Bị chặn họng, sắc mặt người đàn ông đeo kính lúc xanh lúc đỏ, mãi cũng không tiếp được lời nào. Viên Mục Dã thấy thế đành phải nói thay anh ta: “Sự việc đã đến nước này rồi, anh cũng không thể sống mãi như vậy được, hãy về với chúng tôi đi… Tôi tin mặc dù khoa học kỹ thuật hiện giờ không làm được, nhưng về sau nhất định có thể giúp anh khôi phục bình thường.”
Ai ngờ Ike lại cười khổ và lắc đầu: “Dẫu khoa học kỹ thuật hiện giờ có thể làm được thì tôi cũng không thể khôi phục bình thường, bởi vì trong cơ thể tôi có virus bệnh sốt xuất huyết… Một khi tôi biến trở lại hình dạng con người, loại virus này sẽ nhanh chóng ăn mòn hệ miễn dịch của tôi, đến lúc đó ngắn thì hai ba ngày, dài thì bốn năm ngày là tôi sẽ chết thẳng cẳng. Các anh cảm thấy tôi khôi phục bình thường còn có ý nghĩa gì nữa không?”
Người đàn ông đeo kính ở bên cạnh kinh ngạc nói: “Chuột bạch… Anh hoán đổi cơ thể với con chuột bạch mang virus kia ư? Nhưng trên người nó chỉ có đặc điểm của báo đốm thôi mà?!”
Ike vươn cặp móng vuốt chuột của mình ra và lạnh giọng hỏi: “Thế thì đây là cái gì?!”
Viên Mục Dã thấy tình cảnh càng ngày càng căng thẳng, bèn đá Tiểu Lục ở bên cạnh: “Nhiệm vụ của cậu đã hoàn thành rồi, mau xuống núi đi!”
Viên Mục Dã muốn đuổi Tiểu Lục đi là vì sợ lát nữa đồng bọn của Ike trở về, có lẽ nó sẽ không đi được. Hách Triết và những người dân kia là những người vô tội nhất trong chuyện này, nên Viên Mục Dã cần phải bảo đảm bọn họ có cơ hội khôi phục bình thường mới được.
Tiểu Lục coi như nhanh trí, nghe Viên Mục Dã nói xong, nó cũng không do dự mà xoay người đi ngay xuống chân núi. Ai ngờ Ike thấy thế lại đột nhiên liếc con báo đầu chuột bên cạnh và ra lệnh: “Cản nó lại!”
Báo đầu chuột lập tức nhảy ra, nhưng có thể do tay chân con người làm chậm tốc độ của nó, cho nên nó cũng không phản xạ nhanh bằng Tiểu Lục mà bị Tiểu Lục quất mạnh đuôi đánh trúng. Báo đầu chuột lập tức kêu lên thảm thiết, chạy về bên cạnh Ike…
Ike tức giận cực độ, miệng lại phát ra tiếng gầm gừ không giống người lần nữa. Sau đó, tiếng động lạ trong rừng cây xung quanh càng rõ ràng hơn. Thấy thế, Tiểu Lục lập tức chạy mất không quay đầu lại.
Đoàn Phong nói với vẻ mặt đáng tiếc: “Ôi, lại mất đi một vị tướng tài! Cũng không biết bao giờ thằng nhóc Đầu To chết tiệt này mới tỉnh…”
Đương nhiên Viên Mục Dã cũng biết ích lợi của việc giữ Tiểu Lục lại. Trong mười mấy người vừa được cứu ra, có lẽ chẳng có mấy ai là đối thủ của đám quái vật biến hình, lát nữa đánh nhau không trở thành gánh nặng đã là tốt lắm rồi.
Nhưng Tiểu Lục là người dẫn đường do Hách Triết cử tới cho họ, nếu nó bị làm sao thì Hách Triết cũng chỉ có thể sống với cánh tay thằn lằn kia thôi. Điều này thật sự không công bằng với hắn, cũng không công bằng với Tiểu Lục. Cho nên Viên Mục Dã mới bảo Tiểu Lục nhanh chóng rời khỏi đây.
Lúc này quân tiếp viện của Ike cuối cùng cũng đến, ngoài những quái vật biến hình chạy ra khỏi hang lúc nãy, thật ra còn có một số con quái vật dị dạng hoàn toàn không có đặc điểm con người khác, số lượng nhiều đến mức Viên Mục Dã tê hết cả da đầu.
Đoàn Phong liếc mười mấy người đứng phía sau bọn họ, sau đó cố ý nghiêm trang nói với Viên Mục Dã: “Thật ra nếu hai chúng ta rút lui… chắc không có vấn đề gì lớn.”
Đương nhiên Viên Mục Dã biết Đoàn Phong đang nói đùa thôi, nhưng những người phía sau lại lập tức hoảng sợ, người đàn ông đeo kính gần như khóc nức nở: “Các anh không thể bỏ lại chúng tôi được, bọn chúng đã không còn là người nữa rồi, chúng tôi mà ở lại chỉ có một con đường chết thôi!”
Viên Mục Dã vội vàng an ủi bọn họ: “Anh ấy nói đùa với mọi người ấy mà, chúng tôi sẽ không bỏ mặc mọi người đâu.”
Ike cười lạnh: “Các anh rất có tinh thần hy sinh bản thân đấy nhỉ? Được, để tôi giúp các anh…” Ai ngờ ngay sau đó, gã lại đột nhiên nhìn về phía người đàn ông đeo kính: “Marin, nể tình mọi người từng là đồng nghiệp, tôi có thể thả các cậu đi. Nhưng ba người này thì không được, bởi vì bọn họ đã hại chết con chuột hoán đổi thân thể với tôi, nên phải đền mạng.”
Ý của Ike là bắt người đàn ông đeo kính và những người khác đưa ra lựa chọn, vứt bỏ ba người Viên Mục Dã để xuống núi, hay là ở lại cùng nhau kề vai chiến đấu… Bởi vì vừa rồi nhóm Viên Mục Dã đã lựa chọn rồi, cho nên giờ đến phiên nhóm người đàn ông đeo kính.
Sự thật chứng minh nhân tính không thể chịu nổi thử thách. Nhóm người đàn ông đeo kính nhìn nhau, sau đó nhao nhao nói: “Chúng tôi chẳng quen biết gì với bọn họ cả, con chuột kia do bọn họ giết, không liên quan đến chúng tôi!”
Thật ra cho dù những người này đồng ý ở lại, Viên Mục Dã và Đoàn Phong cũng sẽ chủ động bảo bọn họ đi, nếu không đến lúc đánh nhau nhất định sẽ làm vướng tay vướng chân. Nhưng tự mình nói ra là một chuyện, người khác nói ra lại là một chuyện khác, mặc dù kết quả đều như nhau, nhưng tâm trạng lại hoàn toàn khác hẳn.
Đoàn Phong lập tức xạm mặt lại: “Vừa rồi là ai nói không vứt bỏ và không buông tay nhỉ? Nhanh như vậy đã quên mất lời mình nói rồi à?”
Người đàn ông đeo kính lập tức tỏ ra xấu hổ: “Bây giờ trên người bọn tôi chẳng có vũ khí gì, có thể đi đương nhiên là tốt nhất, như vậy sẽ bớt vướng tay vướng chân các anh…”
Mặc dù trong lòng Viên Mục Dã thấy hơi khó chịu, nhưng cũng không muốn dây dưa tiếp với bọn họ, vì thế cậu lạnh lùng nói: “Lúc xuống núi nhớ phải đi vòng qua cánh rừng rậm kia, trong đó có…”
Ike ngắt lời: “Đến lúc này rồi mà anh còn lo lắng cho sự sống chết của người khác à? Bọn họ muốn bỏ lại các anh để tự chạy trốn đấy, có thể sống sót xuống núi hay không phải tùy vào số phận của chính bọn họ thôi.”
Nghe xong, người đàn ông đeo kính dẫn đầu chạy xuống chân núi, những người khác thấy thế cũng tất tả chạy theo. Viên Mục Dã nhìn bóng dáng bọn họ mà trong lòng dâng lên sự lo lắng, chỉ mong họ lựa chọn chính xác.
Lúc này Đoàn Phong liếc nhìn Đầu To còn đang hôn mê, anh ta nói với Ike: “Nếu nói như vậy, ở đây hình như chỉ có tôi giết con chuột cưng của anh, có phải hai người bọn họ cũng có thể đi không?”
Ike nhìn sang Viên Mục Dã với nụ cười chế nhạo: “Anh cảm thấy thế nào?”
Nhưng Viên Mục Dã chẳng trúng kế của gã. Đầu tiên cậu trợn mắt lườm Đoàn Phong rồi lạnh lùng đáp: “Tôi cảm thấy anh sẽ hối hận vì giữ lại ba chúng tôi.”
Ike cười phá lên: “Ba anh đều là người bình thường, lại còn một người đang hôn mê bất tỉnh nữa, ai cho anh tự tin mà cảm thấy tôi sẽ hối hận chứ?”
Đoàn Phong nhìn sang Viên Mục Dã: “Anh ta nói cũng khá có lý đấy! Chúng ta đều là người bình thường, nếu không hay là cậu đưa tên ngốc to con đang hôn mê này đi trước đi!”
Đã đến lúc này, tất nhiên Viên Mục Dã không hơi đâu mà ở đây pha trò với Đoàn Phong, cậu tức giận nói: “Anh người bình thường ơi, muốn đi thì anh tự đi đi. Tên ngốc to con này nặng lắm, một mình tôi không cõng nổi đâu nhé?”
Ike thấy bọn họ cãi nhau ở trước mặt mình bèn vừa cười vừa nói: “Hai anh cứ từ từ bàn bạc xem ai đi ai ở, không vội…”
Viên Mục Dã thấy thái độ của gã là lạ nên nhíu mày hỏi: “Ý anh là sao?”