Chú Bảo nhớ lại và kể: “Chuyện này có liên quan đến một truyền thuyết hồi chiến tranh thế giới thứ hai. Tương truyền hồi đó khách sạn bị người Đức trưng dụng làm ngục giam tạm thời, sau khi chiến tranh kết thúc, những phạm nhân trong ngục giam và người nhà của bọn họ bị hành quyết một cách bí mật, không ai biết xác của bọn họ được chôn ở chỗ nào… Ai ngờ vài năm sau, dần dần có một lời đồn lan truyền nhanh chóng. Tin đồn nói rằng những phạm nhân bị giam giữ và người nhà của bọn họ đều bị đám người Đức dìm xuống hồ Erding, cho nên mãi mới không thể tìm được xác của bọn họ.”
“Dân địa phương gọi một cái hồ toàn xác chết là hồ thánh ư?” Đoàn Phong cảm thấy khó hiểu.
Chú Bảo gật đầu: “Bởi vì sau khi chấm dứt chiến tranh, cứ mỗi độ xuân về là người dân ở gần đây đều sẽ tự động đến hồ cúng viếng những người đã hy sinh trong chiến tranh. Theo thời gian, nơi này được người dân địa phương gọi là hồ thánh.”
Đúng lúc này điện thoại di động của Viên Mục Dã lại vang lên tiếng nhạc khởi động máy làm mọi người giật mình. Viên Mục Dã lập tức gọi điện thoại cho lão Lâm, nhờ anh ta đến bên cửa sổ nhìn xem ánh sáng lúc trước có còn không? Kết quả lão Lâm lại báo cho họ biết một tin không may, đó là ánh sáng từ chiếc đèn bão kia đã biến mất.
Chú Bảo nghe xong cũng chỉ biết nói một cách bất đắc dĩ: “Lát nữa chúng ta đi tìm một vòng quanh hồ thánh, nếu thật sự không tìm thấy người, vậy chỉ có thể chờ ngày mai cảnh sát tới thôi.”
Nghe thế, Viên Mục Dã lại hỏi: “Trong trường hợp bình thường, có tìm thấy xác của người tự tử không ạ?”
Kết quả chú Bảo lại nói: “Nếu mặt hồ không đóng băng, xác suất tìm thấy có lẽ sẽ cao hơn một chút… Nhưng với thời tiết như hiện giờ thì về cơ bản là không thể tìm được.”
“Nói cách khác, đến bây giờ vẫn có rất nhiều xác của người tự tử còn đang nằm yên dưới hồ ư!?” Đoàn Phong kinh ngạc.
Chú Bảo bất đắc dĩ gật đầu: “Thật ra đây cũng không phải nơi yên nghỉ quá tệ, ít nhất hàng năm đều có người tới cúng viếng cho bọn họ… Thực tế thì dù tìm được xác, có vài người cũng không được ai đến cúng viếng trước mộ, vậy nên nếu so ra thì chẳng phải nơi này tốt hơn à?”
Đoàn Phong nghe mà líu cả lưỡi: “Xem ra cá trong hồ thánh này chắc chắn rất béo mập đây, nếu không sao mỗi năm đến mùa hè là chú lại thích tới đây câu cá như thế chứ?”
Viên Mục Dã biết Đoàn Phong ngầm ám chỉ cá trong hồ đều béo mập vì ăn thịt người, nhưng chú Bảo lại không để bụng: “Bản thân con người không phải là một mắt xích trong chuỗi thức ăn hay sao? Chẳng qua sau khi thống trị thế giới này, loài người mới tách mình ra khỏi chuỗi thức ăn đó thôi.”
Tiếp đó, bốn người họ chia làm hai ngả, tiến hành tìm kiếm từ hai bên bờ hồ Erding, như vậy có thể tìm kiếm hết một vòng trong thời gian ngắn nhất… Bởi vì không yên tâm lắm về Đầu To, nên Viên Mục Dã để Đoàn Phong ở cùng tổ với cậu ta, mình thì cùng tổ với chú Bảo.
Lúc này có vẻ gió tuyết ở ven hồ đã yếu đi một chút so với khi họ vừa tới, Viên Mục Dã vừa đi đằng trước vừa gọi to: “Có ai không? Chúng tôi tới để cứu anh! Đằng trước có ai không?!”
Còn chú Bảo thì chẳng nói một lời đi theo sau lưng Viên Mục Dã, như thể không hề ôm hy vọng sẽ tìm thấy người tự tử…
Do tìm kiếm xung quanh hồ thánh cho nên Viên Mục Dã không cần phải lo mình bị lạc đường, bởi vậy cậu cũng không khỏi bước nhanh hơn, khiến khoảng cách giữa hai người dần dần cách xa.
Lúc đó Viên Mục Dã chỉ tập trung vào việc tìm người nên không chú ý dưới chân, kết quả là đang đi thì cậu đột nhiên đá phải thứ gì đó trên nền tuyết. Cậu cúi đầu nhìn thì thấy đó là một chiếc đèn bão đã tắt từ lâu.
Thật ra từ đầu đến cuối Viên Mục Dã luôn có một mối nghi ngờ. Cho dù vị khách này muốn đến hồ thánh tự tử thì anh ta cũng đâu cần cầm theo đèn bão? Chẳng lẽ không có công cụ chiếu sáng hiện đại hơn để dùng hay sao?
Ngay khi Viên Mục Dã đang thất thần nhìn đèn bão nằm dưới đất, cậu lại nghe thấy tiếng chân người đạp lên tuyết vang lên ở đằng trước. Cậu lập tức đuổi theo hướng phát ra âm thanh, kết quả lại thấy một cô bé mặc váy liền áo màu đỏ chạy vội ở phía trước…
Với nhiệt độ hiện giờ, đừng nói là trẻ con, ngay cả đàn ông như Viên Mục Dã mà mặc hơi mỏng một chút cũng không chịu nổi, huống chi đối phương còn là một đứa trẻ năm, sáu tuổi? Vì thế cậu nhận ra ngay đó có thể là từ trường tư duy còn sót lại ở nơi này.
Đó là một cô bé rất xinh đẹp với mái tóc quăn màu nâu, chiếc váy đỏ trên người cô bé phản chiếu trên nền tuyết trắng, trông cực kỳ nổi bật trong đêm tối, khiến lòng Viên Mục Dã sinh ra một chút tiếc nuối, cảm thán cho một sinh linh đẹp đẽ như vậy mà lại chết sớm ở đây…
Theo bước chân của cô bé, Viên Mục Dã đi tới một hồ nước mọc đầy cỏ xanh, xem ra đây là nơi cô bé chôn thân. Thế giới của trẻ con mãi mãi luôn ngây ngô, mặc dù vào thời khắc cuối cùng của sinh mạng, nhưng nó vẫn bừng bừng và tươi sáng.
Lúc này có hai người một nam và một nữ sắc mặt tái nhợt xuất hiện bên cạnh cô bé, dường như bọn họ đang đau khổ cầu xin người nào đó, hy vọng có thể tha cho đứa con gái không biết gì cả của mình. Nhưng rõ ràng bọn họ đã cầu xin nhầm người, nếu không Viên Mục Dã sẽ chẳng được nhìn thấy cô bé xinh đẹp này.
Cảnh tượng trước mắt biến mất ngay lập tức cùng với một tràng tiếng súng nổ. Viên Mục Dã lại quay trở về với tuyết trắng mênh mông, nhưng khi nhìn thấy rõ khung cảnh trước mặt, cậu lập tức đổ mồ hôi lạnh. Phía đằng trước cách cậu không đến một mét chính là khu vực chưa đóng băng ở giữa hồ.
Chỉ cần Viên Mục Dã tiến thêm một bước nữa là lớp băng mỏng manh dưới chân sẽ nứt ra. Mùa này mà rơi xuống hồ cũng không phải trải nghiệm tốt đẹp gì. Vì thế cậu vội vã xoay người chuẩn bị rời khỏi, nhưng lại thấy chú Bảo đứng sau lưng mình với sắc mặt âm u.
Nhìn thấy vẻ mặt khác lạ của chú Bảo, trong lòng Viên Mục Dã lập tức gõ lên hồi chuông cảnh báo. Mặc dù cậu không rõ tại sao chú Bảo có ý định giết mình, nhưng cậu rất quen với ánh mắt kiểu này, tuyệt đối chẳng tử tế gì với mình đâu…
“Chú Bảo, phía trước là giữa hồ đấy, chú đừng tới đây!” Viên Mục Dã hy vọng mình tốt bụng nhắc nhở thì có thể gọi lương tri của đối phương quay trở lại, đáng tiếc ông già này hoàn toàn không bị ảnh hưởng!
Chú Bảo đột nhiên móc ra một khẩu súng lục, chĩa vào Viên Mục Dã và nói: “Vừa nãy tôi đã nói đây là nơi yên nghỉ khá tốt…”
Viên Mục Dã thấy hai bên đã xé rách mặt mũi, cậu đành mỉm cười bất đắc dĩ rồi nói: “Thế cũng phải xem người ta có đồng ý hay không chứ. Chú Bảo, chú đừng có nói với tôi rằng những người tự tử chết mấy năm nay đều là do chú giết đấy nhé?”
“Nửa nọ nửa kia!” Chú Bảo nói bằng khuôn mặt vô cảm.
Viên Mục Dã nghe vậy cảm thấy hơi khó hiểu: “Chú có thể nói cho tôi biết tại sao không? Dù sao tôi cũng là một người sắp chết rồi…”
Chú Bảo cười lạnh, nói: “Chàng trai, cậu rất thông minh, còn biết kéo dài thời gian… Nhưng với tôi mà nói cách này vô ích thôi. Trong thời tiết kiểu này, tầm nhìn không tới một mét, tiếng gió tuyết lại còn rất to, cho dù cậu lớn tiếng kêu cứu thì hai tên đồng đội kia của cậu cũng không tài nào nghe thấy được đâu. Đến lúc đó tôi sẽ nói với bọn họ là cậu bước đi nhanh quá nên vô ý rơi xuống hố băng, mà bộ xương già như tôi vốn không thể nào cứu cậu lên được.”