May là vào thời điểm quan trọng, Đầu To đã kịp thời chặn phía trước Viên Mục Dã, sau đó dùng tay không kéo rộng miệng của con thằn lằn xanh khổng lồ ra...
Nhất thời tất cả mọi người đều sững sờ, con thằn lằn khổng lồ bị tóm chặt miệng không ngừng giãy giụa, muốn thoát khỏi tay của Đầu To, nhưng hiển nhiên là Đầu To khỏe hơn nó, nên dù giãy giụa thế nào nó cũng không thể thoát ra được.
Người đàn ông kia thấy sức mạnh của Đầu To kinh người như thế thì vội rút dao ra định đến giúp đỡ. Đương nhiên lúc này Viên Mục Dã và Đoàn Phong sẽ không khoanh tay đứng nhìn, bọn họ vòng qua chắn giữa hắn với con thằn lằn xanh khổng lồ và Đầu To.
Đối phương thấy tình hình không ổn, bèn đưa tay lên miệng huýt sáo, lập tức có tiếng xào xạc vang lên xung quanh, dường như có thứ gì đó đang bò ra khỏi đám cỏ đi về phía bọn họ. Cùng lúc ấy, đột nhiên con thằn lằn xanh khổng lồ gào lên, mọi người quay lại nhìn thì thấy Đầu To đã móc một con mắt của nó.
Con thằn lằn xanh khổng lồ đau đớn không ngừng uốn éo cơ thể, người đàn ông kia thấy “thú cưng” của mình bị thương thì lùi về sau mấy bước, sau đó hô một tiếng gọi nó về bên cạnh mình...
Đầu To vốn định thừa thắng đuổi theo, nhưng lại thấy rất nhiều thằn lằn xanh khổng lồ xuất hiện xung quanh chủ nhân của chúng và bao vây ba người bọn họ. Nhất thời tình thế đảo ngược, ba người Viên Mục Dã như chui vào hang ổ của đám thằn lằn xanh khổng lồ vậy.
Những con thằn lằn xanh xuất hiện sau đó trông hơi kỳ lạ, có con thân thằn lằn gắn với đầu người, có con là cơ thể con người nhưng lại có một cái đuôi to lớn, và nhiều con khác với những sự lai tạo kỳ quái.
Tuy nhiên điều đáng nói là, dù những người này có bề ngoài biến đổi như thế nào thì cũng đều là dị tộc giữa người và thằn lằn xanh. Chẳng lẽ người dân ở đây có họ hàng với thằn lằn xanh khổng lồ, nên khi bị dịch chuyển vật chất thì tự động hợp nhất với chúng?
Với tình hình trước mắt, cho dù là về số lượng hay thực lực thì ba người Viên Mục Dã cũng đều rơi vào thế hạ phong, mặc dù Đầu To có sức mạnh hơn người, nhưng một con thằn lằn xanh khổng lồ đã khó đối phó như vậy rồi thì đừng nói gì là cả một đàn cùng xuất hiện.
Viên Mục Dã hiểu rõ trong tình huống này không thể lấy cứng chọi cứng, đồng thời cậu cũng thầm cảm thấy may mắn vì chỉ có ba người bọn họ vào trong thôn, nếu không chắc toàn đội sẽ bị tiêu diệt hết. Mà điều quan trọng nhất là bọn họ đến đây để giúp đỡ, không thể chưa nói lời nào đã thay người khác chịu chết được?!
Vậy nên, Viên Mục Dã giơ hai tay lên đầu rồi nói: “Trước khi ra tay, chúng ta có thể nói vài câu được không?”
Đối phương thấy Viên Mục Dã nói vậy cũng giơ tay ra hiệu dừng lại, sau đó gằn giọng nói: “Người lạ, sự xuất hiện của các anh mang đến tai họa quá lớn cho chúng tôi, nếu như các anh không có biện pháp để xoay chuyển lại, thì tất cả đều chỉ là nói suông...”
Viên Mục Dã thở dài, nói: “Đầu tiên, tôi phải nói rõ một điểm, đó là đội chúng tôi không phải nhân viên của phòng thí nghiệm, cho nên chúng tôi cũng không hiểu rõ đầu đuôi chuyện này. Có điều, mục đích chúng tôi đến đây là vì muốn giải quyết vấn đề, giúp đỡ các anh thoát khỏi tình trạng khó khăn hiện tại.”
Có lẽ gã có tay thằn lằn là kẻ đứng đầu thôn, hắn nghe Viên Mục Dã nói vậy thì cười lạnh: “Nói thì dễ, anh nhìn ngoại hình như ma quỷ của chúng tôi xem, anh nói chúng tôi làm thế nào để trở lại như bình thường được?”
Đây đúng là vấn đề làm khó Viên Mục Dã, sao cậu biết được làm cách nào để trở lại bình thường chứ? Đến cả Duncan cùng đội nghiên cứu khoa học của anh ta cũng còn bó tay toàn tập nữa là, nhưng với cục diện trước mắt nếu nói thẳng ra như vậy thì chỉ có chết, nên cậu đành dằn lòng, bảo: “Tôi cảm thấy giữa chúng ta đang thiếu tin tưởng lẫn nhau, nếu như không có sự tin tưởng thì cho dù thực sự có cách giải quyết các anh cũng chưa chắc đã nghe theo, không phải sao?”
“Anh không cảm thấy một người lạ như anh đến đây nói chuyện về lòng tin với chúng tôi là rất buồn cười sao? Anh nhìn chúng tôi đi, anh tự hỏi lương tâm của mình xem chúng tôi còn có thể quay trở lại bình thường sao? Còn nữa... Đừng cho rằng chúng tôi suốt ngày ở trong núi nên không biết gì, những tên lính dưới kia lúc nào cũng sẵn sàng lên đây để tiêu diệt chúng tôi, đúng không?” Người đàn ông nói thẳng thừng luôn.
Thật ra, chỗ khó xử nhất của đội Viên Mục Dã là không hiểu rõ toàn bộ chân tướng, cũng không thể đưa ra bất cứ lời hứa hẹn nào, thậm chí chính cậu cũng không chắc quân đội nước Y có thật sự sẽ lên núi giết hết những quái vật biến hình này hay không nữa.
Thấy Viên Mục Dã bị hỏi khó, Đoàn Phong hừ lạnh: “Chuyện đã đến nước này, các anh có tin tưởng chúng tôi hay không cũng chẳng thay đổi được điều gì, nhưng chỉ riêng việc chúng tôi đồng ý lên núi đã chứng minh chúng tôi thật lòng muốn giúp đỡ các anh... Tình hình dưới núi các anh cũng biết rồi, vòng trong vòng ngoài vây chặt như thùng sắt, nếu quả thật phải đi đến bước cuối cùng thì các anh cũng chỉ có thể chấp nhận số mệnh. Chúng tôi đi trước quân đội chính là vì muốn tìm một các giải quyết khác, đây cũng là hy vọng sống duy nhất của các anh, có thể nắm bắt được nó hay không phụ thuộc vào các anh chứ không phải chúng tôi. Cho dù bây giờ các anh có giết hết tất cả chúng tôi cũng không thay đổi được gì, không bằng chúng ta ngồi xuống nói chuyện rõ ràng, tôi tin rằng chúng ta sẽ tìm được một biện pháp hài hòa cả đôi bên.”
Nghe Đoàn Phong nói vậy, Viên Mục Dã thấy hơi chột dạ, dù sao Đầu To cũng vừa mới móc mù mắt một con thú cưng của người ta xong... Nhưng khi nghĩ đến người nằm dưới hố kia, cậu thấy thế này coi như là hòa.
Người đàn ông kia ngẫm nghĩ một lúc, sau đó ra hiệu cho những người bên cạnh, đám người thấy thế cùng chỉ đạo lũ thằn lằn xanh tách ra, tạo thành một con đường nhỏ, xem ra bọn họ thực sự muốn ngồi xuống nói chuyện với chúng tôi.
Đến lúc này, ba người Viên Mục Dã cũng không còn gì phải sợ nữa, họ đi theo người đàn ông kia đến một căn nhà khá rộng làm bằng cỏ tranh ở trong thôn. Nhìn đồ đạc ở bên trong thì hẳn là một nơi giống như phòng họp.
Sau khi ba người Viên Mục Dã ngồi xuống, người đàn ông kia bảo mấy người dưới bê tới mấy chén trà, sau đó tự giới thiệu: “Tôi là trưởng thôn này tên Hách Triết, tình hình của chúng tôi thì các anh cũng nhìn thấy rồi đấy, từ trước đến nay chúng tôi đều sống một cuộc sống không tranh quyền thế. Trước đây khi Tiến sĩ Duncan muốn xây dựng phòng thí nghiệm ở gần đây, tôi đã từng cảnh cáo bọn họ rằng, nếu như dám quấy rầy đến sự yên tĩnh của chúng tôi... bọn họ sẽ phải trả giá bằng máu.”
Viên Mục Dã biết hiện giờ không thể nói chuyện về “sự cố thí nghiệm” được, nên cậu nhìn con thằn lằn xanh đang canh giữ ở ngoài cửa và hỏi: “Chúng tôi cũng được Duncan mời về hỗ trợ cho nên không hiểu rõ về tình hình nơi này... Tôi thấy trong thôn các anh nuôi nhiều thằn lằn xanh khổng lồ như vậy, nguyên nhân các anh không chịu chuyển nhà có phải là vì những con thằn lằn xanh này không?”
Sắc mặt Hách Triết u ám, hắn nói: “Loại thằn lằn xanh khổng lồ này ở những nơi khác đều đã bị diệt sạch, sở dĩ chỗ chúng tôi còn mười mấy con là vì người trong thôn chúng tôi đời đời kiếp kiếp thay nhau bảo vệ chúng. Nếu như chúng tôi rời khỏi nơi này đến sống trong thành phố, thì những con thằn lằn xanh này sẽ mất đi sự che chở, đến lúc đó không bao lâu sau bọn chúng sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.”