Đoàn Phong vừa nghe thấy vậy bèn liếc nhìn về phía điểm ánh sáng bên cạnh hồ Erding cách đó không xa: “Được rồi, xem ra chỉ có cứu kẻ xúi quẩy kia về mới biết được rốt cuộc là đầu óc của hắn có vấn đề hay là bị trúng tà thật!”
Sau đó bốn người do Đoàn Phong đứng đầu mặc đồ chống lạnh vào, chuẩn bị xuất phát. Trước khi đi, Đoàn Phong hỏi Tiêu Tiêu trong khách sạn có điện thoại vệ tinh không, để đến lúc đó tiện liên hệ với bọn họ hỏi vị trí cụ thể của người kia.
Ai ngờ Tiêu Tiêu nghe xong lại có vẻ hơi xấu hổ. Đoàn Phong thấy vậy là hiểu ngay, chắc vì để tiết kiệm tiền nên chị ta không chuẩn bị, anh ta đành nói: “Thôi, coi như tôi không hỏi.”
Nhưng ngay sau đó Tiêu Tiêu lại nói: “Không sao đâu, các anh tới gần hồ thánh là di động sẽ có tín hiệu, chẳng qua có thể tín hiệu sẽ không được tốt lắm trong thời tiết hiện giờ…”
Chú Bảo chịu trách nhiệm dẫn đường khoảng 60 tuổi, là một ông già có dáng người hơi gầy, mái tóc hoa râm đủ để chứng minh ông đã từng chứng kiến sự thăng trầm của khách sạn…
Trên đường đi, chú Bảo nói với đám Viên Mục Dã rằng, thật ra những người này cũng không phải vô duyên vô cớ muốn tự tử, chắc là họ đều phải chịu áp lực rất lớn trong cuộc sống, nhưng bình thường bọn họ giỏi ngụy trang bản thân mà thôi.
Viên Mục Dã thầm nghĩ bụng, đúng là gừng càng già càng cay, chỉ một câu là có thể nói toạc ra vấn đề bên trong. Trên đời này vốn không có vụ tự tử nào là vô cớ cả, phần lớn họ đều gặp phải cảnh bị dồn đến bước đường cùng…
Sau khi ra khỏi khách sạn, nhóm Viên Mục Dã hiểu ngay tại sao lúc trước Tiêu Tiêu lại nói bây giờ mà đến hồ Erding chính là đi tìm chết, gió tuyết như những lưỡi dao táp vào mặt, làm người ta có cảm giác muốn quay về ngay lập tức.
Đoàn Phong nghiến răng nghiến lợi mắng: “Nếu tên đó có thể may mắn sống sót, kiểu gì tôi cũng phải đập cho hắn một trận! Mẹ nó, đúng là rất biết hành người khác!”
Viên Mục Dã khuyên anh ta hãy bớt lời để giữ độ ấm trong cơ thể, bọn họ còn phải đi đường núi hơn hai tiếng đồng hồ nữa đấy! Đoàn Phong không càu nhàu nữa mà tỏ vẻ cam chịu đi theo sau lưng chú Bảo.
Quãng đường khá khó đi, nếu không có chú Bảo quen thuộc địa hình dẫn đường, thì không biết ba người bọn họ còn phải đi tới bao giờ? Hơn nữa, đừng tưởng nhìn từ khách sạn ra hồ Erding thấy không quá xa, nhưng đi thật rồi mới biết đó chỉ là khoảng cách bằng đường chim bay thôi.
Khi bọn họ đến được hồ Erding thì đã ba tiếng đồng hồ trôi qua… Do trời tối và gió tuyết bất chợt thổi đến khiến người ta không mở nổi mắt, nên tầm nhìn của bọn họ rất hẹp, cùng lắm chỉ có thể nhìn thấy rõ khu vực khoảng một mét trước mặt mà thôi.
Viên Mục Dã vội vàng lấy điện thoại di động ra, muốn liên hệ với khách sạn để nhờ bọn họ nhìn từ cửa sổ xem chiếc đèn bão phía trước đã chạy tới vị trí nào rồi? Kết quả vừa lấy điện thoại di động ra, Viên Mục Dã đã chết lặng!
Hoá ra chẳng cần lo có tín hiệu hay không, vì điện thoại di động của cậu đã tự động tắt máy do nhiệt độ quá thấp… Chẳng còn cách nào khác, Viên Mục Dã đành phải áp điện thoại di động vào trong người, hy vọng có thể dùng nhiệt độ cơ thể mình làm nó ấm lên mới khởi động được máy.
Nếu hiện giờ điện thoại di động tạm thời không sử dụng được, vậy thì chỉ còn cách để công cụ tìm kiếm bằng thịt là Đầu To ra tay, ai ngờ Đầu To tìm quanh khu vực gần đó nhưng chẳng ngửi thấy hơi thở nào.
Đoàn Phong hỏi lớn tiếng: “Hay là anh ta đã đi rồi?”
Nhưng chú Bảo lại lắc đầu: “Muốn về khách sạn chỉ có một con đường vừa rồi chúng ta đi đến đây, nếu không chỉ có thể đi lên núi tuyết có khí hậu ác liệt hơn thôi…”
Viên Mục Dã đưa mắt nhìn xung quanh, nhưng cậu thật sự không tìm thấy ánh sáng lúc trước. Mà lúc này hồ Erding cũng nhỏ hơn nhiều so với khi nhìn từ cửa sổ khách sạn. Chắc do mặt hồ đang dần dần đóng băng, sau đó lại bị tuyết dày bao phủ.
Lúc này, chú Bảo to tiếng nói với ba người họ: “Đi theo tôi! Bên kia có một căn nhà gỗ nhỏ, có thể tạm thời tránh gió tuyết… Chúng ta qua đó trú trước đã.”
Nếu không có chú Bảo nhắc nhở, ba người họ sẽ không biết gần đây còn có một căn nhà gỗ nhỏ, mà lúc qua đó thì thấy đúng là nhỏ thật, căn nhà chẳng lớn hơn trạm phân phối điện trong khu dân cư bao nhiêu.
Mặc dù bốn người đàn ông to lớn chen chúc trong căn nhà gỗ nhỏ như vậy hơi chật chội, nhưng chen chúc thế này cũng có thể cảm thấy ấm áp hơn một chút. Hơn nữa, bên trong còn có chậu than để sưởi ấm, giúp mọi người đang lạnh cóng vì gió tuyết có thể tạm thời thả lỏng.
Viên Mục Dã rút điện thoại ra xem, vẫn không thể khởi động được máy, cậu đành nhét lại vào trong lồng ngực: “Nếu không liên lạc được với khách sạn, chúng ta cũng chỉ đành đi một vòng quanh hồ Erding xem thử…”
Đoàn Phong nhìn sang Đầu To: “Sao cái mũi chó của cậu lại không linh vào lúc này thế?”
Đầu To cũng không tức giận, chỉ khào khào nói: “Nếu tên kia bị chôn ở dưới tuyết thì chắc chắn tôi có thể tìm được, nhưng tôi thấy giữa hồ có một khoảng chưa bị đóng băng. Nếu hắn bị chìm xuống đáy hồ, tất nhiên là tôi không ngửi thấy rồi.”
Chú Bảo đốt chậu than bên cạnh lên, sau đó thở dài, nói: “Thật ra chúng ta đến đây cũng chỉ là làm hết sức mình rồi phó mặc cho số phận mà thôi, có thể cứu vị khách kia hay không cũng phải xem vận may của cậu ta mới được…”
Viên Mục Dã thấy chậu than đã được đốt lên thì nhanh chóng lấy điện thoại di động ra đặt ở bên cạnh, sau đó thắc mắc: “Nếu vào mùa đông chẳng ai đến đây, vậy tại sao trong nhà gỗ lại có chậu than nhỉ?”
Chú Bảo nhún vai đáp: “Đây là do một vị khách tự tử hồi năm ngoái mang đến…”
Ba người còn lại nghe vậy đều rùng mình, sau đó lũ lượt nhìn về phía chậu than củi đang bốc lên ngọn lửa xanh, nhất thời cả đám đều không biết nên nói gì.
Thấy thế, chú Bảo cười lớn: “Yên tâm đi, cuối cùng người nọ đốt than tự tử nhưng thất bại. Các cậu nhìn thử nơi này xem, gió lùa khắp nơi, làm sao mà bị trúng độc khí than được?”
Đoàn Phong lại hỏi: “Nói cách khác cuối cùng tên kia không chết ạ?”
Kết quả chú Bảo lại lắc đầu, đáp: “Chết rồi, bởi vì cậu ta quá cố chấp, đốt than không chết nên đổi thành đâm đầu xuống hồ… Thượng đế sẽ không cho người ta cơ hội thứ hai đâu.”
Viên Mục Dã thử hỏi: “Thế mấy năm nay có ai muốn tự tử lại không thành công không ạ?”
Chú Bảo thở dài: “Không có, bởi vì hiện thực không phải là truyện cổ tích, vị trí ở đây hẻo lánh, hầu hết những người tự tử đều không bị ai phát hiện, trừ khi có một vài khách cố tình để lại thư tuyệt mệnh ở khách sạn… Bởi vậy chỉ cần bọn họ quyết tâm muốn chết thì không ai không thành công, nhất là những kẻ lặn lội nghìn dặm xa xôi đến hồ thánh để tự tử.”
Lúc này Viên Mục Dã mới nhớ ra, lúc trước đám Tiêu Tiêu luôn gọi hồ Erding là “Hồ thánh”, vì thế cậu thuận miệng hỏi chú Bảo: “Tại sao lại gọi nó là hồ thánh ạ?”