Hồ Thiên Vũ kinh ngạc khi nghe Đoàn Phong nói như vậy, sau đó hắn giãy giụa rất mạnh và hỏi: “Ai là kẻ giả mạo chứ? Anh là ai? Có phải là đồng bọn của Trương Hiểu Thiến không?”
Trong lúc nhất thời Đoàn Phong chẳng hiểu gì cả, tại sao lại xuất hiện Trương Hiểu Thiến giả mạo chứ? Anh ta bèn hỏi ngược lại Hồ Thiên Vũ: “Cái gì mà Trương Hiểu Thiến giả, cậu mới là Hồ Thiên Vũ giả mạo đấy, sao cậu có thể vừa ăn cướp vừa la làng như thế được nhỉ?”
Sau khi hai người giằng co một lúc, Hồ Thiên Vũ mới kể cho Đoàn Phong nghe một phiên bản khác, mà theo cái nhìn của Đoàn Phong, phiên bản của Hồ Thiên Vũ có độ tin cậy cao hơn một chút...
Đúng như Từ Lệ đã nói, nửa năm trước Hồ Thiên Vũ và Trương Hiểu Thiến đã tham gia hoạt động leo núi, mà lý do hắn và vợ yêu nhau rồi kết hôn... cũng vì bọn họ có chung sở thích.
Vào ngày xảy ra chuyện, sáu người bọn họ cùng nhau lên núi, sau đó đúng là đã bị lạc đường và gặp phải mưa to. Do trời tối và đường trơn nên mấy người bọn họ hốt hoảng chạy vào một chỗ dốc đứng rồi ngã từ trên vách đá xuống...
Hồ Thiên Vũ có thể giữ được tính mạng là vì ba lô của hắn bị mắc vào cành cây, vì vậy mới không bị ngã thẳng xuống đất, còn những người khác lại không may mắn như vậy.
Nhất là Trương Hiểu Thiến, khi Hồ Thiên Vũ dùng hết sức để thoát khỏi cành cây xuống đất, hắn thấy Trương Hiểu Thiến nằm úp mặt vào đống đá cách đó không xa, Hồ Thiên Vũ vội vàng chạy đến xem tình hình của vợ, nhưng hắn có làm cách nào cũng không gọi cô ta dậy được.
Sau phút hoảng hốt, Hồ Thiên Vũ từ từ sờ vào gáy Trương Hiểu Thiến... Kết quả lại phát hiện nửa đầu cô ta đã vỡ nát. Hồ Thiên Vũ hoảng sợ nhìn thứ màu đỏ trắng trên tay mình, hắn sợ quá ngồi bệt luôn xuống đất.
Mặc dù không thể chấp nhận được, nhưng Trương Hiểu Thiến đã chết, Hồ Thiên Vũ đành phải đối mặt với hiện thực. Sau đó hắn vội vàng đứng dậy đi tìm những người bạn khác. Bởi vì lúc bọn họ ngã xuống khá phân tán, nên trong thời gian ngắn Hồ Thiên Vũ không tìm được những người khác.
Chẳng mấy chốc bầu trời đã tối đen, Hồ Thiên Vũ cũng không tìm thấy đường lên, thế nên chỉ đành tìm một chỗ tránh mưa trước, nếu không cứ ngâm mình ở trong mưa thì hắn chết cóng mất.
Cứ như vậy, Hồ Thiên Vũ tạm thời nấp trong một khe lõm ở vách đá, đồng thời nhờ vào đám thực vật dày đặc trên đầu để che chắn, ít nhất không bị dầm mưa trực tiếp. Hồ Thiên Vũ vừa sợ vừa mệt nên chỉ một lát sau là ngủ thiếp đi trong khe đá. Nhưng khi tỉnh dậy vì lạnh cóng lúc nửa đêm, hắn lại nghe thấy có tiếng người đang ăn thứ gì đó ở gần đấy...
Âm thanh này khá gần chỗ Hồ Thiên Vũ, đó là hướng thi thể của Trương Hiểu Thiến, suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Hồ Thiên Vũ là nghĩ có thú hoang đang ăn xác vợ mình, hắn vội nhặt tạm một cành cây rồi xông ra ngoài.
Không ngờ khi Hồ Thiên Vũ chạy đến bên cạnh thi thể của Trương Hiểu Thiến, hắn lại thấy một người lấm lem bùn đất đang nằm trên thi thể và cắn từng miếng thịt, Hồ Thiên Vũ nhìn thấy mà buồn nôn... Cùng lúc đó, đối phương cũng nghe được tiếng của Hồ Thiên Vũ, và quay đầu nhìn hắn.
Hồ Thiên Vũ nhớ lại, đó là cảnh tượng kinh khủng nhất trong cuộc đời của hắn, kẻ kia giống như một người kỳ quái vừa leo từ trong bùn ra vậy, miệng người này đầy máu và đang nhìn Hồ Thiên Vũ. Cảm giác sợ hãi to lớn khiến Hồ Thiên Vũ hoàn toàn choáng váng, hắn không hề nghĩ ngợi mà xoay người bỏ chạy.
Lúc đó Hồ Thiên Vũ chỉ nghĩ phải rời khỏi chỗ đó thật nhanh, không cần biết mình có đi sai hướng hay không, cứ cắm đầu cắm cổ mà chạy về phía trước. Không biết Hồ Thiên Vũ chạy được bao xa, nhưng tóm lại là vào lúc hắn sắp mất sức thì đột nhiên bị trượt chân rồi ngã xuống một cái rãnh sâu hơn chục mét.
Lần này Hồ Thiên Vũ hoàn toàn bất tỉnh, khi hắn tỉnh lại thì đã được nhân viên cứu hộ tìm thấy và đang được buộc vào cáng cứu thương để đưa xuống núi. Nhưng khi Hồ Thiên Vũ nghĩ là ác mộng của mình đã kết thúc, hắn không biết rằng còn có chuyện đáng sợ hơn đang chờ mình ở phía sau...
Bởi vì Hồ Thiên Vũ bị thương khá nặng nên ngay sau đó được chuyển đến bệnh viện trung tâm ở thủ đô, nhưng khi ra khỏi phòng phẫu thuật hắn lại nhìn thấy cha mẹ vợ của mình.
Bởi vì cảm thấy áy náy nên Hồ Thiên Vũ không biết phải nói chuyện của vợ mình thế nào, nhưng hắn không ngờ cha vợ lại đi đến nắm tay hắn và nói: “Thiên Vũ à, cha nghe Hiểu Thiến nói lần này may mà có con, nếu không chắc nó đã không về được, con cố điều trị cho tốt, sức khỏe tốt là quan trọng nhất...”
Hồ Thiên Vũ nghe vậy mà chẳng hiểu gì, hắn còn tưởng cha vợ vì mất con gái, do quá đau lòng nên đầu óc có vấn đề, nhưng sau đó Hồ Thiên Vũ càng nghe càng cảm thấy không ổn, dường như ai nấy đều nhắc đến Trương Hiểu Thiến, cứ như cô ta vẫn còn sống vậy.
Lúc đầu Hồ Thiên Vũ còn tưởng mọi người sợ hắn đau khổ nên mới cố tình nói như vậy, nhưng đến một ngày, có một người tuyệt đối không thể xuất hiện lại được mọi người dìu đến phòng bệnh của Hồ Thiên Vũ.
Khi Hồ Thiên Vũ nhìn thấy Trương Hiểu Thiến sống sờ sờ ở trước mặt mình, cảnh tượng kinh khủng đêm hôm ấy lại xuất hiện trong đầu hắn, Trương Hiểu Thiến đã chết là sự thật không thể bàn cãi, đến cả thi thể của cô ta cũng bị thứ gì đó ăn mất thì làm sao Trương Hiểu Thiến lại có thể xuất hiện trước mặt hắn?
Hồ Thiên Vũ cũng thử tự hỏi bản thân, liệu có phải lúc đó hắn hoa mắt, hoặc tất cả những chuyện này chỉ là một cơn ác mộng mà thôi... Nhưng việc Hồ Thiên Vũ bị ngã gãy hai chân lại chứng minh tất cả đều là sự thật, bởi vì nếu hắn không gặp cảnh tượng kinh khủng đó thì làm sao có thể rơi vào rãnh sâu mấy chục mét kia được?
Đối mặt với sự kinh hãi của Hồ Thiên Vũ, Trương Hiểu Thiến lại có vẻ rất bình tĩnh, cô ta dịu dàng đi đến bên cạnh Hồ Thiên Vũ và nói: “Mấy ngày qua em cũng phải điều trị, vì vậy không sang gặp anh được... Anh đừng giận em nhé?”
Hồ Thiên Vũ sững sờ đáp: “Không đâu... Em không sao là tốt rồi.”
Đối mặt với việc Trương Hiểu Thiến chết đi rồi sống lại, ban đầu Hồ Thiên Vũ vẫn lựa chọn tự lừa dối bản thân, bởi vì từ sâu trong đáy lòng hắn vẫn rất yêu vợ của mình, thậm chí Hồ Thiên Vũ còn cảm thấy bất kể những chuyện kia là thật hay giả, chỉ cần Trương Hiểu Thiến có thể trở về là tốt rồi.
Nhưng về sau Hồ Thiên Vũ dần dần phát hiện, khi có mặt người ngoài, Trương Hiểu Thiến luôn biểu hiện rất nhiệt tình, rất quan tâm đến hắn, nhưng khi chỉ còn hai người, cô ta cứ như hoàn toàn biến thành một người khác vậy, cô ta rất ít khi chủ động nói chuyện với Hồ Thiên Vũ.
Nhất là sau khi hai người xuất viện rồi trở về cuộc sống vợ chồng bình thường, cảm giác này lại càng rõ ràng. Hơn nữa, Hồ Thiên Vũ còn phát hiện Trương Hiểu Thiến càng ngày càng trở nên xa lạ, trên người cô ta hoàn toàn không tìm được một chút bóng dáng nào của người vợ Trương Hiểu Thiến của hắn.