Sau khi về thủ đô, Viên Mục Dã nhờ mối quan hệ với Từ Lệ để tìm được ảnh chụp của những phượt thủ đã đến giàn khoan trước kia, kết quả lại phát hiện dù những người này đều về nhà bình an, nhưng mấy năm sau lại lần lượt mất tích, đến bây giờ người nhà bọn họ vẫn chưa tìm được tung tích của họ.
Viên Mục Dã thầm hiểu rõ, thật ra những người này đã chết trong khu rừng hoang vắng đó từ lâu, mà hiện giờ ngay cả thể xác của họ cũng đã biến mất sạch sẽ khỏi thế giới này rồi… Mặc dù nghe hơi thương cảm, nhưng thế giới này sẽ có những người vô duyên vô cớ biến mất, bất kể người nhà và bạn bè của họ tìm kiếm như thế nào cũng bặt vô âm tín.
Nhưng chuyện này lại gõ vang hồi chuông cảnh báo cho nhóm Viên Mục Dã. Từ lâu loài người đã coi bản thân là chủ nhân của Trái đất, nhưng không ngờ trong một vài góc bí ẩn nào đó, vẫn còn rất rất nhiều sinh vật chưa biết đến đang nhìn chằm chằm bọn họ như hổ rình mồi.
Có thứ rất mơ ước những tài nguyên có hạn trên Trái đất, có thứ lại mơ ước bản thân con người… Tài nguyên có thể dùng chung, nhưng đối với thứ thèm muốn thân xác con người lại không thể nhân nhượng, suy cho cùng điều này liên quan đến sự tồn vong của loài người. Cho nên sau lần này, nhóm người của số 54 bắt đầu công cuộc tìm kiếm dài lâu.
Đương nhiên, nhóm Viên Mục Dã cũng không quên còn một người họ phải gặp, đó là Hồ Thiên Vũ đã chơi cậu và Đoàn Phong một vố, để hắn cũng biết rằng người của số 54 không dễ trêu vào đâu…
Trước đó, Viên Mục Dã bảo Tằng Nam Nam điều tra toàn bộ tổ tiên ba đời của Hồ Thiên Vũ, muốn biết rõ ràng gã này trời sinh đã là mầm cây xấu hay do từ nhỏ người lớn trong gia đình không dạy dỗ tốt?!
Kết quả điều tra mới phát hiện, Hồ Thiên Vũ này đúng là khá thú vị.
Từ nhỏ, hoàn cảnh gia đình Hồ Thiên Vũ bình thường. Cha mẹ làm việc bên ngoài quanh năm, bỏ mặc hắn cho bà nội chăm sóc. Tằng Nam Nam điều tra đến chỗ này vẫn không phát hiện hắn có gì khác với những đứa trẻ đồng lứa.
Mãi cho đến khi nghe hàng xóm của nhà họ Hồ kể vụ tai nạn từng xảy ra năm hắn mười một tuổi, Tằng Nam Nam mới nhìn Hồ Thiên Vũ bằng con mắt khác… Cũng qua chuyện đó, Viên Mục Dã nhận ra Hồ Thiên Vũ không giống người bình thường.
Năm Hồ Thiên Vũ mười một tuổi, nhà bà nội có thêm một cậu bé tới ở, cũng chính là em họ 4 tuổi rưỡi Hồ Thiên Trạch của Hồ Thiên Vũ. Bởi vì còn nhỏ tuổi, hơn nữa trông khá đáng yêu, cho nên Hồ Thiên Trạch nhanh chóng được các hàng xóm xung quanh yêu thích.
Giữa mấy đứa trẻ con rất dễ nảy sinh ghen tỵ vì sự yêu chiều của người lớn, điều này rất bình thường, cũng là bản tính của con người. Trong tình huống bình thường, người lớn cũng sẽ không coi điều này là chuyện nghiêm trọng, nhiều lắm chỉ dạy dỗ Hồ Thiên Vũ vài câu, bảo hắn nhường em trai một chút.
Ai ngờ vào một buổi chiều, bà nội đang nấu cơm ở trong phòng bếp, kết quả mới nấu được một nửa lại đột nhiên nghe thấy có người đập mạnh cửa. Bà cụ ra mở thì thấy là thầy giáo Vương ở lầu một. Ông ta mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nói: “Bà Hồ ơi, bà mau xuống lầu xem đi, Hồ Thiên Trạch nhà bà rơi xuống lầu rồi!”
Bà nội hoảng sợ vội vội vàng vàng chạy xuống lầu với thầy giáo Vương, kết quả nhìn thấy Hồ Thiên Trạch đang máu me đầm đìa nằm dưới nền xi măng… Lúc ấy nhà họ Hồ ở tầng sáu, một đứa bé 4 tuổi từ phía trên rơi thẳng xuống nền xi măng, khỏi phải tưởng tượng cũng biết hậu quả nghiêm trọng đến mức nào.
Mặc dù hàng xóm xung quanh đã gọi điện thoại báo cảnh sát giúp, nhưng khi xe cấp cứu tới nơi, bé Thiên Trạch đã tắt thở từ lâu. Cha mẹ của Hồ Thiên Vũ và Hồ Thiên Trạch đều nhanh chóng về nhà, nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì lúc ấy, nhất thời bà cụ Hồ cũng không nói rõ được…
Bà cụ Hồ có tổng cộng hai đứa con trai, một cô con gái, mà Hồ Thiên Vũ và Hồ Thiên Trạch lần lượt là con một của con trai cả và con thứ hai. Trước cái chết của cháu trai, bà cụ Hồ đau buồn đến mức khó nói được một câu hoàn chỉnh.
Sau đó cảnh sát dò hỏi bà cụ về tình hình lúc ấy và phân tích rằng bé Thiên Trạch rơi xuống lầu chắc hẳn là do sự cố. Vì lúc ấy trong nhà chỉ có ba người, bà nội đang nấu cơm, Hồ Thiên Vũ đang làm bài tập ở trong phòng, còn Hồ Thiên Trạch chắc là ham chơi, trèo lên cửa sổ ở phòng khách và trượt chân ngã xuống.
Sau sự việc, cảnh sát cũng tìm thấy một chiếc ghế dựa ở trước cửa sổ phòng khách và đoạn sợi vải trên áo Hồ Thiên Trạch, điều này chứng minh suy luận đó của cảnh sát… Nhưng có một người không đồng ý với kết luận này, đó là mẹ của Hồ Thiên Trạch, cũng là con dâu thứ hai của bà cụ Hồ.
Mẹ Thiên Trạch cho rằng, dù con trai mình chỉ có 4 tuổi nhưng nó có ý thức nguy hiểm rất mạnh, có mấy lần khi chị ta đứng trước cửa kính sát đất, con trai đều sẽ nhắc nhở mẹ phải cẩn thận một chút, đừng để bị ngã xuống lầu. Hơn nữa, trước kia chị ta cũng từng suy nghĩ đến nguy hiểm khi con trẻ trèo cửa sổ, cho nên đã cảnh báo con trai rất nhiều lần rằng, không được trèo lên tất cả các cửa sổ trong nhà!
Nói thì nói vậy, nhưng dẫu sao Hồ Thiên Trạch mới chỉ 4 tuổi rưỡi, cho nên có rất nhiều sự việc khó có thể kiểm soát được, bởi vậy không ai dám cam đoan nó sẽ không hứng chí nhất thời rồi trèo lên đó chơi…
Vốn dĩ vụ án này sắp sửa kết thúc, nhưng một hộ gia đình ở tầng 5 tòa nhà đối diện lại báo cảnh sát rằng, anh ta vô tình quay được một đoạn video lúc sự việc xảy ra, vừa vặn quay được quá trình phát sinh vụ án. Trong video, lúc ấy Hồ Thiên Trạch bị một đôi tay đẩy ra.
Hóa ra cùng ngày hôm đó hộ gia đình này mới mua một chiếc điện thoại di động, vì thế anh ta bèn quay một đoạn phong cảnh ngoài cửa sổ, muốn xem thử điện thoại di động có độ phân giải cao không. Lúc quay xong, anh ta chỉ xem sơ rồi chỉnh sửa thành tin nhắn gửi cho bạn.
Kết quả vài ngày sau, người bạn bất ngờ gọi điện thoại tới nói, trong video anh ta gửi trước đó có quay được một đứa trẻ bị đẩy từ trên lầu xuống… Vì thế lúc này anh ta mới lập tức báo cảnh sát, và giao đoạn video kia cho cảnh sát.
Tuy nhiên, rất đáng tiếc là đoạn video kia quay không được rõ lắm, mặc dù có thể miễn cưỡng thấy rõ Hồ Thiên Trạch bị người ta đẩy mạnh ra khỏi cửa sổ, nhưng lại không tài nào nhìn rõ được hình dáng của hung thủ.
Tuy trong video không nhận ra hung thủ là ai, nhưng cũng khiến vụ án có sự thay đổi về chất… Lúc ấy, trừ bà cụ Hồ ra thì chỉ có Hồ Thiên Vũ trong nhà, là ai trong hai người bọn họ đã đẩy Hồ Thiên Trạch chỉ mới 4 tuổi xuống lầu?
Thật ra bây giờ xem ra đã có đáp án rõ ràng. Bà nội vốn yêu thương cháu trai út, sao có thể nhẫn tâm đẩy nó ngã xuống lầu chết? Mà Hồ Thiên Trạch lúc ấy đã mười một tuổi thì khác, hắn có cả thể lực và động cơ để làm như vậy.
Nhưng ngoài dự đoán của mọi người, chỉ vài ngày sau, bà cụ Hồ lại tự đến cục cảnh sát tự thú, nói rằng Hồ Thiên Trạch bị mình vô tình đẩy xuống, bởi vì nhất thời sợ hãi, cho nên trước đó không nói thật với cảnh sát.
Cuối cùng vụ án được phán là ngộ sát, nhưng xét thấy bà cụ Hồ đã qua tuổi 70, hơn nữa sức khỏe luôn yếu nên tòa án đã cho bà được tại ngoại… Nhưng không biết do áy náy hay là không chịu nổi lời đồn đại vớ vẩn xung quanh, bà cụ Hồ về nhà không bao lâu đã qua đời vì bệnh.