Lúc đầu Hồ Thiên Vũ cứ nghĩ thi thể của cha mẹ vợ đã bị kẻ giả mạo đó giấu vào chỗ nào đấy rồi, không ngờ khi hắn tiện tay mở tủ lạnh thì lại phát hiện bên trong có một ít thịt đỏ không biết của loài động vật nào...
Đến tận khi Hồ Thiên Vũ nhìn thấy một cánh tay người, hắn mới ý thức được đám thịt đỏ này là cái gì... và vội vàng báo cảnh sát. Sau khi cảnh sát đến, họ đã tìm thấy xương của hai nạn nhân khác nhau trong tủ lạnh, sau khi mang đi xét nghiệm đã chứng thực là cha mẹ của Trương Hiểu Thiến.
Vì không tìm được Trương Hiểu Thiến nên bên phía cảnh sát chỉ đưa vào danh sách mất tích, nhưng Hồ Thiên Vũ không hy vọng cảnh sát tìm kẻ giả mạo đó về, nên hắn cũng không khai báo việc cô ta đã bị Đoàn Phong bắt đi.
Viên Mục Dã nghe Đoàn Phong kể những chuyện này xong thì trầm tư một lát rồi nói: “Xem ra thứ này thích ăn thịt...”
“Hơn nữa, còn đặc biệt thích ăn thịt người, gã mắt vàng có đam mê về phương diện này không?” Đoàn Phong hỏi.
Viên Mục Dã lắc đầu: “Trước đây tôi đã từng hỏi Thạch Lỗi về vấn đề này, nhưng anh ta lại bảo bình thường A Triết ăn giống như con người, chỉ khi muốn biến thành người nào đó và cần ký ức của đối phương thì mới ăn hết thịt kẻ đó, nhưng gã cũng không ăn sạch giống như ăn bữa chính đâu.”
Đoàn Phong suy nghĩ rồi bảo: “Nói như vậy thì Trương Hiểu Thiến chắc không phải cùng một giống loài với gã mắt vàng, nhưng lại hung tàn và máu lạnh hơn gã nhiều... Hơn nữa, nó cũng ngu hơn, ít nhất khi nó ăn thi thể người bị hại thì không lấy được ký ức của họ khi còn sống.”
Viên Mục Dã gật đầu, nói: “Ừm, chắc là như vậy, nếu không Trương Hiểu Thiến giả mạo đã không bị lộ.”
Vài ngày sau Viên Mục Dã xuất viện, việc đầu tiên cậu làm là đi tới số 54 gặp Trương Hiểu Thiến giả mạo đã lừa mình. Còn lão Lâm trong mấy ngày qua đã làm việc với đúng tinh thần bắt được con cóc thì phải ép khô nước, cô ả bốn mảnh miệng kia đã bị làm thí nghiệm rất nhiều lần...
Khi Viên Mục Dã lại được nhìn thấy Trương Hiểu Thiến giả mạo, dáng vẻ của con quái vật còn khó coi hơn nhiều lần so với những gì Đoàn Phong đã miêu tả, không chỉ mặt chia làm bốn mảnh mà cả da trên người cũng trở nên xù xì như vỏ cây già vậy.
“Tình huống gì thế này? Tại sao cô ta lại biến thành như vậy? Lão Lâm giày vò ác quá à?” Viên Mục Dã hơi giật mình.
Chẳng mấy khi thấy Đoàn Phong bào chữa cho lão Lâm: “Cậu nói oan cho lão Lâm rồi, nó biến thành như vậy là do tự nó thôi, chẳng ăn chẳng uống gì cả mà còn định tự sát cơ... Nếu không phải vách tường thủy tinh quá cứng thì đã bị thứ này phá nát rồi.”
Tên kia thấy Viên Mục Dã đến thì cảm xúc bỗng trở nên kích động, nó trừng mắt nhìn Viên Mục Dã rồi hỏi: “Mày vẫn chưa chết à?”
Viên Mục Dã thấy đối phương có khuôn mặt quái vật lúc mở ra lúc lại đóng vào cũng không đành lòng nhìn thẳng, cậu nói: “Thật ra con người không yếu như vậy đâu, cú đâm của mày chỉ khiến tao bị thương mà thôi.”
Con quái vật không hiểu: “Tại sao lại như vậy? Cha mẹ Trương Hiểu Thiến rất yếu ớt, tao chỉ đẩy nhẹ một cái là chết rồi.”
Viên Mục Dã nghe thấy đối phương nhắc đến cha mẹ Trương Hiểu Thiến thì cảm thấy hơi buồn nôn: “Mày ăn bọn họ rồi à?”
Con quái vật khẽ hừ một tiếng: “Tao cần năng lượng... Đó là lần tao ăn no nhất kể từ khi biến thành con người.”
Viên Mục Dã tiếp tục truy hỏi: “Biến thành con người? Vật rốt cuộc thì mày là thứ gì?”
Con quái vật không muốn trả lời vấn đề này, nó lạnh lùng nhìn chằm chằm Viên Mục Dã và nói: “Thả tao ra... nếu không mày sẽ hối hận.”
Viên Mục Dã nghiêm nghị nói: “Mày đã đi đến thế giới con người, vậy phải tuân thủ quy tắc của thế giới loài người. Không phải cứ muốn gì là được đâu.”
Con quái vật nghe Viên Mục Dã nói xong thì từ từ đi đến trước bức tường thủy tinh, khuôn mặt của nó trong nháy mắt khép lại rồi biến trở về làm Trương Hiểu Thiên, nó cười lạnh lùng và hỏi Viên Mục Dã: “Chúng mày nghĩ bọn tao là sinh vật cấp thấp hả? Tại sao bọn tao lại phải tuân thủ quy tắc của chúng mày?”
Viên Mục Dã nghe thấy đối phương nhắc đến hai chữ bọn tao, cậu lạnh giọng hỏi: “Mày còn có đồng loại à?”
Trương Hiểu Thiến giả mạo nhún vai nói: “Ai mà biết được? Dù sao chỉ cần bọn tao ẩn nấp thật tốt, ai mà đoán được người đang ngủ bên cạnh mình đã không còn là con người chứ?”
Trương Hiểu Thiến giả mạo nói xong thì cười to một cách quái dị, như thể nó hoàn toàn coi thường con người, mặc dù hiện giờ nó đang bị con người nhốt trong phòng thí nghiệm...
Lúc này, lão Lâm cầm một bản báo cáo kiểm tra đứng ở cửa, anh ta hưng phấn vẫy tay với Viên Mục Dã và Đoàn Phong, lão Lâm ra hiệu bọn họ mau ra ngoài. Hai người nhìn thấy vậy thì không để ý đến Trương Hiểu Thiến giả mạo nữa mà cùng đẩy cửa bước ra.
Lão Lâm hưng phấn nói với bọn họ: “Hai cậu mau nhìn báo cáo kiểm tra này đi, trong này có nói rõ gen của tên kia không tương đồng với bất cứ loài sinh vật nào trên Trái đất.”
Viên Mục Dã nghi ngờ hỏi: “Anh nói nó không phải là sinh vật trên Trái đất à?”
Lão Lâm gật đầu: “Có thể nói như vậy... Hoặc là gen của nó rất cổ, cũng không tham gia vào sự tiến hóa vài tỷ năm qua trên Trái đất. Tóm lại chúng ta bắt được một cục cưng rất quý giá đấy!”
Viên Mục Dã và Đoàn Phong càng nghe càng khó hiểu, bọn họ đều cảm thấy liệu có phải lão Lâm đang suy nghĩ viển vông không, nhưng Viên Mục Dã vẫn kể lại cuộc nói chuyện vừa rồi giữa cậu và con quái vật cho lão Lâm nghe. Anh ta nghe xong thì cực kỳ giật mình, bởi vì trong mấy ngày Viên Mục Dã nằm viện, con quái vật không hề chủ động nói chuyện với bọn họ.
“Ngoại trừ điều đó ra thì anh còn phát hiện được gì nữa không?” Viên Mục Dã hỏi.
Lão Lâm ra vẻ thần bí: “Tế bào trong cơ thể thứ này có tính bắt chước rất mạnh, một khi để nó tiếp xúc với những sinh vật khác, nó có thể biến thành giống hệt đối phương.”
Viên Mục Dã thắc mắc: “Vậy bây giờ gen của nó đang giống như con người, làm thế nào mà anh có thể kiểm tra được tính đặc thù trong bộ gen đó chứ?”
Lão Lâm cười: “Bởi vì thức ăn... Cũng chính là liên quan đến năng lượng, cái tên này từ sau khi vào đây vẫn luôn không chịu ăn gì, vì vậy cơ thể của nó không được tiếp tế năng lượng, cũng không thể nào duy trì hình dáng con người do nó biến thành.”
Đoàn Phong suy nghĩ rồi hỏi: “Đồ ăn mà nó muốn có phải là thịt người không?”
Sắc mặt Lão Lâm khá u ám: “Khả năng này rất lớn...”
“Nó ăn những thứ khác chắc vẫn có thể sống được, chỉ là không thể bổ sung chất dinh dưỡng cần thiết cho cơ thể mà thôi.” Viên Mục Dã bổ sung.
Trong nhất thời bầu không khí hơi nghiêm trọng, xem ra bọn họ đã phát hiện ra một loài sinh vật cấp cao lấy con người làm thức ăn, điều này không phải tin tức tốt cho con người. Hơn nữa, Viên Mục Dã còn biết được qua lời kể của đối phương, không chỉ có một con quái vật này trà trộn giữa loài người...