Lũ rắn Lan-cang biến dị đáng sợ hơn loài vật nhỏ trong ấn tượng của Hách Triết nhiều, hơn nữa còn vô cùng hung hãn. Điểm chết người chính là sau khi con rắn Lan-cang biến dị đầu tiên tấn công bọn họ, trong động lại tới tấp bay ra nhiều “hòn đá” hơn.
Đầu To giơ tay đập rớt mấy con rắn Lan-cang liên tục bay về phía mình. Lực tay của hắn mạnh nên gần như cứ đập một nhát là chết một con, nhất thời cái mùi lạ lùng kia càng nồng hơn, hun cho Viên Mục Dã thấy phát tởm.
Lúc này Viên Mục Dã lại nhớ tới lời Hách Triết nói. Hắn nói rắn Lan-cang có kịch độc, cho nên các thế hệ người trong thôn bọn họ đều biết thứ này không thể ăn, thậm chí ngay cả động vật trên núi đều không chạm vào chúng… Chẳng lẽ rắn Lan-cang chính là kẻ mang mầm bệnh sốt rét đầu tiên ư?
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã vội la lên với mọi người: “Mọi người cẩn thận, đừng để bị thứ này cắn. Chúng có thể là nguồn lây lan bệnh sốt rét đấy!”
Hách Triết nghi ngờ hỏi: “Bệnh sốt rét là gì?”
“Chính là căn bệnh lạ khiến những người đó hôn mê và sốt cao!” Đoàn Phong lớn tiếng đáp.
Sắc mặt của Hách Triết và những người dân hắn dẫn đến đều thay đổi. Tuy đây là lần đầu tiên bọn họ nghe nói đến cái bệnh này, nhưng lại không hề xa lạ với tình trạng bệnh đó…
Lúc này rắn Lan-cang xung quanh đột nhiên càng tụ tập đông hơn, tới tấp bay từ trong hang ra. Củi cháy mà nhóm Viên Mục Dã cầm trên tay sắp tắt mất rồi. Nếu thật sự không nghĩ ra cách nào, rất có thể bọn họ sẽ phải bỏ mạng hết ở đây.
Lúc này Tiểu Lục và các đồng loại của nó cũng gia nhập cuộc chiến. Chúng lấy đuôi quất liên hồi vào đám rắn Lan-cang biến dị tới gần chủ nhân của mình, đề phòng họ bị đốt trúng… Nhưng mà số lượng của mấy thứ này thật sự quá nhiều, động tác của chúng bắt đầu trở nên càng ngày càng khó khăn.
Cũng may trên người đám thằn lằn xanh có vảy nên cái miệng như cây kim dài của rắn Lan-cang không đâm thủng được, nhưng da người lại khác, chỉ cần bị chích một chút thôi là có thể dính loại virus sốt rét này ngay.
Trong lúc hỗn loạn, Viên Mục Dã bỗng cảm thấy Đầu To bên cạnh hình như hơi kỳ lạ. Cậu quay đầu lại nhìn thì thấy toàn thân Đầu To hiện lên vảy xanh, biến trở lại dáng vẻ khi lần đầu họ gặp mặt.
Đoàn Phong cũng hơi giật mình, xem ra hiện giờ Đầu To mới dốc hết sức, hắn giang cả hai tay, bắt lấy con nào là bóp chết con đó. Nhưng dẫu vậy, số lượng rắn Lan-cang biến dị mà nhóm Viên Mục Dã phải đối mặt cũng thật sự quá nhiều.
“… Hồ nước!” Viên Mục Dã la to với Đoàn Phong.
“Cái gì?” Đoàn Phong nhất thời không nghe rõ, vì thế Viên Mục Dã lặp lại một lần nữa: “Vấn đề nằm ở hồ nước trong hang. Chắc hẳn bọn chúng đều từ trong đó chui ra!”
Đoàn Phong vừa nghe bèn chửi mẹ nó: “Nếu có súng phun lửa thì đã rồi, chắc chắn sẽ diệt sạch lũ vặt vãnh này!”
Nói như vậy nhưng thực tế là bây giờ họ chẳng có gì ngoài khẩu súng gây mê, cứ dằng dai thế này thì dù Đoàn Phong và Đầu To có chống đỡ được, đám Hách Triết cũng không chống đỡ nổi!
Rơi vào đường cùng, mọi người đành phải nhanh chóng lùi về phía chân núi, nhưng muốn rời khỏi khu vực này thì phải đi qua khu rừng rậm vừa rồi, đúng là trước có mai phục sau có truy binh, mặc dù trên người nhóm Hách Triết có thảo dược có thể đuổi muỗi, nhưng lúc này cũng không kịp sử dụng.