Viên Mục Dã nghe Gio kể từ đầu đến cuối xong, cậu bèn hỏi: “Cậu xác định Tiến sĩ Duncan thật lòng muốn cứu Wilson à?”
Gio hơi nóng nảy, nói: “Đương nhiên, Tiến sĩ Duncan đã lo nghĩ rất nhiều về chuyện của Wilson, ông ấy còn cố tình dẫn tôi và mấy người Kevin về họp ở trụ sở chính, là vì muốn tìm cách nhanh chóng giải quyết vấn đề này.”
Nhưng Đoàn Phong lại chẳng hề tin vào mấy câu nói của Gio, hoặc có thể nói anh ta không tin Duncan, dù sao biết người biết mặt nhưng không biết lòng, Gio làm sao biết được suy nghĩ thật sự trong lòng Duncan chứ?
Vì để không đánh rắn động cỏ, Đoàn Phong quyết định để mấy người Đại Quân chờ tại chỗ, còn bản thân định tiến vào thôn trước xem thế nào… Nếu thật sự gặp phải thứ gì lợi hại, một mình anh ta rút lui cũng tiện hơn.
Viên Mục Dã không có dị nghị gì về quyết định này, cậu chỉ nói mình muốn đi theo. Nói thẳng ra là Viên Mục Dã không yên tâm khi để Đoàn Phong đi một mình. Mặc dù đúng là thân thủ anh ta giỏi hơn cậu… nhưng nhiều khi Đoàn Phong làm việc tùy hứng lắm, cứ ỷ vào cơ thể bất tử của mình mà làm ra một số hành vi mạo hiểm không cần thiết.
Nhưng họ không ngờ là Đầu To cũng muốn đi cùng, Đoàn Phong do dự vài giây rồi gật đầu đồng ý: “Được, ba người chúng ta vào thôn, những người còn lại ở yên tại chỗ chờ lệnh, trong lúc này mà gặp quái vật biến hình thì tuyệt đối đừng nương tay!”
Trương Khai nghe xong cũng muốn đi theo ba người họ vào thôn, nhưng Viên Mục Dã lại lắc đầu: “Mấy người ở lại phối hợp chiến đấu, nếu hai tiếng sau chúng tôi chưa quay về, mọi người lập tức xuống núi liên lạc với lão Lâm!”
Sắc trời lúc này đã hơi tối, ba người Viên Mục Dã tranh thủ bóng đêm để lẻn vào thôn. Đầu To vẫn không nói câu nào và đi ở phía trước, nhưng Viên Mục Dã nhận thấy Đầu To có vẻ hơi khác sau khi màn đêm buông xuống.
“Không ngờ anh lại đồng ý cho Đầu To đi cùng…” Viên Mục Dã nói nhỏ với Đoàn Phong.
Nhưng Đoàn Phong lại hừ khẽ: “Để tên đó lại tôi càng không yên tâm hơn.”
Không ngờ đúng lúc này, Đầu To đang đi phía trước bỗng dừng lại đột ngột khiến Viên Mục Dã giật mình, cậu còn tưởng hắn nghe thấy đoạn nói chuyện vừa rồi. Nhưng Đầu To lại từ từ ngồi xuống rồi vẫy tay với Viên Mục Dã và Đoàn Phong.
Hai người hiểu ngay phía trước có tình huống gì đó, họ nhanh chóng áp sát tới và nhìn theo hướng ngón tay của Đầu To, rồi họ thấy mấy kẻ nửa người nửa thú ngồi quây xung quanh một chỗ, không biết đang làm cái gì…
Bởi vì ánh sáng yếu nên Viên Mục Dã và Đoàn Phong không nhìn rõ được có chuyện gì xảy ra ở phía trước, nhưng thị lực của Đầu To trong bóng đêm lại rất tốt, hắn nói nhỏ: “Bọn họ đang ăn thứ gì đó…”
Viên Mục Dã và Đoàn Phong lập tức nghĩ rất có thể mấy con quái vật biến hình này đang ăn những thành viên của đội tìm kiếm bị bắt. Nhưng có một điều lạ là, Viên Mục Dã không hề ngửi thấy mùi máu tươi quanh đây.
Đầu To biết Viên Mục Dã và Đoàn Phong đang nghĩ gì, hắn không biết phải nói gì nữa: “Bọn họ đang ăn cỏ…”
Đoàn Phong hơi giật mình: “Ăn cỏ? Hóa ra là quái vật biến hình ăn chay à…”
Vì không muốn đánh động mấy kẻ đang dùng bữa tối kia, ba người từ từ đi vòng qua bụi cỏ bên cạnh… Nếu vết máu trên mặt đất hướng vào trong thôn, vậy thì chắc chắn những người bị bắt được giấu trong một gian nhà tranh nào đó trong thôn.
Mấy kẻ đang ăn cỏ kia hẳn là lính gác, tiếc là bọn họ quá tập trung ăn uống, vì vậy không phát hiện ba người Viên Mục Dã đã xâm nhập vào… Đương nhiên, cũng vì đám cạm bẫy ngoài thôn khiến những người này mất cảnh giác, chắc họ cảm thấy không ai có thể vượt qua được cạm bẫy để đi vào trong thôn.
Mấy người Viên Mục Dã liên tục kiểm tra mấy căn nhà tranh, họ phát hiện dường như bên trong chỉ có một số phụ nữ và trẻ em bị biến hình đang ngủ, chẳng lẽ sau khi bị biến hình, những thôn dân này vẫn không rời khỏi thôn sao?
Nhưng đàn ông trong thôn đã đi đâu rồi? Khi ba người họ đang thắc mắc, họ thấy Đầu To đột ngột dừng lại, tiếp đó cậu ta nghiêng đầu nhìn về phía gốc cây to cách đấy không xa.
Viên Mục Dã hiểu ngay dưới gốc cây có thứ gì đó, cậu vội vàng rút súng rồi cảnh giác nhìn về hướng cái cây kia… Tuy trong mắt Viên Mục Dã và Đoàn Phong, Đầu To là một nhân tố không ổn định, nhưng khi đối mặt kẻ địch, bọn họ vẫn lựa chọn tin tưởng hoàn toàn vào hắn.
Vào lúc ấy, bốn phía yên tĩnh đến lạ thường, Viên Mục Dã nín thở nhìn chằm chằm vào bóng đen dưới gốc cây… Đến tận lúc một thứ có thân hình cao to đi ra từ trong bóng tối, ba người họ mới nhìn thấy rõ dáng vẻ của đối phương.
Đó là một kẻ có chiều cao hơn hai mét, nhìn từ bề ngoài cứ như rồng Komodo, nhưng vảy trên người nó còn xanh hơn cả rồng Komodo, nếu không phải một nửa bên trái vẫn là con người, thì chắc mấy người Viên Mục Dã đã suýt quên mất việc nó là quái vật biến hình.
Giọng nói ung dung của một người đàn ông vang lên: “Các người là ai?”
Viên Mục Dã và Đoàn Phong đều giật mình, bởi vì con thằn lằn xanh to lớn này chỉ có một nửa phía trên bên trái và cẳng tay thuộc về con người, theo lý thuyết thì nó không biết nói chuyện mới đúng! Khi hai người còn đang ngơ ngác, một bóng người khác đã lao vọt ra từ sau thân cây, hóa ra những lời vừa rồi là do tên này nói.
Đó là một người đàn ông vóc dáng cao to, nhưng tiếc là nửa người bên trái và phía trên cẳng tay mọc đầy vảy màu xanh, cứ như đổi thân thể với con thằn lằn bên cạnh vậy… Mà điều đáng ngạc nhiên hơn là, con thằn lằn xanh kia dường như rất tin tưởng người đàn ông này, từ đầu đến cuối nó đều nằm im không nhúc nhích dưới chân hắn.
Viên Mục Dã ngạc nhiên hỏi: “Cơ thể của hai người…?”
Người đàn ông thấy Viên Mục Dã hỏi ngược lại mình, thì lặp lại câu hỏi của mình một lần nữa: “Trả lời vấn đề của tôi, các người là ai?
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi trả lời: “Chúng tôi là người đến giúp đỡ các anh.”
Không ngờ đối phương nghe xong lại cười lạnh, hỏi: “Giúp chúng tôi? Chỉ là thay cái lý do thoái thác mà thôi… Nếu các người thật sự quan tâm đến sự sống chết của chúng tôi thì bây giờ chúng tôi đã không biến thành dáng vẻ thế này.”
Lúc này Viên Mục Dã muốn trao đổi nhẹ nhàng với đối phương một chút, thế nên cậu tiến về phía trước vài bước, không ngờ con thằn lằn vừa rồi còn nằm yên tĩnh bên cạnh chân người đàn ông đó lại đột ngột chồm lên rồi nhào về phía Viên Mục Dã.
Nếu bị nó cắn một cái cũng không phải chuyện đùa, nhưng tiếc là Đoàn Phong cũng không ngờ được con vật lại đột ngột tấn công, vì vậy anh ta không kịp phản ứng, chỉ có thể túm lấy áo Viên Mục Dã rồi kéo cậu về phía sau.
Mặc dù như vậy, con quái vật dài hơn hai mét kia cũng đã áp sát ngay trước mắt, Viên Mục Dã gần như có thể ngửi được mùi hôi thối từ trong miệng nó, có thể tưởng tượng được khoảng cách lúc này gần đến mức nào…