Lúc đó Hồ Thiên Vũ đang tuyệt vọng nên cái gì cũng có thể thử được, thậm chí hắn còn chưa tự hỏi tại sao Diệp Dĩ Nguy lại biết chuyện mình nợ tiền đánh bạc mà đã đi theo đối phương lên sân thượng.
Sau khi hai người đi lên sân thượng, Diệp Dĩ Nguy lấy một chiếc đồng hồ bỏ túi ra rồi nói với Hồ Thiên Vũ: “Cậu nhìn chiếc đồng hồ này đi.... Tôi sẽ nói cho cậu biết cách giải quyết chỗ tiền nợ đánh bạc.”
Viên Mục Dã cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn cảnh tượng này, rõ ràng là Diệp Dĩ Nguy đã thôi miên Hồ Thiên Vũ, nhưng anh ta học cách thôi miên lúc nào, Viên Mục Dã không thể nghĩ ra được, chẳng lẽ có liên quan đến việc anh ta mất tích sao?
Ngay lúc Viên Mục Dã đang suy nghĩ linh tinh, Diệp Dĩ Nguy đã đi đến bên cạnh Hồ Thiên Vũ rồi khẽ ra lệnh vào tai hắn, nhưng tiếc là giọng nói quá nhỏ nên Viên Mục Dã không nghe thấy gì...
Diệp Dĩ Nguy nói xong liền lạnh lùng quay đi, anh ta để Hồ Thiên Vũ ngơ ngác đứng tại chỗ và bắt đầu đếm: “1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9...”
Đến tận khi Hồ Thiên Vũ đếm đến một trăm, hắn mới quay người đi ra rìa sân thượng, bầu trời lúc này cũng dần sáng lên, Hồ Thiên Vũ đón mặt trời mọc, trên mặt dần hiện lên nụ cười thỏa mãn, sau đó cơ thể của hắn nghiêng về phía trước rồi ngã xuống.
Khi Hồ Thiên Vũ chết, tất cả ảo cảnh xung quanh biến mất, chỉ còn lại một mình Viên Mục Dã đứng trên sân thượng lạnh lẽo và u ám, trong lòng cậu cũng rất loạn... Mặc dù Viên Mục Dã rất vui vì Diệp Dĩ Nguy còn sống, nhưng cậu không nghĩ ra tại sao anh ta biến mất và tại sao lại trở về.
Vài ngày sau đó, nhóm người số 54 liên tục rà soát lại những người may mắn sống sót sau tai nạn trong vài năm qua, nhưng tiếc là phần lớn những người này sau khi quay về một thời gian đều mất tích, rất có thể những tên đó đã ẩn nấp tung tích và đổi sang một thân phận khác.
Viên Mục Dã và những người khác cũng bất lực với cục diện này, trừ khi sau này có con quái vật biến hình nào đó nổi cơn điên đi phạm tội rồi bị bọn họ tóm được, nếu không muốn bắt mấy con quái vật này trong biển người mênh mông... gần như là điều không tưởng.
Hôm đó mấy người số 54 đang ngồi bàn tán xem phải tìm kiếm đám quái vật biến hình thế nào, họ bỗng nhận được điện thoại của lão Lâm, anh ta nói mấy ngày vừa rồi không ở trong nước, hôm nay gọi về là vì muốn mấy người Đoàn Phong đi đến chỗ một người bạn thời đại học là Tân Chí Dũng để giúp một chuyện nhỏ.
Mặc dù đám Viên Mục Dã không biết Tân Chí Dũng là ai, nhưng lão Lâm nói người này khá có tiếng tăm trong giới khảo cổ nước S, thời gian trước do anh ta phát hiện ra một ngôi mộ cổ có niên đại hai nghìn năm nên danh tiếng nổi như cồn.
Viên Mục Dã tò mò hỏi: “Lão Lâm không nói anh ta tìm chúng ta giúp việc gì à?”
Đoàn Phong lắc đầu: “Không nói, lão Lâm chỉ bảo chúng ta qua xem tình hình trước đã... Nhưng tôi cảm thấy nếu là nhân vật lớn trong giới khảo cổ tìm chúng ta, chắc nó không phải là chuyện nhỏ đâu.”
Ngày hôm đó lão Lâm nhắn địa chỉ cho bọn họ, để bọn họ nhanh chóng đến gặp Tiến sĩ Tân, Đoàn Phong xem xong địa chỉ thì bật cười, hóa ra nơi lần này bọn họ cần đến lại ở gần ngôi mộ cổ mà Tân Chí Dũng đã khai quật trước đó.
Đoàn Phong nói bằng giọng trầm tư: “Xem ra vấn đề lần này là thuộc về khảo cổ...”
Viên Mục Dã cảm thấy khó hiểu: “Khảo cổ thì xảy ra chuyện gì được chứ, đơn giản chỉ là mộ của người chết thôi mà, cùng lắm bên trong có thêm ít vật chôn cùng. Mà cho dù có cả người hoặc động vật bị chôn theo... cũng đâu thể xảy ra chuyện gì kỳ quái đúng không?”
Đoàn Phong lắc đầu: “Ai mà biết được? Nhưng nơi đó ở dưới đất lâu ngày nên bên trong âm u một chút cũng là bình thường, những chuyên gia khảo cổ như Tiến sĩ Tân chắc cũng đã miễn dịch với kiểu như vậy rồi, nếu không thì làm sao mà khảo cổ được?”
Lúc xế chiều, nhóm người số 54 đi ra khỏi sân bay thành phố T, trợ lý Hàn Đào của Tiến sĩ Tân đã chờ sẵn ở bên ngoài, anh ta rất nhiệt tình tiếp đón mấy người Đoàn Phong, sau đó dẫn họ đến nghỉ trong một khách sạn gần sân bay.
Trên đường đi Đoàn Phong hỏi Hàn Đào: “Ngôi mộ cổ mấy người khai quật có gần đây không?”
Hàn Đào cười nói: “Không gần lắm, lái xe phải mất mấy tiếng... Nhưng Tiến sĩ Tân đã căn dặn, mọi người đi đường tàu xe mệt mỏi nên hôm nay tôi nhất định phải chiêu đãi thật tận tình, mọi người cứ nghỉ ngơi cho khỏe trước đã.”