Ike không đáp, chỉ quay đầu lại đá mắt với một quái vật biến hình mình thú đầu người khác, đối phương lập tức ngầm hiểu, dẫn mấy chục con quái vật biến hình chạy xuống núi…
Thấy thế, lòng Viên Mục Dã chùng xuống. Xem ra Ike vốn không muốn thả những người đó xuống núi, mục đích gã làm như vậy chỉ là muốn tách bọn họ ra khỏi ba người Viên Mục Dã, sau đó tiêu diệt từng nhóm một.
Viên Mục Dã trầm giọng hỏi: “Tại sao anh nói mà không giữ lời?”
Ike cười: “Tại sao tôi phải giữ lời? Vì bọn họ ư? Không đáng… Hơn nữa, hiện giờ thứ có thể ăn được trên núi Tật Lôi ngày càng ít. Nếu chúng tôi muốn sống sót, chắc chắn cần dự trữ một ít đồ ăn mới được!”
Đoàn Phong cười khan: “Vóc dáng những người đó hơi béo, chắc chắn là rất nhiều mỡ. Có phải khẩu vị của các anh hơi nặng không?!”
Ai ngờ Ike tỏ vẻ chẳng sao cả: “Thế thì sao? Trước kia lúc ăn thịt heo anh có chê heo béo không?”
Đoàn Phong sửng sốt, cảm thấy lời nói của đối phương có lý, không ngờ có một ngày mình lại không bắt chẹt được lời người khác…
Nói xong, Ike nháy mắt với con báo đầu chuột bên cạnh, nó lập tức làm tư thế sẵn sàng tấn công nhóm Viên Mục Dã. Lúc này Đầu To vẫn chưa tỉnh, Viên Mục Dã và Đoàn Phong phải vừa che chở cho hắn vừa né tránh quái vật biến hình tấn công, hoàn cảnh thật sự đáng lo ngại.
Cùng lúc đó, cách đấy không xa cũng truyền đến từng tiếng thét thê thảm. Viên Mục Dã biết chắc chắn những quái vật biến hình vừa mới chạy đi đã đuổi kịp nhóm người đàn ông đeo kính, xem ra không thể tránh khỏi cuộc tàn sát rồi.
Mặc dù tốc độ của báo đầu chuột không nhanh bằng Tiểu Lục, nhưng vẫn nhanh hơn nhóm Viên Mục Dã, nó bật người lên và lao thẳng về phía Đầu To còn đang hôn mê. Thấy thế, Viên Mục Dã đẩy Đầu To sang một bên, sau đó rút súng ra bắn.
Theo lý mà nói, với tài thiện xạ của Viên Mục Dã muốn bắn trúng báo đầu chuột không phải là việc khó, nhưng bởi vì trước đấy Đoàn Phong đã đá chết con chuột da báo, cho nên Viên Mục Dã cố tình nương tay, phát súng bắn vào cạnh chân của báo đầu chuột, làm bắn tung lên mấy viên đá vụn.
Tuy phát súng này không trúng con báo đầu chuột nhưng cũng dọa nó giật mình, cộng thêm việc trước đó đã bị Tiểu Lục quất đuôi, cho nên khi nghe tiếng súng, nó nhanh chóng nhảy lên thân cây to bên cạnh.
Đoàn Phong đắc ý: “Con mèo hoa của anh lên cây rồi, anh có cần lên bế nó xuống không?”
Ike cũng không nói nhảm với Đoàn Phong mà vung thẳng tay lên với đám quái vật biến hình bên cạnh, những tên kia cùng đồng loạt xông lên… Lúc này đây Viên Mục Dã không khách sáo nữa, cậu bắn chết mấy con quái vật biến hình xông lên đầu tiên, coi như giết gà dọa khỉ, xem ai còn dám xông lên trước nữa!
Suy cho cùng bọn chúng đều là động vật, cho dù thay đổi như thế nào bọn chúng vẫn sợ súng ống, nên lập tức thụt lùi về phía sau… Thật ra trong tay Ike cũng có súng, nhưng trước kia bọn họ là nhân viên thí nghiệm vốn không biết cách sử dụng súng, hơn nữa hiện giờ tay chân của những người này hầu như đều không phải của mình, thật sự rất khó dùng súng.
Tuy nhiên, một số ít vẫn giữ được tứ chi ban đầu nên mới có thể dùng thuốc mê để gây tê Đầu To và Tiểu Lục. Nhưng mà tài bắn súng của những kẻ này ở mức trung bình, chỉ có thể bắn ở cự ly gần, nếu xa hơn một chút thì không biết sẽ bắn đến tận đâu.
Lúc này Viên Mục Dã thấy có một quái vật biến dị với thân trên là người, thân dưới là gấu đang đổ đầy thuốc vào súng gây mê, Viên Mục Dã không hề nghĩ ngợi giơ tay bắn vỡ súng gây mê trong tay đối phương.
Tiếc là đạn có hạn, nếu bọn người kia cứ lao lên như thế này thì chẳng bao lâu nữa sẽ hết đạn… Mà vì những kẻ nửa người nửa thú này biết sợ chết, cho nên sau khi thấy Viên Mục Dã nổ súng bắn chết mấy quái vật biến hình, tất cả đều không dám dễ dàng xông lên trước nữa.
Nhất thời hai bên cứ giằng co như thế, quái vật biến hình không dám xông lên, nhóm Viên Mục Dã cũng không thể nào lùi lại. Mãi đến khi Đầu To nằm dưới đất đột nhiên ngồi phắt dậy, sau đó mờ mịt nhìn xung quanh giống như không hề biết mình đang ở nơi nào.
Đoàn Phong buồn cười nói: “Thiếu gia ơi, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi, cậu còn ngủ tiếp nữa thì ba chúng ta sẽ trở thành bữa ăn khuya của người khác mất.”
Đầu To mơ màng đứng lên, nhưng có lẽ do thuốc mê vẫn còn tác dụng nên dù đã tỉnh lại hắn vẫn đi lảo đảo, ánh mắt cũng hơi đờ đẫn khi nhìn người khác.
Viên Mục Dã hơi lo lắng hỏi: “Đầu To, cậu cảm thấy thế nào?”
Đầu To xua tay, đáp: “Không sao, chỉ hơi choáng thôi, nhìn người cứ có bóng chồng…”
Đoàn Phong lắc đầu: “Xong đời, chắc chắn là dùng thuốc mê quá liều nên hỏng não rồi.”
Đầu To ồm ồm nói: “Não của anh mới bị hỏng ấy!” Sau khi nói xong, hắn lại nhìn quái vật biến hình ở xung quanh: “Bọn này muốn làm gì đây?”
“Muốn mời chúng ta ăn bữa khuya, có điều phải tự chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn…” Đoàn Phong chọc cười.
Đầu To lúc lắc cái đầu còn hơi choáng váng: “Tiểu Lục đâu? Lấy nó làm nguyên liệu nấu ăn không phải là ngon lành rồi ư?!”
Đoàn Phong bật cười: “Anh Viên của cậu thả mất rồi. Nếu là tôi, tôi cũng thấy lấy Tiểu Lục làm nguyên liệu nấu ăn vừa xinh, cũng không biết thịt thằn lằn to như vậy có thể nhai nổi hay không?”
Trong mắt Ike, việc có Đầu To gia nhập hay không chẳng khác biệt là bao, cho nên tất nhiên gã cũng không để hắn vào mắt, nhưng không ngờ người mạnh nhất trong số ba người họ lại chính là Đầu To…
Hơn nữa, Đoàn Phong và Đầu To nói tào lao câu được câu chăng như vậy thật ra chỉ là đang kéo dài thời gian, để thuốc mê trong người Đầu To mau chóng tan đi. Sự thật cũng chứng minh Đầu To trêu đùa vài câu với Đoàn Phong xong thì đầu cũng không còn choáng, mắt cũng không hoa nữa, giờ chỉ còn lại cơ thể không có sức lực.
Mà lúc này, tiếng thét thê thảm cách đó không xa cũng gần như ngừng lại. Viên Mục Dã đoán chắc mười mấy người kia chẳng còn ai có thể sống sót… Thật ra vừa rồi nếu họ không bỏ lại nhóm Viên Mục Dã để chạy trước, hiện giờ chắc chắn họ vẫn còn sống, bởi vì Viên Mục Dã và Đoàn Phong không thể trơ mắt nhìn họ chết ở trước mặt mình.
Không bao lâu sau, mười mấy con quái vật biến hình chạy trở về, lúc chúng đến gần, Viên Mục Dã ngửi thấy ngay mùi máu nồng nặc… Khi bọn chúng chạy về đến nơi, miệng đứa nào cũng ngậm một ít chân tay đã bị cụt của con người, cảnh tượng cực kỳ đáng sợ.
Đoàn Phong và Đầu To thấy cảnh này mà sắc mặt vẫn như thường, nhưng Viên Mục Dã lại không thể nhắm mắt làm ngơ, bởi vì mùi máu tanh trong không khí đang liên tục kích thích thần kinh nhạy cảm của cậu…