viên Mục Dã nhìn xung quanh, cậu chỉ vào chiếc gương đồng kỳ quái kia rồi nói tiếp: “Chính chiếc gương này đã đưa chúng tôi đến đây.”
Đối phương nghe xong tỏ vẻ không thể tin nổi, xem ra nếu không phải dáng vẻ của Viên Mục Dã trông khá “đẹp trai”, cô ta đã đá cậu ra ngoài từ lâu rồi... Nhưng những lời nói tiếp theo của cô gái kia lại khiến Viên Mục Dã vô cùng ngạc nhiên và luống cuống.
Cô gái nói một cách hời hợt: “Ta đã giết hai kẻ đó rồi...”
“Giết? Cô... bọn họ... sao cô lại giết họ chứ?” Lần này đến lượt Viên Mục Dã có biểu cảm không thể tin nổi.
Cô gái tỏ ra hơi ngạc nhiên khi nghe Viên Mục Dã nói như vậy, cứ như thể cậu đã nói gì đó quá xấc láo, cô ta bỗng đứng lên khỏi thùng tắm, sau đó nhân lúc Viên Mục Dã há hốc mồm thì choàng một bộ quần áo lên người.
Tiếp theo, cô ta đeo một chiếc mặt nạ trắng toát lên mặt, sau đó mới quay ra nói với phía ngoài cửa: “Người đâu, bắt tên dê xồm nửa đêm xâm nhập này vào thiên lao!”
Cô gái vừa dứt lời, mấy binh sĩ thời cổ đại cầm đao đi vào, bọn họ chẳng nói chẳng rằng gác ngay đao lên cổ Viên Mục Dã... Viên Mục Dã chưa hiểu rõ tình hình hiện giờ nên không thể phản kháng, cậu ngơ ngơ ngác ngác bị áp giải vào một nhà giam ngầm tối tăm dưới lòng đất.
Sau khi bị nhốt vào nhà giam, Viên Mục Dã mới bình tĩnh lại, cậu hiểu rõ mình bây giờ đã không còn ở không gian lúc trước nữa, mà thứ đưa Viên Mục Dã đến đây chính là cái gương đồng kỳ quái đó.
Lúc đầu Viên Mục Dã còn muốn nhanh chóng tìm được Triệu Vĩ và Liễu Nghiên Nghiên, sau đó dẫn họ cùng quay về thế giới hiện thực, nhưng bây giờ xem ra cậu có còn sống để về hay không vẫn là một ẩn số.
Đương nhiên, dù có phải chết Viên Mục Dã cũng không thể làm một con ma chẳng biết gì cả được, cậu bèn hỏi một người đàn ông mặt đầy râu ở phòng giam bên cạnh xem đây là triều đại nào? Cô gái đã giam mình ở đây là ai?
Không ngờ đối phương nghe xong lại nhìn Viên Mục Dã như nhìn thằng đần một lúc lâu, sau đó mới giật mình hiểu ra: “Ngươi chính là người đàn ông bị Quốc sư tự mình hạ lệnh nhốt vào đây hả?”
Viên Mục Dã nghĩ thầm, hóa ra cô gái có tính cách thất thường kia lại là Quốc sư, nhưng tại sao cô ta lại tự xưng là bản cung chứ? Viên Mục Dã nghĩ đến đây bèn hỏi thử: “Quốc sư... rất lợi hại đúng không?”
“Đương nhiên, ở Bắc Tấn có ai mà không biết Quốc sư lợi hại đâu, nghe nói mấy ngày trước có kẻ dám nhìn lén Quốc sư nên đã bị khoét mắt ngay tại chỗ! Đúng là quá thảm...” Người đàn ông mặt đầy râu tỏ vẻ sợ hãi, cứ như anh ta trông thấy tận mắt vậy.
Viên Mục Dã vừa nghĩ đến việc người bị khoét mắt rất có thể là Triệu Vĩ, cậu bèn cảm thấy không thoải mái, nhưng Viên Mục Dã không hiểu Bắc Tấn là chỗ nào, hơn nữa trong ấn tượng của cậu, thì cậu chưa từng nghe nói hơn một nghìn năm trước có triều đại nào là Bắc Tấn cả.
Người đàn ông đầy râu thấy Viên Mục Dã không lên tiếng, anh ta tiếp tục nói: “Nhưng ngươi không cần lo quá đâu, Quốc sư nhốt ngươi vào đây mà không giết ngay lập tức... Vậy chứng minh sẽ có trò vui. Nhìn khuôn mặt của ngươi thì làm nam sủng cũng không có vấn đề gì.”
Viên Mục Dã ngơ ngác hỏi: “Mặt... Cái gì cơ?!”
“Nam sủng là nam sủng ấy? Vị huynh đệ này, ngươi đừng ngại nữa, thời buổi bây giờ ai mà chẳng phải kiếm cơm bằng bản lĩnh của mình, làm nam sủng của Quốc sư cũng oai lắm đấy.” Người đàn ông mặt đầy râu nói với giọng hâm mộ.
Viên Mục Dã vẫn không hiểu người đàn ông này muốn nói gì, nhưng nhìn vẻ mặt mập mờ của anh ta thì chắc nó không phải lời lẽ tốt đẹp gì, vì thế cậu thuận miệng hỏi: “Vậy anh cũng là nam sủng à?”
Không ngờ người đàn ông mặt đầy râu lại cười gượng, đáp: “Nếu ta mà là nam sủng của Quốc sư thì còn phải ngồi đây chịu khổ à? Nghe ca khuyên một câu này, sau này nghe lời đi! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ngươi ăn mặc như vậy là sao? Xem ra Quốc sư rất thích ngươi đấy, bởi vì đàn ông ở Bắc Tấn này không có ai dám không buộc tóc đâu!”
Viên Mục Dã sờ lên tóc mình mà không biết phải nói gì: “Tôi nói chắc anh không tin nhưng tôi không phải người ở Bắc Tấn, vì vậy quần áo hơi kỳ quái.”
Người đàn ông đầy râu nghe xong tỏ ra sợ hãi: “Chẳng lẽ ngươi là người Tamarin? Ta đã từng này tuổi rồi mà còn chưa thấy người Tamarin, không ngờ lại có dáng vẻ thế này... Nhưng sao khuôn mặt của ngươi khác với trong truyền thuyết thế nhỉ, trong truyền thuyết nói là họ tóc vàng, mặt xanh, mắt đỏ mà?”
Viên Mục Dã buồn cười hỏi: “Tóc vàng, mặt xanh, mắt đỏ? Đó đâu phải là người nữa?”
Người đàn ông đầy râu sợ hãi nói: “Đương nhiên không phải là người rồi, bởi vì người Tamarin chính là quái vật mà!”
Viên Mục Dã thấy sắc mặt đối phương tỏ ra kinh hãi thì vội vàng giải thích: “Tôi không phải người Tamarin mà anh nói đâu... Tôi là người hiện đại.”
Người đàn ông ngạc nhiên hỏi: “Người hiện đại là ai? Đất nước của ngươi có xa Bắc Tấn lắm không?”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi gật đầu: “Chắc là rất xa, xa đến mức... Ngay cả tôi cũng không biết phải đi thế nào.”
Người đàn ông đầy râu thở dài: “Khuôn mặt ngươi khá ưa nhìn, mặc dù bị nhốt vào nhà giam, nhưng sẽ có một ngày được đi ra thôi... Không giống như ta.”
Viên Mục Dã nghe vậy thì hỏi tên của đối phương? Tại sao lại bị giam ở chỗ này? Người đàn ông đầy râu nghe vậy bèn tỏ ra đau khổ, nói: “Ba đời tổ tiên nhà bọn ta đều là thợ đá của cung Tử Vân, chuyên môn phụ trách điêu khắc tượng đá cho Quốc sư...”
Viên Mục Dã thắc mắc: “Nếu anh là thợ đá của cung Tử Vân, vậy tại sao lại điêu khắc tượng cho Quốc sư? Mà điêu khắc thì điêu khắc, tại sao lại nhốt anh vào nhà giam chứ?”
Người đàn ông đầy râu sững sờ nhìn Viên Mục Dã, sau đó cười khổ và nói: “Xem ra ngươi thật sự chẳng biết gì!”
Sau đó người đàn ông đầy râu nói cho Viên Mục Dã biết mình là Lưu Đại, anh ta bị giam ở chỗ này là vì đang phải chờ đợi cung chủ của cung Tử Vân, cũng chính là Quốc sư của Bắc Tấn triệu kiến vào điêu khắc tượng đá.