Trong tóm tắt lịch sử của khách sạn chỉ mô tả một đoạn ngắn về đội leo núi này, nói rằng tất cả các thành viên của đội leo núi đã chụp ảnh nhóm khi họ đến khách sạn ở vào 40 trước, nhưng sau đó họ gặp một trận tuyết lở ở khu vực gần hồ Erding, và tất cả đều thiệt mạng.
Phía trên cùng của bức ảnh có đánh dấu một hàng tên, trong đó có một người tên Peter Trương. Nếu chỉ nhìn thấy cái tên này, Viên Mục Dã cũng sẽ chẳng khiếp sợ cho lắm, nhưng khi cậu nhìn đến người đàn ông ngồi xổm phía góc phải bên dưới ảnh, chỉ cần liếc mắt cậu đã nhận ra anh ta đúng là cái xác băng cầm đèn bão kia.
Đoàn Phong cũng bị sốc sau khi nhìn thấy bức ảnh này: “Tên này đã chết 40 năm rồi ư? Nhưng cái xác đó trông rất mới mà? Chỉ giống như vừa mới chết cóng thôi.”
Viên Mục Dã nhún vai nói: “Trên đời này có rất nhiều bí ẩn mà khoa học không thể giải thích được, nhưng tôi tin chỉ là hiện giờ chưa giải thích được mà thôi.”
Viên Mục Dã vừa dứt lời, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa, thoắt cái khiến cho cả ba người đều nghĩ tới trò chơi khăm gõ cửa lần trước.
Lão Lâm biến sắc: “Không phải lại có người chơi khăm nữa chứ?”
Đoàn Phong thấy lão Lâm thật sự hơi sợ thì vừa cười nhạo anh ta là người làm nghiên cứu khoa học mà còn sợ ma, vừa đứng dậy đi ra mở cửa, kết quả mở cửa ra lại thấy Tiêu Tiêu đứng ở bên ngoài với khuôn mặt u sầu.
Chị ta tới tìm lão Lâm để bàn bạc xem có nên tiếp tục kinh doanh khách sạn không. Ý của lão Lâm rất rõ ràng là phải bán nó đi ngay lập tức khi nó vẫn còn đang có giá, có lẽ đổi thành một người khác biết làm ăn vẫn có thể khiến khách sạn hồi sinh lại thì sao.
Thực ra, ngoài việc trong lòng cảm thấy tiếc nuối thì Tiêu Tiêu càng không nỡ buông bỏ người chồng Liêu Bách đã chết hơn, suy cho cùng, ở đây có quá nhiều hồi ức đẹp của hai người bọn họ, thế nên Viên Mục Dã cũng có thể hiểu được tại sao chị ta lại kiên trì đến tận bây giờ.
Nhưng quan sát mấy ngày nay, Viên Mục Dã phát hiện đây không phải là một nơi tốt để nghỉ dưỡng. Có lẽ ngay từ ban đầu chỗ này đã phải hứng chịu quá nhiều bất hạnh, mặc dù sau đó được chuyển thành khách sạn, nhưng mỗi viên gạch, mỗi mái ngói nơi đây dường như bị thấm lời nguyền, khiến những người đến ở đều mang tâm trạng đè nén, thậm chí còn bị phóng đại tất cả những điều không vui trong lòng.
Hơn nữa, mấy đời chủ liên tiếp gặp bất hạnh cũng đủ để chứng minh điều này. Cho nên đối với một người phụ nữ mới hơn 30 mà nói, buộc chặt cả đời mình vào một chỗ tử khí nặng nề thế này đúng là hơi đáng tiếc.
Đương nhiên, Viên Mục Dã không thể nói thẳng những lời này ra, vì giữa cậu và Tiêu Tiêu không thân thiết đến mức đào tim đào phổi ra cho nhau, chẳng qua cậu vẫn nói suy nghĩ trong lòng mình cho lão Lâm biết, hy vọng anh ta có thể khuyên nhủ cô em họ của anh ta.
Tiêu Tiêu vẫn nghe lọt tai lời của lão Lâm, vì thế buổi lễ khai trương dự kiến ban đầu không được tổ chức, sau đó lão Lâm lại giúp chị ta liên hệ với một số người mua, cuối cùng bán cho một trong số họ.
Điều đáng mừng là người mua này là một người giàu có ngầm ở địa phương, ông không mua nơi này để kinh doanh khách sạn mà có ý định xây dựng nó thành một đài tưởng niệm Chiến tranh thế giới lần thứ II, mở cửa miễn phí cho những ai đến hồ thánh cúng viếng hàng năm. Để những người đến thăm sẽ luôn nhớ đến chiến trường tàn khốc này và cuộc sống hòa bình ngày nay phải đánh đổi bằng bao gian khổ.
Dẫu chuyến đi lần này không hoàn hảo như mong muốn, nhưng mọi người vẫn được trải nghiệm cảnh đẹp của núi tuyết ở nơi đó, lại chơi đã đời cả ngày ở sân trượt tuyết, cuối cùng cũng không bõ công đến đây một lần.
Khi đoàn người số 54 trở lại thủ đô, dù ở đây đã bắt đầu mùa đông, nhưng so với khí hậu rét lạnh mấy ngày hôm trước, phía bên này quả thật có thể hình dung bằng bốn chữ ấm áp như xuân.
Lệ Thần nghe bọn họ kể lại những chuyện gặp phải mấy ngày qua cũng lắc đầu liên tục: “Các anh như thế đâu phải đi nghỉ phép, phải nói là đến vùng cực lạnh cứu hộ mới đúng.”
Tối hôm nay trong nhà đã hết sạch thức ăn cho chó, nên Viên Mục Dã và Lệ Thần đến siêu thị gần đó mua một ít về, nhưng hai người vừa vào siêu thị không bao lâu, Viên Mục Dã đã bị một đôi nam nữ gần đấy thu hút sự chú ý.
Hai người đều khoảng 30 tuổi, trông bề ngoài là một cặp vợ chồng tới siêu thị mua sắm. Nhưng lý do khiến Viên Mục Dã chú ý tới bọn họ là bởi vì hành vi của người phụ nữ hơi kỳ lạ…
Theo lý mà nói, hai vợ chồng đi dạo siêu thị là chuyện rất bình thường và phổ biến, nhưng Viên Mục Dã lại phát hiện sắc mặt của người phụ nữ kia cực kỳ căng thẳng. Mặc dù hai người bọn họ đứng rất sát nhau, người đàn ông còn thân mật khoác vai người phụ nữ, nhưng biểu cảm của người phụ nữ lại thể hiện là cô ta cực kỳ ghét kiểu thân mật này.
Nhất là khi người đàn ông buông cô ta ra để đi lấy đồ, người phụ nữ thở phào một cách rõ ràng, thậm chí thỉnh thoảng còn cố tình tránh né sự đụng chạm của người đàn ông. Nếu người đàn ông nhìn sang cô ta, vẻ mặt của người phụ nữ sẽ thoáng lộ ra hoảng hốt và sợ hãi.
Viên Mục Dã xuất thân là cảnh sát. Khi nhận ra sắc mặt của người phụ nữ không ổn thì điều đầu tiên cậu nghĩ đến là liệu có phải người phụ nữ này bị người đàn ông kia bắt cóc không? Có lẽ bọn họ vốn không phải là vợ chồng.
Vì thế Viên Mục Dã giả vờ bước đến lấy đồ trên kệ để hàng, thừa cơ hỏi nhỏ người phụ nữ: “Chị này, chị có cần giúp gì không?”
Người phụ nữ ngẩn ra, ai ngờ cô ta vừa định nói chuyện thì lại thấy người đàn ông kia lập tức quay về bên cạnh cô ta, sau đó nghi ngờ nhìn Viên Mục Dã: “Anh này, xin hỏi anh có việc gì không?”
Viên Mục Dã nhìn về phía người phụ nữ, chờ cô ta trả lời… Nếu cô ta xin cậu giúp đỡ, chắc chắn Viên Mục Dã sẽ đè người đàn ông kia ra đất ngay. Hơn nữa, lúc ấy mặc dù người phụ nữ không trả lời câu hỏi của Viên Mục Dã ngay lập tức, nhưng ánh mắt của cô ta đã chứng tỏ hết thảy.
Ai ngờ đúng lúc này, một đôi nam nữ khác xuất hiện, bọn họ nở nụ cười bước tới nhiệt tình chào hỏi đôi vợ chồng đó: “Anh Hồ, chị Hồ, trùng hợp thế, hai người cũng đi dạo siêu thị à?”
Người đàn ông cười nói: “Ngày mai nhà chúng tôi có khách tới, nên ăn tối xong hai chúng tôi tới đây mua trước một ít nguyên liệu nấu ăn.”
Nhất thời, cuộc đối thoại của hai người làm Viên Mục Dã thấy khó hiểu, chẳng lẽ là cậu đã suy nghĩ nhiều ư? Vừa rồi biểu hiện của người phụ nữ có lẽ chỉ bởi hai vợ chồng mới cãi nhau thôi. Mà lúc này dường như người phụ nữ cũng đã che giấu tất cả cảm xúc trước đó, mỉm cười nói chuyện với đôi vợ chồng mới tới…
Thấy cảnh này, Viên Mục Dã đành phải vội vàng cầm đồ đi.
Lệ Thần thấy Viên Mục Dã bê gương mặt xấu hổ trở về thì buồn cười hỏi: “Sao vậy? Gặp người đẹp tới bắt chuyện hả?”
Viên Mục Dã ngượng nghịu đáp: “Nói ra có lẽ cậu không tin, tôi bắt chuyện với người đẹp bị từ chối.”
Lệ Thần tỏ vẻ không thể tin nổi…