Ba mươi lăm người bọn họ đều làm việc tại đây từ khi bắt đầu triển khai kế hoạch thí nhiệm, bọn họ gần như đã tham gia vào toàn bộ các công việc trong dự án này, cho nên khi Wilson bị biến thành như vậy, trong lòng họ đều hiểu rõ không có cách nào để khôi phục lại bình thường.
Mà Tiến sĩ Duncan đã biến Wilson thành đối tượng thí nghiệm ngàn năm có một, thật ra hắn đã muốn làm thí nghiệm trên người từ lâu rồi, nhưng vì áp lực bên trên nên không dễ thực hiện.
Giờ thì hay rồi, có sẵn đối tượng thí nghiệm trước mắt, có lẽ hắn có thể dùng danh nghĩa cứu Wilson để làm đủ loại thí nghiệm trên người anh ta... Nhưng Wilson là học sinh của Duncan, việc mình có thể khôi phục lại bình thường hay không chẳng lẽ anh ta còn không biết sao?
Ban đầu thái đội của Duncan với Wilson còn lịch sự, luôn xoa dịu anh ta và nói: “Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ nghĩ cách giúp cậu trở lại như trước kia!”
Nhưng về sau Wilson dần dần phát hiện ra, hành động trong phòng thí nghiệm của anh ta ngày càng bị hạn chế, ánh mắt của đồng nghiệp xung quanh cũng dần trở nên thờ ơ. Mà anh ta vô cùng quen thuộc với ánh mắt này, đó chính là ánh mắt của anh ta mỗi khi nhìn những con vật thí nghiệm trước đây...
Cuối cùng tất cả đã khiến Wilson phát điên, anh ta nghĩ ra cách thay đổi trị số thí nghiệm để kéo tất cả mọi người chôn cùng mình. Chỉ tiếc là vào ngày xảy ra chuyện, Duncan mang theo tất cả các số liệu thí nghiệm của Wilson về trụ sở để báo cáo công việc, nên mới may mắn thoát được một kiếp.
Mà lúc đó trong căn cứ vẫn giam giữ khá nhiều những động vật bị bọn họ bắt từ trong núi về, cho nên Hans và những người khác đã bị tráo đổi bộ phận cơ thể với những con vật này, biến thành dáng vẻ quái dị như hiện tại.
Viên Mục Dã nghe một phiên bản khác của câu chuyện thì nghi ngờ, hỏi: “Vì sao sau khi các anh chạy vào trong núi không ở cùng nhau, mà lại phân tán ra khắp nơi?”
Hans thở dài: “Làm như vậy một là để không dễ bị bắt lại, hai là vì sau khi tráo đổi chúng tôi đều có bản năng của động vật... Đặc biệt là mối liên hệ với động vật đã tráo đổi thân thể với mình vô cùng chặt chẽ, cho nên sau khi chạy vào núi chúng tôi phải chia tách nhau ra.”
Viên Mục Dã càng không hiểu: “Anh nói là có cảm ứng qua lại giữa hai sinh vật trao đổi cơ thể với nhau?”
Hans gật đầu: “Đương nhiên!”
“Vậy tại sao lúc đó Wilson không tìm được con bươm bướm đã trao đổi thân thể với anh ta?” Viên Mục Dã thắc mắc.
Hans cười lạnh: “Đương nhiên là không tìm được rồi, bởi vì con bướm đó đã bị Duncan nhốt lại, làm sao Wilson có thể tìm thấy nó ở nơi nào trong căn cứ thí nghiệm chứ?”
Viên Mục Dã nghe mà cảm thấy giật mình, trước kia cậu vẫn cho rằng Wilson tuyệt vọng vì không tìm thấy con bướm đã tráo đổi cơ thể cùng mình, nhưng hiện giờ xem ra anh ta tức giận là vì Duncan rõ ràng có thể cứu mình, nhưng lại lừa dối mình hết lần này đến lần khác.
“Nếu đem con bươm bướm đó trao đổi lại lần nữa với Wilson thì thật sự có thể khôi phục bình thường sao?” Viên Mục Dã hỏi.
Hans lắc đầu: “Tôi không biết... nhưng có lẽ là không! Nguyên lý của việc dịch chuyển vật chất vô cùng phức tạp, nói tóm lại nó chính là phân tán ra sau đó tái tạo lại, cho nên trong quá trình dịch chuyển tuyệt đối không được tồn tại vật chất khác. Bởi vậy, cho dù có đem Wilson và con bướm kia trao đổi lại lần nữa, thì khả năng đạt được hai sinh vật bình thường vô cùng thấp. Giống như rút thăm trúng thưởng vậy, xác suất thành công cực kỳ nhỏ, có khả năng Wilson càng trở nên không giống người bình thường hơn.”
Viên Mục Dã quan sát thấy trong lúc Hans nói chuyện, cái đầu trăn kia luôn gật gù bên cạnh dường như đang thể hiện sự đồng tình với quan điểm của Hans, điều này khiến Viên Mục Dã thầm nghĩ, thật ra cho dù kết quả có xấu đến thế nào thì cũng không thể tệ hơn bây giờ được.
“Vậy sau khi Wilson dịch chuyển lần thứ hai có thay đổi gì không?” Viên Mục Dã hỏi.
Hans chán nản nói: “Tôi không biết, bởi vì sau khi kết thúc quá trình dịch chuyển, tôi không nhìn thấy anh ta nữa...”
Giọng Viên Mục Dã trầm xuống: “Lúc chúng tôi đi lên đây đã nhìn thấy thi thể của Wilson, anh ta bị thứ gì đó cắn mất đầu, còn xác thì bị treo trên cây.”
Hans biến sắc: “Wilson chết rồi? Thật là buồn cười, anh ta biến tất cả chúng tôi thành như thế này, còn mình thì chỉ chết đi...”
Viên Mục Dã thấy vẻ mặt của Hans không giống như giả vờ, xem ra anh ta thực sự không biết chuyện này, cậu tiếp tục nói: “Chúng tôi cũng đã đi qua cái thôn ở chỗ sườn núi, trưởng thôn Hách Triết nói với chúng tôi rằng trên núi có một loài sinh vật rất đáng sợ, những người bị nó cắn đều sẽ bị hôn mê bất tỉnh sốt cao không hạ, không được mấy ngày thì chết... anh có biết đó là sinh vật gì không?”
Hans lo lắng nói: “Sốt cao, hôn mê... đây là triệu chứng của bệnh sốt xuất huyết.”
Viên Mục Dã thấy Hans biết loại bệnh này thì vội hỏi tiếp: “Sốt xuất huyết là bệnh như thế nào?”
Sau đó Hans nói cho Viên Mục Dã biết, thật ra trước đó bọn họ đã từng tiến hành xét nghiệm gen của các loài động vật hoang dã trên núi Tật Lôi, họ phát hiện có một loài động vật lưỡng cư nhỏ mang trong người một loại virus mới.
Loại virus này sau khi được thí nghiệm trên chuột và khỉ đều có triệu chứng sốt cao và hôn mê, cuối cùng chết bởi não bị phân hủy... Duncan vô cùng hứng thú với loại virus ấy, cho nên trong căn cứ thí nghiệm luôn có loài sinh vật lưỡng cư này.
Có điều Hans cũng nói với Viên Mục Dã, hình thể của loài động vật lưỡng cư này rất nhỏ, kích thước trung bình chỉ như con thạch sùng, bình thường đồ ăn của chúng là muỗi nên cũng không có tính công kích... Hơn nữa, mặc dù trong cơ thể nó mang virus lạ, nhưng lại không lây cho những sinh vật khác, trừ khi có người ăn sống nó.
Mà điều thần kỳ nhất chính là, tất cả các động vật trong núi Tật Lôi dường như đều miễn dịch với loại virus này. Cho nên, dù là các loài động vật khác ăn sinh vật lưỡng cư này thì chúng cũng không mắc bệnh... Mà người trong phòng thí nghiệm lại khác với những động vật kia, loại virus này có thể lây cho họ thông qua đường máu, một khi đã lây nhiễm thì không thể cứu được.
Viên Mục Dã lo lắng nói: “Như vậy, nói cách khác đồng nghiệp của anh đã trao đổi cơ thể với loài động vật lưỡng cư này, bởi vậy mới biến thành một sinh vật mang theo virus cỡ lớn, một khi cắn người khác, thì người bị cắn sẽ nhiễm loại virus này.”
Hans suy nghĩ rồi nói: “Loại virus này cũng không phải hoàn toàn không có cách điều trị, trước đây Duncan đã thành công lấy được huyết thanh chống bệnh từ máu của các loài động vật trên núi Tật Lôi, chỉ là chưa có cơ hội để thử nghiệm dược tính trên cơ thể con người, cho nên không có số liệu thí nghiệm chính xác.”
“Mấy nhân viên tìm kiếm đi cùng chúng tôi đã bị nhiễm loại virus này, hiện giờ xem ra chỉ có thể là...” Viên Mục Dã cảm thán.
Hai người vẫn đang nói chuyện thì đột nhiên nghe thấy tiếng động vang lên trong bụi cỏ, nhất thời cả Viên Mục Dã và Hans đều lo lắng, kết quả lại thấy con thằn lằn xanh đã chạy đi đang dáo dác chui từ trong bụi cỏ ra.
Hans lập tức lùi về phía sau mấy bước, đồng thời cái đầu trăn kia cũng thỉnh thoảng lại thè lưỡi ra xì xì, dường như đang cảnh cáo đối phương không được lại gần mình...