Dù sao chuyện này vẫn đang trong giai đoạn điều tra, vì vậy Viên Mục Dã và Từ Lệ không tiện nói nhiều với thầy Tống, bọn họ chỉ nói cho ông ta biết tin tức Tô Trí Hòa và Triệu Kiến Đông đã chết…
Thầy Tống nghe xong khiếp sợ hỏi: “Tại sao lại xảy ra chuyện như vậy?”
Đúng thế, đây cũng là đáp án mà cảnh sát muốn biết nên Viên Mục Dã và Từ Lệ mới đi đến đây, bọn họ muốn tìm được gốc gác của vấn đề từ câu chuyện cũ năm xưa. Nhưng với tình huống trước mắt thì cũng không thể chứng minh, cái chết của Tô Trí Hòa và Triệu Kiến Đông nhất định có quan hệ với chuyện năm đó.
Sau khi chào tạm biệt thầy Tống, Viên Mục Dã nhìn bức ảnh trong tay, trên đó có năm đứa bé trai được thầy Tống dùng bút chì khoanh tròn lại, hai trong số đó là Tô Trí Hòa và Triệu Kiến Đông đã chết… Ba người còn lại lần lượt là Vương Mạnh Huy, Trương Bắc Bắc và Đinh Tử Mặc.
Viên Mục Dã nói: “Trước tiên điều tra tình hình gần đây của ba người này, xem Triệu Kiến Đông có chủ động liên lạc với mấy người bọn họ không…”
Từ Lệ gật đầu: “Cái này không khó… Nếu những người này đều tham gia buổi họp lớp lần trước tại trường học, thì kiểu gì bọn họ cũng để lại phương thức liên lạc, có tên tuổi có ảnh chụp, chắc chắn sẽ tìm được bọn họ nhanh thôi.”
Nhưng sự thật lại không giống như những gì Từ Lệ đã nói, bởi vì cảnh sát rất nhanh đã phát hiện ra ba người này cùng bị mất tích trong một vụ án mất tích cách đây hai tuần… Theo lời kể của người nhà và bạn bè, tháng trước cả ba đi cùng nhau du lịch rồi cùng mất tích, cho đến bây giờ bên tổ tìm kiếm người mất tích vẫn không tìm được bất kỳ tin tức nào có liên quan.
Mà Tiểu Lưu cũng tìm được điện thoại di động của Triệu Kiến Đông từ hiện trường ở căn nhà của gã. Theo lịch sử cuộc gọi thì thấy, trước khi ba người Vương Mạnh Huy mất tích đều gọi cho Triệu Kiến Đông, vì vậy thứ tự gây án thật sự phải là ba người Vương Mạnh Huy, Trương Bắc Bắc, Đinh Tử Mặc mất tích trước, sau đó hung thủ tìm đến rồi đốt cháy Triệu Kiến Đông tại nhà của gã, cuối cùng mới đến lượt Tô Trí Hòa, gã bị đốt chết trước mặt mọi người.
Từ Lệ buồn bã nói: “Từ manh mối trước mắt có thể thấy chuyện này thật sự có liên quan đến vụ án Kha Lỗi ngã từ trên tầng xuống năm xưa, nhưng bây giờ vẫn chưa xác định được ba người Vương, Trương, Đinh đã bị hại hay chưa…”
Viên Mục Dã thở dài: “Chỉ sợ ba người đó cũng lành ít dữ nhiều … Nếu suy đoán trước đó của chúng ta là chính xác, vậy thì ba người kia bị hung thủ sát hại đầu tiên, chỉ vì không tìm được thi thể nên chỉ đành xử lý theo dạng mất tích.”
Từ Lệ khẽ hừ một tiếng: “Đều hóa thành tro cả rồi, biết đi đâu mà tìm thi thể của họ chứ? Cứ ném đại ở khe núi nào đó là thành bùn đất bón cho hoa thôi…”
Cuối cùng Viên Mục Dã suy nghĩ rồi bảo: “Như vậy đi, bây giờ anh sai người điều tra cha mẹ của Kha Lỗi… Nếu như chuyện này thật sự có liên quan đến sự kiện ngã từ trên tầng xuống năm đó, vậy đối phương chắc chắn là người có quan hệ không tầm thường với Kha Lỗi.”
“Ý của cậu là cha mẹ Kha Lỗi đang trả thù à?” Từ Lệ hỏi.
Viên Mục Dã lắc đầu: “Khó mà nói được… Bởi vì nếu hai vợ chồng họ muốn trả thù, vậy tại sao lại phải chờ đến tận bây giờ chứ? Chẳng phải mấy đứa trẻ năm đó càng dễ đối phó hơn à? Tại sao cứ phải chờ bọn họ trưởng thành? Còn ngọn lửa màu xanh lam kia nữa, người bình thường làm sao có thể dùng mắt đốt cháy người khác được?”
Từ Lệ nghe thấy Viên Mục Dã nhắc đến ngọn lửa màu xanh, anh ta bèn vỗ gáy một cái rồi nói: “Có phải đối phương mới luyện thành môn võ công tuyệt thế này, cho nên phải đợi hơn chục năm mới xuống núi báo thù?”
Viên Mục Dã buồn cười, hỏi: “Anh xem tiểu thuyết võ hiệp nhiều quá à? Lại còn võ công tuyệt thế nữa? Sao không vượt nóc băng tường luôn đi?”
Từ Lệ cười đáp: “Đúng là nói đùa hơi quá… Nhưng những vụ án qua tay tôi trong mấy năm nay có nhiều cái làm người khác không thể hiểu được. Mà thường thì vụ sau còn kỳ quái hơn cả vụ trước!”
Vài ngày sau đó, mấy người Từ Lệ liên tục tìm kiếm cha mẹ Kha Lỗi ở khắp nơi, nhưng hai người đó cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy. Trong lúc này Viên Mục Dã xem đi xem lại đoạn video mà Từ Lệ gửi cho mình. Cậu nhìn kiểu gì cũng thấy người đàn ông đeo túi và đi đôi giày thể thao số 42 trong đoạn video giống một thanh niên trẻ, vì vậy về mặt tuổi tác, hung thủ không khớp với cha mẹ của Kha Lỗi.
Viên Mục Dã cũng từng nghi ngờ ngoài Kha Lỗi ra, phải chăng gia đình nhà họ Kha vẫn còn đứa con khác? Nhưng sau khi Tiểu Lưu đi thăm hỏi hàng xóm cũ của nhà họ Kha mới biết được, Kha Lỗi là đứa trẻ duy nhất trong nhà, vì vậy hai vợ chồng nhà họ Kha mới lựa chọn rời khỏi nơi thương tâm này sau khi Kha Lỗi chết.
Nhưng kinh nghiệm và trực giác đều nói cho Viên Mục Dã biết, chuyện này chắc chắn có liên quan đến vụ Kha Lỗi ngã năm đó. Nhưng do cách giết người của hung thủ quá đặc biệt, hơn nữa nếu Tô Trí Hòa là mục tiêu cuối cùng, vậy kế hoạch báo thù của hung thủ đã kết thúc, muốn tìm được hắn là điều bất khả thi.
Không ngờ đúng lúc này vụ án lại có bước ngoặt, đó chính là bên tổ tìm kiếm người mất tích đã tìm được chiếc xe mà ba người Vương Mạnh Huy lái khi đi du lịch, đồng thời còn tìm được ba đống bột nghi là tro cốt ở xung quanh xe.
Hóa ra có hai ông già thường đến đập nước câu cá, cách đây một tuần họ thấy một chiếc RV trông sang trọng đậu ở khu rừng phía sau hồ chứa nước… Lúc đầu bọn họ tưởng là khách du lịch đỗ xe để đi cắm trại dã ngoại nên cũng không để ý.
Không ngờ một tuần sau quay lại, họ vẫn thấy chiếc xe đỗ ở đó, trên kính còn phủ đầy lá cây. Vì vậy hai người tiến đến kiểm tra, bọn họ phát hiện chiếc xe không khóa, trong xe cũng chẳng có ai… Hai người bọn họ bèn báo ngay cho cảnh sát.
Đoàn Phong vừa nghe nói Từ Lệ đã tìm được ba gã xui xẻo bị hỏa táng, anh ta quyết định đi cùng với Viên Mục Dã đến hiện trường xem thử. Nhưng do đập nước khá xa nội thành nên khi hai người chạy đến nơi thì hiện trường cũng đã được thu thập gần xong.
Từ Lệ thấy Viên Mục Dã và Đoàn Phong đã đến, anh ta bèn ngoắc tay ra hiệu bọn họ đi tới. Khi Viên Mục Dã đến gần, cậu phát hiện Từ Lệ đang cầm túi vật chứng với một chiếc điện thoại màu đen ở bên trong.
Viên Mục Dã hỏi: “Thứ này tìm được ở trên xe hả?”
Từ Lệ gật đầu: “Ừ, tìm được mỗi chiếc này, còn điện thoại của hai người còn lại chắc bị đốt thành tro cùng với người luôn rồi…”
Viên Mục Dã vội vàng hỏi: “Có xem được lịch sử cuộc gọi không?”
Từ Lệ vừa định trả lời, bỗng có một đồng nghiệp bên bộ phận kỹ thuật chạy đến nói: “Sạc pin đến rồi đây!”
Từ Lệ vội vàng cắm điện thoại vào sạc rồi bảo: “Hết sạch pin rồi, cho nên không thể nào bật máy lên được!”
Sau đó đồng nghiệp bên bộ phận kỹ thuật khởi động máy, cậu ta dùng kỹ thuật phá giải mật mã và lấy ra lịch sử cuộc gọi… Nhưng điều khiến mấy người Viên Mục Dã bất ngờ là, trên điện thoại lại có dãy số của thầy Tống, hơn nữa ông ta còn là người chủ động gọi đến.