Nửa đêm trên phố, mấy thanh niên trẻ lảo đảo bước ra từ một quán bar, xem trạng thái của họ chắc đã uống khá nhiều. Một người trong số đó lấy điện thoại ra gọi, chắc đang gọi người đến đón…
Lúc này có một bóng người cách đấy không xa hấp dẫn sự chú ý của bọn họ, đó là một cô gái dáng người thướt tha đang đứng chờ xe. Mấy con ma men lập tức liếc mắt nhìn nhau, sau đó hiểu ý mà cùng tiến đến.
Một gã trông có vẻ đỏm dáng cười hềnh hệch hỏi: “Người đẹp, đêm hôm khuya khoắt một mình chờ xe không sợ à? Để mấy anh chờ cùng em nhé?”
Không ngờ cô gái này chẳng thèm nhìn bọn họ, cô ta vẫn nhìn thẳng vào một chỗ cách đó không xa mà không hề coi bọn họ ra gì. Thái độ này khiến mấy con ma men cảm thấy tức giận, họ tiến lên phía trước quây cô gái vào giữa.
Nhưng cô gái vẫn không để ý đến sự tồn tại của bọn họ, cô ta cứ nhìn không chớp mắt về phía trước… Một gã mặt đầy mụn không nhịn được nữa, gã đưa tay kéo vai cô gái một cái rồi nói: “Này! Mấy anh đang nói chuyện với em đấy?”
Cô gái bị gã kéo một cái bèn từ từ xoay người lại, trong đôi mắt to xinh đẹp lóe lên tia sáng xanh… Ngay sau đó một cảnh tượng quái dị đã xảy ra.
Đầu tiên gã mặt mụn giật nảy mình vì cặp mắt xanh của cô gái, gã lập tức cảm thấy trên mặt mình có gì đó không ổn, nhưng khi gã muốn hỏi mấy người bạn xem có phải trên mặt mình có thứ gì đó không, gã bỗng thấy mấy người kia vội vàng lùi ra xa như nhìn thấy ma.
Gã mặt mụn thấy thế định hỏi bọn họ bị say rồi à? Tại sao ai nấy đều làm như vậy? Không ngờ gã vừa há miệng thì cảm thấy cổ họng như bị bóp nghẹt, không thể phát ra âm thanh nào.
Gã lập tức đi về phía một đứa bạn cách mình gần nhất, nhưng bạn gã lại hoảng sợ nói: “Đừng đến đây… Đừng đến đây!”
Lúc này gã mặt mụn cảm thấy mặt và tay mình đau đớn, gã vội nhìn xuống tay mình và thấy trên tay có một ngọn lửa màu xanh đang cháy, mà da của gã cũng nhanh chóng đỏ lên rồi phồng rộp, cho đến khi bị ngọn lửa màu xanh đốt cháy khét…
“Cứu… Cứu tôi…” Gã mặt mụn yếu ớt kêu cứu, sau đó ngã lăn ra đất, mà ngọn lửa màu xanh lam kia vẫn còn thiêu đốt, cứ như không hóa gã thành tro thì sẽ không tắt vậy.
Sáng hôm sau, Viên Mục Dã đang chuẩn bị ra cửa đi đến số 54 thì bất ngờ nhận được điện thoại của Từ Lệ, anh ta bảo cậu mau đến chỗ anh ta, Từ Lệ nói bọn họ đang điều tra một hiện trường vụ án rất quái lạ.
Viên Mục Dã nhìn thoáng qua đồng hồ, thấy vẫn còn hơn một tiếng nữa mới đến giờ dạy học cho Đầu To, nếu như bây giờ chạy qua chỗ Từ Lệ thì sợ sẽ bị muộn… Nhưng Viên Mục Dã vừa nghe nói đến có hiện trường vụ án kỳ quái là lại thấy ngứa ngáy khó nhịn, cậu tính toán một chút rồi đi ra ngoài vẫy một chiếc xe taxi, sau đó nhanh chóng chạy đến chỗ Từ Lệ.
Hiện trường vụ án nằm ngay bên lề đường, khi Viên Mục Dã đến gần thì thấy chỗ này đã bị phong tỏa, những người bình thường chỉ có thể đứng nhìn từ xa, cả đám có rướn cổ nhìn hiện trường thật lâu cũng chẳng nhìn ra được cái gì…
Từ Lệ sợ Viên Mục Dã không vào được nên đã sai Tiểu Lưu chờ ở ngoài. Khi thấy Viên Mục Dã xuống taxi, Tiểu Lưu lập tức ngoắc tay với Viên Mục Dã, sau đó dẫn cậu đi thẳng đến trước mặt Từ Lệ.
Khi Viên Mục Dã đi vào, cậu thấy Từ Lệ và pháp y Bạch đang ngồi xổm trên mặt đất nhìn một đống tro và nói gì đó? Viên Mục Dã tiến đến, tò mò hỏi: “Đây là cái gì thế?”
“Tro cốt…” Pháp y Bạch nói đầy ẩn ý.
“Ai lại mang tro cốt đến rải ở chỗ này chứ?” Viên Mục Dã hơi giật mình.
Từ Lệ lắc đầu: “Không phải rải… Theo những người chứng kiến kể lại, có một người ở đây bị một ngọn lửa xuất hiện đột ngột đốt thành tro…”
Viên Mục Dã nghi ngờ hỏi: “Không thể nào? Muốn đốt thi thể thành thế này mà không có nhiệt độ lên đến bảy, tám trăm độ thì không thể nào thực hiện được, tại sao có thể đốt người thành tro ở ngay bên đường được chứ?”
Từ Lệ nghe xong cũng cảm thấy hơi đau đầu: “Lý thuyết là như vậy, nhưng căn cứ vào video giám sát, nạn nhân thật sự bị thiêu chết ở lề đường…”
Viên Mục Dã cũng ngồi xổm xuống cạnh đống tro, cậu chăm chú quan sát rồi hỏi với vẻ nghi ngờ: “Không có chất dẫn cháy cùng với vật dẫn cháy mà có thể đốt người thành thế này… Trừ khi là lửa Địa Ngục!”
Từ Lệ buồn cười hỏi: “Cậu tin vào mấy thứ đó từ lúc nào thế? Lại còn lửa Địa Ngục nữa?”
Viên Mục Dã cười: “Lửa Địa Ngục là từ của Phật giáo, tương truyền nhiệt độ của lửa Địa Ngục cực kỳ cao, có thể diệt trừ tội lỗi của thế gian, đồng thời cũng là cách trừng phạt tội nhân trong thần thoại. Nhưng còn trong thế giới hiện thực? Dưới tình huống không có bất kỳ chất dẫn cháy mà có thể đốt người ta thành như thế này… Ngoài lửa Địa Ngục thì tôi thật sự chẳng nghĩ ra nổi cái gì khác. Thế nhân chứng nói thế nào?”
Từ Lệ chỉ vào một quán bar ở gần đấy: “Vào lúc rạng sáng đêm qua, có mấy tên say rượu đi từ quán bar ra, cả đám đều uống say khướt. Khi bọn họ đang đứng chờ xe ở ven đường thì đột nhiên nhìn thấy một cô gái, bèn đi qua trêu chọc. Thế rồi có một gã tên là Tô Trí Hòa bị cô gái này nhìn thoáng qua xong đột nhiên bốc cháy, cuối cùng bị thiêu rụi thành đống tro tàn này…”
Viên Mục Dã hỏi: “Cô gái nào? Đã tìm được chưa?”
Từ Lệ lắc đầu: “Mẹ kiếp, không biết có phải thật sự tồn tại cô gái như vậy không, kể cả có thật… thì cũng không thể tin mấy con ma men này được. Cái gì mà cô gái nhìn một cái là cháy? Lại còn là loại lửa Địa Ngục có thể biến người ta thành tro chứ?!”
Viên Mục Dã nhìn xung quanh một lượt, cậu phát hiện ở cửa quán bar có camera giám sát nên hỏi: “Đã kiểm tra camera giám sát gần đây chưa? Có quay được quá trình vụ án phát sinh không?”
Từ Lệ tức giận trả lời: “Thôi đừng nói nữa, chuyện này thật sự quá trùng hợp. Tôi đã sai người kiểm tra tất cả các camera giám sát quanh đây một lần, nhưng hóa ra có một điểm mù ở giữa những camera giám sát này, lại còn ở đúng chỗ đứng của cô gái mà mấy con ma men kia nói…”
Viên Mục Dã đăm chiêu: “Nói cách khác, mặc dù camera giám sát không quay được cô gái kia… Nhưng lại quay được toàn bộ quá trình Tô Trí Hòa bị thiêu chết hả?”
Từ Lệ gật đầu: “Quay được, rất rõ ràng luôn… Phải nói là thảm.”
Viên Mục Dã nói nhỏ với Từ Lệ: “Gửi cho tôi xem thử…”
Từ Lệ cúi đầu nhìn pháp y Bạch vẫn đang loay hoay quanh đám tro, anh ta thấy cái tên ‘núi Trường Bạch’ kia không hề chú ý đến hai người bọn họ, bèn trừng mắt với Viên Mục Dã và ra hiệu cậu cứ yên tâm, lát nữa anh ta sẽ gửi.