Viên Mục Dã hỏi: “Tôi nghe một nhân viên phòng thí nghiệm có nhắc đến chuyện thôn của các anh thờ cúng bức tranh hình rồng, có phải chính là loài thằn lằn xanh khổng lồ này không?”
Hách Triết gật đầu: “Bức tranh đó là bức tranh miêu tả của tổ tiên chúng tôi về thần núi Oa Ca, chính xác mà nói, đó là tổ tiên của loài thằn lằn xanh...”
“Oa Ca?” Viên Mục Dã hỏi.
Hách Triết nặng nề nói: “Trong ngôn ngữ thổ dân Oa Ca có nghĩa là Rồng, Oa Ca trong truyền thuyết có hai cánh sau lưng, miệng phun lửa, lúc tức giận có thể gọi ra sấm sét, đây chính là nguyên nhân nơi này có tên núi Tật Lôi... Những con thằn lằn xanh này không thể so sánh với tổ tiên của chúng được, chúng không phải động vật cùng đẳng cấp.”
Viên Mục Dã nhìn cánh tay trái mọc đầy vảy của Hách Triết, cậu nói: “Tôi không biết phải giải thích chuyện này với các anh thế nào, theo tôi được biết thì thí nghiệm của Tiến sĩ Duncan xảy ra vấn đề mới khiến mọi người trở nên như vậy, hơn nữa không chỉ các anh, mà cả một số nhân viên nghiên cứu cũng bị như vậy.”
Viên Mục Dã vốn cho rằng rất khó để giải thích với Hách Triết về việc vì sao bọn họ lại biến thành ngoại hình như vậy, nhưng không ngờ Hách Triết lại khoát tay ngắt lời cậu: “Chuyện thí nghiệm kia tôi biết... cũng biết vì sao chúng tôi biến thành như thế này, hiện giờ tôi chỉ muốn biết làm thế nào chúng tôi mới trở về như trước đây được.”
Viên Mục Dã cau mày: “Anh biết sao? Không thể có chuyện sau khi xảy ra chuyện Tiến sĩ Duncan lại nói với các anh được?”
Hách Triết lắc đầu: “Không, hôm nay là lần đầu tiên anh ta phái người lên núi... Không phải anh cũng nói rồi sao, có nhiều nhân viên của Duncan cũng phát sinh biến dị, sau khi xảy ra chuyện bọn họ lập tức chạy vào trong núi, chúng tôi nghe được mọi chuyện từ chính những người này.”
“Bây giờ bọn họ ở đâu?” Đoàn Phong hỏi.
Hách Triết lắc đầu: “Tôi cũng không biết bây giờ bọn họ ở đâu, có điều chắc đã trốn sâu vào trong núi Tật Lôi rồi...”
Viên Mục Dã hỏi tiếp: “Trong số những người đó có ai tên là Wilson không?”
Hách Triết đáp: “Tôi cũng không biết họ tên là gì, cho nên không biết trong đó có ai tên Wilson không.”
Viên Mục Dã gật đầu, sau đó chủ động cầm chén trà lên nhấp một ngụm: “Trên đường lên đây chúng tôi đã nhìn thấy hai thi thể, một thi thể không đầu treo trên cây, còn một thi thể khác ở trong cạm bẫy mà các anh bố trí...”
Hách Triết cau mày: “Thi thể treo trên cây thì tôi không biết, nhưng thi thể trong bẫy... cụ thể là ở vị trí nào?”
Giọng Viên Mục Dã trầm xuống: “Đại khái khoảng ba kilomet bên ngoài thôn, nói thật, sở dĩ chúng tôi đến được nơi này... hoàn toàn là dựa vào vết máu trên đất.”
Nhất thời sắc mặt Hách Triết trở nên vô cùng khó coi, hắn trầm mặc rất lâu mới nói: “Chúng tôi đào bẫy là để tự vệ chứ không phải nhằm vào các anh... Cho nên thi thể trong cạm bẫy chỉ là ngoài ý muốn.”
“Tự vệ? Trên đường đi chúng tôi suýt bị trúng bẫy mấy lần đấy!” Đoàn Phong nói với giọng không vui.
Hách Triết giải thích với vẻ mặt u ám: “Sau khi xảy ra chuyện, trong núi Tật Lôi xuất hiện một số thứ rất đáng sợ, chúng tôi cũng bị mất mấy người, cho nên những cạm bẫy bên ngoài thôn kia là để ngăn những thứ đó vào thôn. Hơn nữa, chúng tôi cũng không nghĩ Duncan sẽ cho người lên núi, bởi vì những người chạy vào trong núi đã nói rõ ràng với chúng tôi rằng, một khi phát sinh biến dị thì sẽ bị bỏ rơi ngay, vì thế bọn họ mới trốn vào đây. Còn vết máu trên đất, hẳn là khi chúng tôi cứu mấy người kia đã để lại... Trước mắt vẫn còn một số người đang ở trạm y tế của thôn, bây giờ tôi sẽ đưa các anh đến đó, có điều tình hình của bọn họ không được lạc quan cho lắm.”
Viên Mục Dã nghe xong lập tức nói: “Nhanh đưa chúng tôi đến đó xem!”
Trên đường đi, Hách Triết nói cho nhóm Viên Mục Dã biết, khi nãy trong lúc tuần tra quanh thôn, bọn họ phát hiện có mấy người toàn thân đầy máu, bọn họ kiểm tra thấy vẫn còn thở nên vội vàng đưa đến chỗ thầy thuốc trong thôn... Nhưng những người này vẫn luôn hôn mê, còn sốt cao, thầy thuốc trong thôn nói nếu sáng mai còn không hạ sốt thì có lẽ không sống được...
Khi Viên Mục Dã nhìn thấy ba người nằm trên chiếc giường ghép bằng ván gỗ, cậu nhận ra ngay đó là người của một trong bốn tổ đi cùng mình lên núi. Lúc này thầy thuốc trong thôn đang giã nát cây thuốc đắp lên vết thương của họ, nhưng những người này chẳng có phản ứng gì, hai mắt vẫn nhắm nghiền không hề có dấu hiệu tỉnh lại.
Viên Mục Dã quan sát kỹ vết thương trên người những người kia, cậu nói: “Vết thương này hình như bị thứ gì đó cắn...”
Hách Triết gật đầu: “Chắc bị thứ đáng sợ mà tôi đã nói đến cắn rồi, trước đó mấy người dân trong thôn tôi bị cắn cũng có triệu chứng tương tự, sốt cao mãi không giảm, sau đấy không chịu nổi mấy ngày thì qua đời.”
“Chính xác nó là thứ gì?” Viên Mục Dã hỏi.
Không ngờ Hách Triết cũng không biết: “Nói thật, chúng tôi cũng chưa từng nhìn thấy thứ đó, bởi vì những người từng gặp thứ đó về cơ bản đều đã chết...”
Đoàn Phong nhìn kỹ vết thương của những người kia: “Dấu răng này không sâu, trông không giống vết cắn của động vật ăn thịt...”
Đầu To cũng cúi xuống nhìn, thậm chí còn tiến lên ngửi ngửi, sau đó hắn đứng dậy và bảo: “Đây là người cắn...”
“Người cắn? Không thể nào?” Đoàn Phong ngạc nhiên.
Đầu To cũng lười giải thích, túm lấy tay Viên Mục Dã và cắn một cái... Nếu không phải Đầu To cắn một cái rồi nhả ra ngay, thì Đoàn Phong đã đạp cho hắn một cú rồi. Sau đó Đầu To chỉ vào một vết thương nông trên người một người bị thương rồi giơ dấu răng mình vừa cắn trên tay Viên Mục Dã cho mọi người nhìn, từ kích cỡ cho đến sắp xếp đều rất giống nhau.
“Mẹ nó đúng là người cắn à? Ai có thể có cái miệng lợi hại như thế chứ?” Đoàn Phong không thể hiểu được.
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Nếu như chuyện này mới xuất hiện sau khi có biến cố kia, vậy thì rõ ràng thứ đáng sợ đó chỉ có thể là một người biến dị. Nếu không phải người trong thôn các anh... Vậy thì chỉ có thể là người trong phòng thí nghiệm chạy ra thôi.”
Đoàn Phong hừ lạnh: “Xem ra cái lão Duncan kia không nói câu nào là thật cả! Bảo sao trước đó gã tổng chỉ huy quân đội nước Y lại muốn dùng lửa thiêu rụi toàn bộ núi Tật Lôi. Lúc đó chúng tôi còn tưởng nước Y không muốn chuyện này bị lộ ra ngoài vì sợ mất mặt, hóa ra là sợ những thứ khác trong núi!”
Viên Mục Dã tiếp tục hỏi Hách Triết: “Những thôn dân đã chết có bệnh trạng gì khác không, nhất là có lây nhiễm cho người khác không?”
Đây mới là vấn đề chính mà Viên Mục Dã muốn hỏi, bởi vì nếu như triệu chứng này có tính truyền nhiễm, thì chứng minh thứ đáng sợ kia là vật truyền bá virus.
Nhưng Hách Triết lại lắc đầu: “Không có, chỉ có người bị cắn mới xuất hiện tình trạng sốt cao không thuyên giảm, cho nên chúng tôi mới đào nhiều hố phòng ngự ở bên ngoài thôn để ngăn không cho thứ đó xâm nhập vào thôn, gây hại cho mọi người.”