Trong giai đoạn này, trẻ em khó tránh khỏi sẽ mắc sai lầm, cho nên việc của người làm giáo dục chân chính là phải biết chặn đứng những suy nghĩ không tốt, tránh để con trẻ đi nhầm đường lạc lối, chứ không phải chỉ chú trọng vào thành tích mà không quan tâm đến nhân cách của đám trẻ, trên hết là xây dựng được thế giới quan và giá trị quan đúng đắn cho trẻ, đây mới là giáo dục chân chính...
Nghĩ đến đây, Viên Mục Dã bình tĩnh nói với người thanh niên kia: “Cậu có quan hệ thế nào với Kha Lỗi?”
Người thanh niên hỏi vặn lại: “Cứ nhất định phải là người có liên quan mới có thể báo thù cho anh ta sao? Tôi thấy chuyện bất bình nên ra tay không được à?”
Viên Mục Dã bật cười: “Đây cũng không đơn giản là gặp chuyện bất bình, đây là giết người...”
Người thanh niên đột ngột ngắt lời Viên Mục Dã, hắn ta hung dữ nói: “Là do bọn chúng đáng chết!”
Viên Mục Dã thở dài: “Vì trừng phạt sai lầm của người khác mà tự mình gây ra sai lầm có đáng không? Mặc dù Kha Lỗi bẩm sinh không được không minh như người khác, nhưng cậu ta là một người hiền lành, cậu ta sẽ muốn nhìn thấy cậu giết người vì mình sao?”
Không ngờ người thanh niên kia lại dùng vẻ mặt coi thường mà nói: “Anh ta là đồ bỏ đi, cho nên ai cũng có thể bắt nạt anh ta, nếu có việc anh ta không làm được thì tôi sẽ làm thay anh ta!”
Theo giọng nói ngày càng cứng rắn của người thanh niên, Viên Mục Dã nhìn thấy màu xanh trong đáy mắt cậu ta càng thêm sâu hơn, xem ra hôm nay cho dù thế nào đối phương cũng sẽ không bỏ qua cho thầy Tống. Hơn nữa lúc này Từ Lệ đứng ở cách đấy không xa đã giơ súng lên, chỉ cần một ánh mắt của Viên Mục Dã, anh ta sẽ bắn chết người thanh niên này.
Nhưng Viên Mục Dã không muốn người thanh niên này chết như vậy, nên cậu lên tiếng ngăn cản: “Chờ chút... cho dù bọn họ đúng là đáng chết, nhưng cậu cũng không cần dùng mạng mình để đổi chứ, cậu phải nghĩ cho kỹ, một khi cậu làm hại thầy Tống thì súng sau lưng cậu sẽ nổ đấy.”
Không ngờ người thanh niên kia lại cười lạnh: “Anh cho rằng tôi sợ chết sao? Trước khi chết có thể giết sạch đám người này thì tôi chết cũng đáng!”
Viên Mục Dã thấy đối phương không nghe khuyên bảo thì cũng thấy bó tay, nhưng không ngờ đúng lúc này thầy Tống kia lại đột nhiên quỳ xuống đất và nói: “Kha Lỗi, xin em hãy tha cho tôi?”
Lúc đầu Viên Mục Dã còn tưởng rằng do thầy Tống quá sợ hãi, cho nên mới cầu xin Kha Lỗi tha mạng! Nhưng cậu nghĩ kỹ thì lại cảm thấy không hợp lý, bởi vì thầy Tống rõ ràng đang cầu xin sự tha thứ từ người thanh niên trước mặt!
Đột nhiên một suy nghĩ vụt qua đầu Viên Mục Dã. Vừa nãy khi nhìn thấy người thanh niên này, cậu đã có cảm giác rất quen mắt, bây giờ cẩn thận quan sát lại mới thấy khuôn mặt của người này giống hệt Kha Lỗi đã chết.
Viên Mục Dã vội vàng lấy tấm ảnh trong tập hồ sơ ra, cẩn thận so sánh mới phát hiện người thanh niên trước mặt này hoặc là anh em song sinh của Kha Lỗi, hoặc cậu ta chính là Kha Lỗi!
“Cậu là ai?” Giọng Viên Mục Dã lạnh xuống.
Người thanh niên nhìn thầy Tống đang quỳ dưới đất: “Không phải ông ta vừa gọi tên tôi đó sao?”
Viên Mục Dã vô cùng kinh ngạc? Người trước mặt đúng là Kha Lỗi... Nhưng không phải cậu ta đã chết từ lâu rồi à? Sao có thể còn sống đến bây giờ mà đầu óc cũng trở nên bình thường rồi? Chẳng trách sau khi chuyện kia xảy ra, cha mẹ của Kha Lỗi đã chuyển đi luôn. Xem ra bọn họ có chuyện muốn che giấu không để người khác biết.
Còn thầy Tống lúc này đã sợ chết khiếp, thật ra ngay từ đầu ông ta đã nhận ra Kha Lỗi. Nếu không phải bây giờ đang là ban ngày thì nhất định ông ta sẽ tưởng rằng đối phương là ác quỷ quay trở về từ Địa Ngục!
Viên Mục Dã nói: “Cậu không chết? Năm đó vì sao cậu lại giả chết? Cậu đã còn sống thì vì sao còn giết chết bọn Tô Trí Hòa? Thật ra có rất nhiều cách để báo thù, mà giết người chính là lựa chọn tồi tệ nhất trong số đó.”
Kết quả Kha Lỗi lại lắc đầu: “Không... Kha Lỗi năm đó đã chết rồi, người đứng trước mặt anh bây giờ là một người hoàn toàn khác, không còn là Kha Lỗi để mặc người khác khinh miệt nữa.”
Viên Mục Dã thấy Kha Lỗi không lập tức ra tay với thầy Tống thì vội chuyển chủ đề: “Ngọn lửa xanh trong mắt cậu là gì thế?”
Kha Lỗi duỗi tay phải của mình ra: “Anh muốn hỏi thứ này sao?” Cậu ta vừa dứt lời thì trên tay phải có một ngọn lửa màu xanh cháy bùng lên, nhìn vô cùng quái dị và đẹp đẽ.
Viên Mục Dã nghi ngờ hỏi: “Ngọn lửa màu xanh này có nhiệt độ cao như vậy, vì sao tay cậu lại không sao?”
Kha Lỗi cười nói: “Bởi vì nó là một phần của cơ thể tôi, sao có thể làm tôi bị bỏng chứ?”
“Nó là một phần cơ thể của cậu? Như vậy, nói cách khác cậu bẩm sinh đã có loại năng lực này?” Viên Mục Dã hỏi vào trọng điểm.
Kha Lỗi nhìn Viên Mục Dã, cậu ta thấy lạ nên nói: “Hình như anh không hề kinh ngạc khi biết trong cơ thể tôi có ngọn lửa màu xanh này... Anh không phải cảnh sát, anh là ai?”
Viên Mục Dã mỉm cười: “Tôi tên là Viên Mục Dã, chỗ tôi chuyên nghiên cứu về những người có khả năng đặc biệt như cậu? Mặc dù hiện tại tôi vẫn chưa biết ngọn lửa màu xanh trong cơ thể cậu là gì, nhưng tôi biết nếu không khống chế nó, cứ để cậu sử dụng bừa bãi... thì sớm muộn gì cũng sẽ có ngày cậu hoàn toàn mất đi lý trí, thậm chí còn không thể khống chế sức mạnh này nữa.”
Kha Lỗi cảnh giác, nói: “Anh cũng muốn lợi dụng tôi?”
Viên Mục Dã nghe chữ “cũng” trong câu nói của Kha Lỗi thì nghi ngờ hỏi: “Trước kia có người từng tiếp cận cậu sao?”
Kha Lỗi hừ lạnh: “Chẳng phải cũng giống như anh, lấy danh nghĩa thành viên của trung tâm nghiên cứu khoa học gì đó sao, nếu không phải do bọn họ, sao tôi lại biến thành kẻ ngốc chứ?”
Xem ra phía sau Kha Lỗi vẫn còn nhiều chuyện chưa được biết đến, nếu hôm nay cậu ta chết ở đây, thì những bí mật đó sẽ vĩnh viễn không ai biết tới, thế nên Viên Mục Dã trầm giọng, nói: “Kha Lỗi, tôi không biết trong thời gian qua đã có những chuyện gì xảy ra với cậu, nhưng có một chuyện tôi hy vọng cậu hiểu rõ, đó chính là nếu cậu không dừng tay, anh cảnh sát phía sau sẽ nổ súng. Đến lúc đó cho dù ngọn lửa màu xanh trong cơ thể cậu có trâu bò đến thế nào cũng vô dụng... Đương nhiên, trừ khi cậu thực sự có cơ thể bất tử.”
Lúc này, người thực sự có cơ thể bất tử là Đoàn Phong cũng đã đến gần Kha Lỗi, anh ta biết Viên Mục Dã nói nhiều với đối phương như vậy là vì không muốn cậu ta giết người ở đây. Nhưng cảm xúc của Kha Lỗi rất bất ổn, cho nên Đoàn Phong lo lắng nhỡ đâu cậu ta không đồng ý rồi đột ngột châm lửa thì sao...
Kha Lỗi nghe Viên Mục Dã nói vậy cũng hơi chần chừ, chưa bàn đến những gì Viên Mục Dã nói là thật hay giả, nhưng có một chuyện anh ta nói đúng, đó chính là nếu mình giết thầy Tống, người cảnh sát sau lưng nhất định sẽ không khách sáo với mình.
Viên Mục Dã thấy mình đã khiến Kha Lỗi dao động, nên tiếp tục thừa thắng xông lên: “Cậu nghĩ đến cha mẹ mình đi, cả đời bọn họ vì cậu mà đã hy sinh nhiều như vậy, chẳng lẽ cậu muốn họ người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh sao?”