Lý do khiến Lưu Đại bắt buộc phải ở trong thiên lao chờ Quốc sư triệu kiến... là vì thân phận hoàng tộc của các đời Cung chủ cung Tử Vân, trừ Đại quốc quân của Bắc Tấn thì không ai được phép nhìn thấy dung nhan của người, nếu không cả nhà sẽ bị tru sát.
Mặc dù dân chúng không được nhìn thấy hình dáng Quốc sư, nhưng lại có thể thờ cúng tượng đá của người, bởi vậy mỗi đời Cung chủ đương nhiệm đều muốn điêu khắc một tượng đá tinh xảo cho riêng mình, để dân chúng chiêm ngưỡng.
Mà thợ điêu khắc phụ trách điêu khắc tượng đương nhiên sẽ không bị tru sát cả nhà, nhưng sau khi hoàn thành việc điêu khắc, người thợ đó phải tự uống một chén rượu độc, như vậy mới có thể giữ lại đường sống cho cả nhà.
Lưu Đại đã từng nói nhà mình ba đời làm thợ đá, như vậy nói cách khác ông nội và cha anh ta đều nhận cái chết như vậy, bây giờ đến phiên anh ta...
Viên Mục Dã cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nếu người phụ nữ mà cậu nhìn thấy đúng là Cung chủ của cung Tử Vân mà Lưu Đại nói đến thì cậu chẳng những được nhìn thấy hình dáng mà còn nhìn rõ cả mặt, xem ra cậu cách cái chết không còn bao xa nữa.
Viên Mục Dã rất đồng cảm với hoàn cảnh của Lưu Đại, cậu biết ở thời đại này mạng người như cỏ rác, không chỉ dân thường như Lưu Đại, đến ngay cả dòng dõi hoàng thân quốc thích mà bị rơi vào cảnh nước mất nhà tan cũng chẳng tốt hơn Lưu Đại bao nhiêu.
Sau đó theo lời kể của Lưu Đại, Viên Mục Dã mới biết mình đang ở một quốc gia tên là Bắc Tấn, và người phụ nữ như tỏa ra hào quang cả mét tám mà cậu nhìn thấy trước đấy là người đứng thứ hai ở Bắc Tấn, cũng chính là em gái của Tấn Lăng Vương - Tố Cơ quận chúa, Cung chủ cung Tử Vân, Đại quốc sư của nước Bắc Tấn.
Nói đến cung Tử Vân, không ai ở Bắc Tấn là không biết sự tồn tại của nó, nó được ra đời cùng với nước Bắc Tấn và luôn nâng đỡ các triều vua Bắc Tấn đi đến ngày hôm nay... Vì vậy ngoài Đại vương ra, trong toàn bộ nước Bắc Tấn này chỉ có địa vị của Đại quốc sư là cao quý nhất.
Hơn nữa, cung Tử Vân có quan hệ khăng khít với hoàng tộc Bắc Tấn, bởi vì Cung chủ của cung Tử Vân chỉ có thể là phụ nữ xuất thân từ hoàng tộc Bắc Tấn, trong cơ thể các cô gái này nhất định phải chảy huyết mạch của hoàng tộc Bắc Tấn...
Mà trước đó Lưu Đại có nhắc đến tộc Tamarin là đại họa lớn nhất của Bắc Tấn, bọn chúng trường kỳ chiếm cứ xung quanh biên giới Bắc Tấn, thỉnh thoảng lại quấy nhiễn dân chúng ở biên cảnh. Mà tính cách của chúng vô cùng tham lam, thủ đoạn tàn bạo, có thể nói người Bắc Tấn chỉ nghe nhắc đến thôi là mặt đã biến sắc.
Viên Mục Dã nghe Lưu Đại nói nhiều như vậy, nhưng cậu không hề quan tâm đến việc Đại cung chủ hay là Đại quốc sư gì đó, cậu chỉ muốn nhanh chóng quay trở về thế giới hiện thực, nếu không với tình cảnh của cậu hiện giờ, sợ là khó giữ được cái mạng nhỏ này mất.
Nghĩ đến việc trở về, Viên Mục Dã không thể không cân nhắc đến việc làm thế nào để rời khỏi nơi này, bởi vì trong lòng cậu hiểu rõ chuyện mình đi vào thế giới này chắc chắn có liên quan mật thiết đến chiếc gương đồng có khắc hoa văn hình đám mây kia, nhưng hiện giờ cậu đang bị giam trong thiên lao, biết đi đâu mà tìm chiếc gương đồng kia chứ.
Lúc này có hai tên cai gục lịch sự đưa đồ ăn đến, trước tiên bọn chúng bày một bàn đồ ăn cực kỳ thịnh soạn cho Lưu Đại, sau đó cũng bày cho Viên Mục Dã một bàn tương tự...
Lưu Đại thấy thế thì líu lưỡi, nói: “Mấy ngày nay ta được ăn cơm chặt đầu nên ngon một chút cũng dễ hiểu, nhưng sao đồ ăn của ngươi... cũng giống như ta vậy?”
Viên Mục Dã không quan tâm đến chuyện đồ ăn của mình có thịnh soạn hay không, cậu nhìn hai cai ngục kia rồi vội vàng nói với bọn họ: “Tôi muốn gặp Quốc sư!”
Một người cai ngục kinh ngạc, sau đó gã cười mập mờ, nói: “Ta có thể hiểu được tâm trạng của ngươi, có điều Quốc sư không phải là người ngươi muốn là có thể gặp được. Nếu biết trước sẽ bị như thế này sao lúc trước còn như thế? Nhưng ngươi cũng không cần quá lo lắng đâu, Quốc sư đã dặn dò bọn ta đối đãi với ngươi thật tốt, cho nên ngươi sẽ nhanh chóng được rời khỏi đây thôi.”
Viên Mục Dã nghe xong thì biết những người này đang cho rằng mình là nam sủng của Quốc sư. Có điều nghĩ lại cũng phải, thợ điêu khắc đá như Lưu Đại chỉ nhìn thấy dáng vẻ của Quốc sư một chút thôi mà còn phải chết, trong khi mình đã nhìn một lượt từ trên xuống dưới... cho nên trong mắt người ngoài, Quốc sư không giết cậu thì hẳn là có nguyên nhân bí mật.
Viên Mục Dã cũng không muốn giải thích, bọn họ thích nghĩ thế nào thì nghĩ đi. Có điều, việc khẩn cấp bây giờ là phải hỏi thăm xem có phải Triệu Vĩ và Liễu Nghiên Nghiên đã bị giết chết rồi hay không, vì người bị khoét mắt mà Lưu Đại nhắc đến cũng chưa chắc đã là Triệu Vĩ.
Viên Mục Dã mỉm cười, hỏi: “Vị đại ca này, không biết mấy ngày trước trong thiên lao này có xuất hiện một nam một nữ giống tôi không?”
Cai ngục lại lắc đầu: “Không có... những người được giam ở đây đều không phải tầm thường, người bình thường sao có thể vào đây được?”
Viên Mục Dã lập tức im lặng, không ngờ tử lao còn phân biệt theo mức độ nữa à? Không ngờ Lưu Đại lại nói thêm vào: “Đúng là như vậy đấy, gia tộc nhà ta nổi tiếng khắp cả nước về tay nghề điêu khắc, thợ đá phổ thông làm sao đủ tư cách chứ?!”
Viên Mục Dã không thể hiểu nổi nhìn vẻ mặt đầy tự hào của Lưu Đại, tại sao một công việc dùng cái chết để đánh đổi mà anh ta lại kiêu ngạo như thế? Có điều nghĩ lại mới thấy, mặc dù Lưu Đại chết đi, nhưng đổi lại là người nhà và con cháu đời sau của anh ta sẽ được cung Tử Vân chăm sóc, đối với dân chúng bình thường thì đó là một cái chết đáng giá!
Viên Mục Dã tiếp tục nghe ngóng từ cai ngục: “Vậy mấy ngày trước Quốc sư đại nhân có... trong cơn tức giận mà giết chết ai không?”
Người cai ngục cười nói: “Có chuyện gì mà Quốc sư đại nhân của chúng ta chưa từng nhìn thấy chứ? Tâm của người luôn như nước, cho dù là giết chết một trăm tám mươi người cũng không nhíu mày lấy một cái.” Nhưng nói đến đây anh ta đột nhiên đổi giọng: “Có điều nghe ngươi nói vậy làm ta nhớ đến một việc, khoảng hai ngày trước đúng là cung Tử Vân có xử tử một nam một nữ, có điều nghe nói đó là hai hạ nhân phạm vào quy định của cung, nam thì chịu hình phạt xé xác, còn nữ bị dìm xuống hồ. Những kẻ có thân phận thấp như vậy không xứng đáng được vào thiên lao của cung Tử Vân.”
Viên Mục Dã nghe vậy mà trong lòng rụng rời, xé xác... dìm hồ... thật đáng thương cho hai người trẻ tuổi như Triệu Vĩ và Liễu Nghiên Nghiên, mặc dù Viên Mục Dã chưa từng gặp hai người họ, nhưng cũng không thể nhịn được thương tiếc cho cảnh ngộ họ gặp phải.
Cai ngục thấy vẻ mặt Viên Mục Dã khó coi, bèn tò mò hỏi: “Sao thế? Ngươi biết một nam một nữ kia à?”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Không biết, tôi chỉ thương cảm cho cảnh ngộ mà họ gặp phải thôi...”
Gã cai ngục gượng cười, nói: “Có lòng như vậy sao không nghĩ đến kết cục của mình? Tuy rằng ngươi ở đây được đối xử tốt hơn nhưng không có nghĩa là sẽ không chết, cho nên sau khi ra ngoài thì phải nhỡ kỹ thân phận của mình, nếu không lần sau lại cao hứng làm liều... sợ rằng sẽ không ra được nữa đâu.”
Lưu Đại gật đầu phụ họa: “Đúng đấy, trước đây ta đã từng nghe nói có một nam sủng làm cao, cuối cùng bị Quốc sư bỏ đói đến chết trong thiên lao luôn!”