Mặc dù lúc đó Hồ Thiên Vũ đã đoán được bảy, tám phần, nhưng mãi mà hắn vẫn không nghĩ ra tại sao Viên Mục Dã lại phải làm như vậy?
Cuối cùng Viên Mục Dã chỉ nói ba từ trước khi rời đi: “Trương Hiểu Thiển...”
Hồ Thiên Vũ nghe xong còn tức giận nói hắn sẽ không bị đánh bại, nhất định sẽ có ngày phất cờ trở lại! Chính vì vậy mà Viên Mục Dã không thể tưởng tượng được hơn một tiếng sau đối phương lại nhảy từ trên sân thượng tầng cao nhất xuống.
Nhưng sau đó Từ Lệ lấy ra vài bức ảnh khiến Viên Mục Dã càng kinh ngạc hơn, đó là mấy tấm ảnh sau khi Hồ Thiên Vũ đi vào tòa nhà, có một bóng người trông hơi quen ngăn cản đường đi của hắn...
“Trông quen chứ, cậu có cảm thấy người này rất giống...”
“Không đâu, người đó vĩnh viễn không thể xuất hiện được!” Viên Mục Dã cắt lời Từ Lệ.
Từ Lệ hơi ngạc nhiên: “Cậu dựa vào đâu mà kết luận như vậy?”
Viên Mục Dã biết là mình lỡ lời, cậu vội vàng giải thích: “À... Tôi nói như vậy là vì đã rất lâu rồi người kia không phạm tội, tôi nghĩ hắn đã rời khỏi thủ đô hoặc di dân ra nước ngoài rồi, quan trọng nhất là Hồ Thiên Vũ không phù hợp với các điều kiện của những mục tiêu mà hắn đã săn trước kia.”
Từ Lệ nghe xong suy nghĩ một lúc rồi gật đầu: “Hoàn toàn chính xác, với phương thức phạm tội của kẻ đó thì không có việc hắn sẽ dừng lại, nhưng cũng lâu rồi hắn không phạm tội... Có thể cậu nói đúng, hắn đã rời khỏi thủ đô.”
Sau đó Từ Lệ lại nói cho Viên Mục Dã biết, thật ra Hồ Thiên Vũ vừa vào tòa nhà được một lúc thì tòa nhà bị trục trặc về điện, vì vậy camera giám sát không quay được làm thế nào mà hắn lại leo lên sân thượng tự sát.
Nhưng có thể khẳng định một điều, người cuối cùng tiếp xúc với Hồ Thiên Vũ chính là người đàn ông đã ngăn hắn trong sảnh lớn của tòa nhà... Tiếc là góc độ có vấn đề, vì vậy camera giám sát không quay được hình dáng người kia.
Buổi tối sau khi Viên Mục Dã về nhà, cậu liên tục nhìn mấy tấm ảnh trong tay, mấy người Từ Lệ căn cứ theo manh mối Viên Mục Dã cung cấp, bọn họ đã nhận định Hồ Thiên Vũ chết do tự sát, mấy bảo vệ ở tòa nhà đối diện cũng khai họ nhìn thấy quá trình Hồ Thiên Vũ tự sát.
Nhưng hình dáng của người cuối cùng ngăn cản Hồ Thiên Vũ khiến Viên Mục Dã bị sốc không nhẹ, mặc dù Từ Lệ không thể xác định và bị Viên Mục Dã nói vài câu là bỏ qua chuyện này, nhưng trong lòng Viên Mục Dã khẳng định một trăm phần trăm người này là Diệp Dĩ Nguy.
Ngay từ lúc Viên Mục Dã nhìn thấy bức ảnh, trái tim cậu đã đập loạn xạ, dù cậu cố gắng che giấu suy nghĩ trong lòng mình ở trước mặt Từ Lệ... Nhưng Viên Mục Dã thực sự không thể hiểu nổi, nếu Diệp Dĩ Nguy đã quay về, tại sao anh ta không tìm đến cậu?
Chẳng lẽ vì những vụ án trước đó? Nhưng Viên Mục Dã đã hủy hết toàn bộ bằng chứng, Diệp Dĩ Nguy chắc chắn phải biết anh ta đã được kết luận chính thức là hy sinh vì nhiệm vụ, vì vậy nếu anh ta dùng thân phận Diệp Dĩ Nguy để trở về thì cũng chẳng có vấn đề gì.
Viên Mục Dã càng nghĩ, càng cảm thấy lý do mà Diệp Dĩ Nguy không thể trở về là vì anh ta không thể giải thích được việc mình may mắn còn sống sót thế nào, dù sao đây không phải tiểu thuyết võ hiệp, vì vậy sẽ không có chuyện được cao thủ truyền kỳ cứu giúp.
Viên Mục Dã có thể khẳng định việc Hồ Thiên Vũ tự sát có liên quan đến Diệp Dĩ Nguy. Chuyện mạch điện có vấn đề cũng quá trùng hợp, nếu không phải mấy người Từ Lệ điều tra được Hồ Thiên Vũ thật sự nợ mười triệu tệ tiền đánh bạc, chắc bọn họ cũng khó mà tin được hắn lại tự sát.
Thật ra đến tận bây giờ Viên Mục Dã cũng không tin Hồ Thiên Vũ sẽ tự sát, bởi vì cậu thấy hắn là một người dù ngã xuống đống bùn cũng tìm mọi thủ đoạn để bò ra, loại người như vậy làm sao lại tự sát được?
Viên Mục Dã nghĩ đến đây bèn mặc quần áo chuẩn bị ra ngoài. Lệ Thần đang ngồi xem tivi trong phòng khách nhìn thấy thế thì hỏi: “Muộn thế này rồi mà anh còn đi đâu?”
Viên Mục Dã thở dài: “Tôi đi đến tòa nhà xảy ra vụ tự sát sáng nay nhìn một chút...”
Lệ Thần thuận miệng nói: “Anh không sợ gặp ma à?”
Viên Mục Dã phì cười: “Gặp ma? Cậu thấy trên thế giới này có ma sao?”
Lệ Thần nhún vai: “Trên tivi vẫn diễn như thế mà?”
“Đó là giả đấy! Là sáng tạo của nghệ thuật, là hư cấu... Sự xuất hiện của cậu cũng đủ để chứng minh trên đời này không có ma rồi!” Viên Mục Dã cạn lời.
Lệ Thần ngẩn người nhìn bóng lưng Viên Mục Dã, sau đó hắn quay sang nói với Kim Bảo: “Tôi là tôi, ma là ma chứ? Ai nói trên đời này không thể cùng tồn tại cả quái vật lẫn ma quỷ?”
Kim Bảo nghiêng đầu suy nghĩ, dường như nó chẳng hiểu gì, vì vậy nó tiếp tục quay đầu xem tivi, không phản ứng với Lệ Thần đang lẩm bà lẩm bẩm nữa.
Không biết vì lý do gì mà Viên Mục Dã luôn cảm thấy Diệp Dĩ Nguy giết Hồ Thiên Vũ là vì cậu, thế nên Viên Mục Dã muốn đi đến tòa nhà mà Hồ Thiên Vũ tự sát để xem có từ trường tư duy không...
Quả nhiên, khi Viên Mục Dã vừa đi tới phía dưới tòa nhà, cậu đã thấy một người rơi bẹp một cái xuống đất. Viên Mục Dã lùi về phía sau theo phản xạ, sau đó nhìn thấy Hồ Thiên Vũ máu me be bét nằm trên đất.
Nhưng khi Hồ Thiên Vũ chết đi, cảnh tượng này lại biến mất không thấy đâu nữa, Viên Mục Dã vội vàng đi vào bên trong...
Khi Viên Mục Dã đi đến chỗ Hồ Thiên Vũ bị ngăn cản, cậu thấy Hồ Thiên Vũ đã chết lại xuất hiện lần nữa, và lần này Viên Mục Dã đã nhìn rõ người ngăn cản hắn là ai.
Viên Mục Dã quá quen thuộc với khuôn mặt này, dường như nó gầy hơn trước, trên mặt có một vết sẹo rất rõ, chắc do bị bỏng, điều này đủ để chứng minh lúc đó Diệp Dĩ Nguy gặp vụ nổ rất nghiêm trọng, nhưng tại sao anh ta vẫn còn sống lại là câu hỏi chưa có câu trả lời.
Đúng vào lúc này, Viên Mục Dã cũng thấy mạch điện thật sự bị trục trặc trong trí nhớ của Hồ Thiên Vũ, sau đó Viên Mục Dã đi theo hai người bọn họ tiến vào cầu thang.
Hồ Thiên Vũ nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt rồi nghiêm túc hỏi: “Anh ngăn tôi lại làm gì, cũng vì Trương Hiểu Thiến à?”
Diệp Dĩ Nguy cười lạnh lùng, nói: “Tôi không biết Trương Hiểu Thiến là ai, nhưng tôi có cách giúp cậu giải quyết khoản nợ 10 triệu tiền nợ đánh bạc kia.”
Hồ Thiên Vũ nghe xong thì sững sờ, sau đó hai mắt hắn sáng lên như nắm được cọng cỏ cứu mạng cuối cùng: “Cách gì thế?”
Không ngờ Diệp Dĩ Nguy lại nhìn quanh và bảo: “Ở đây không phải chỗ nói chuyện, cậu đi theo tôi lên sân thượng rồi tôi sẽ nói kỹ càng hơn.”