Viên Mục Dã tỏ vẻ do dự, dường như không muốn đặt cược cho lắm. Tần Uyển cười quyến rũ: “Thế nào? Anh Viên không dám ư? Vậy hãy rời khỏi phòng này đi, ba triệu chip đó vẫn là của anh.”
Đương nhiên Hồ Thiên Vũ không thể để Viên Mục Dã đi ra ngoài vào lúc này, nếu không thắng bại lần này không biết thế nào mà lần, cho nên hắn lập tức nhìn về phía Viên Mục Dã: “Sao anh Viên chẳng có tí quyết đoán nào thế? Hôm nay anh cũng thấy thế của tôi rồi đấy, anh yên tâm đặt cược cho tôi đi. Tôi cam đoan anh có thể lấy được sáu triệu trên bàn!”
Viên Mục Dã thấy Hồ Thiên Vũ đã hoàn toàn cắn câu nên thở dài, bảo: “Vậy được rồi, thắng hay thua phải xem anh Hồ!” Dứt lời cậu ném toàn bộ chip của mình lên trên bàn.
Nhưng khi Viên Mục Dã vừa định duỗi tay cầm cốc xúc xắc lên, lão Lý lại đột nhiên cản lại: “Nếu anh Viên đã đặt cược, ván này cũng không thích hợp để anh lắc xúc xắc nữa, tốt nhất là để lão Lý tôi đích thân lắc đi!”
Biến cố này làm Hồ Thiên Vũ chấn động, tim hắn đập nhanh, nhìn sang Viên Mục Dã, nhưng đối phương cũng không thèm nhìn lại hắn: “Không thành vấn đề, tôi không có ý kiến…”
Nghe Viên Mục Dã nói như vậy, Hồ Thiên Vũ lập tức hoảng sợ. Hắn không cho rằng Viên Mục Dã có bản lĩnh quyết định sự thắng thua của mình khi không chạm vào cốc xúc xắc. Nhưng mà hiện giờ đã bắt đầu đặt cược rồi, hắn muốn ngăn cản cũng đã muộn, chỉ có thể cam chịu nhìn vào cốc xúc xắc trong tay ông chủ sòng bạc, mặc cho vận mệnh an bài.
Thật ra Hồ Thiên Vũ không biết, Viên Mục Dã thật sự có bản lĩnh không đụng chạm vào cốc xúc xắc nhưng vẫn thay đổi được điểm số của xúc xắc, đáng tiếc hắn tính trời tính đất nhưng lại không tính đến rằng Viên Mục Dã là nhằm vào hắn, sao có thể gian lận giúp hắn trong ván cuối cùng này chứ?
Lúc ấy số chip trên bàn đã vượt quá 30 triệu. Theo tiếng lách cách của cốc xúc xắc trong tay ông chủ sòng bạc, nhịp tim của Hồ Thiên Vũ cũng tăng lên tới 180. Hắn nhìn chằm chằm vào đống chip trên bàn, chờ đợi thời khắc hạ màn cuối cùng.
Ai ngờ đúng lúc này, Hồ Thiên Vũ lại liếc thoáng qua Viên Mục Dã nãy giờ vẫn không giao lưu bằng ánh mắt với mình, cậu đang nhìn hắn cười hờ hững, trong mắt toàn là sự châm chọc… Hồ Thiên Vũ không khỏi giật nảy mình, một linh cảm chẳng lành chợt nảy ra trong lòng.
Khi Hồ Thiên Vũ vẫn chưa kịp kiểm chứng phỏng đoán trong lòng mình, hắn đã nghe thấy một tiếng bộp, chiếc cốc xúc xắc trong tay ông chủ sòng bạc đã úp xuống mặt bàn: “Các vị, hãy đặt cược đi! Cô Tần, cô đặt chẵn hay lẻ?”
Lúc này Tần Uyển cũng đã không còn vẻ tức tối vừa rồi mà bình tĩnh cười nói: “Tôi không vội đâu. Để anh Hồ nói đi, anh ta đặt lẻ thì tôi sẽ đặt chẵn. Anh ta đặt chẵn thì tôi sẽ đặt lẻ.”
Hồ Thiên Vũ lập tức nhìn Viên Mục Dã, hy vọng cậu có thể cho mình một chút nhắc nhở. Đáng tiếc Viên Mục Dã không thèm nhìn lại hắn, cậu nói: “Cô Tần quả nhiên là rộng rãi, nhưng hôm nay tôi xem trọng anh Hồ, cho nên tôi đặt cược anh Hồ thắng.”
Tần Uyển cười lớn: “Anh Viên, bút sa gà chết, tuyệt đối đừng hối hận nhé?”
Hồ Thiên Vũ tức anh ách, thầm mắng Viên Mục Dã chỉ biết tán tỉnh phụ nữ vào thời khắc mấu chốt mà không liếc mắt nhìn hắn lấy một cái. Đương nhiên cậu sẽ không hối hận rồi, vì dù sao cũng chẳng phải tiền do Viên Mục Dã bỏ ra!!
Nhưng đã đến nước này, nhiều lời vô ích. Hồ Thiên Vũ chỉ có thể kiên trì nói: “Nếu cô Tần thoải mái thế thì tôi sẽ không khách sáo chọn trước vậy.” Nhưng sau khi nói xong, hắn vẫn nhìn về phía Viên Mục Dã: “Anh Viên, nếu anh đặt cược hết chip cho tôi, không biết anh có đề nghị đặt lẻ hay chẵn gì không?”
Ai ngờ Viên Mục Dã lại cười và lắc đầu: “Không có. Tôi tin tưởng trực giác của anh. Anh cứ yên tâm đặt cược đi!”
Hồ Thiên Vũ thấy Viên Mục Dã mãi không chịu nhắc nhở cho mình nên đành bất đắc dĩ nói: “Một khi đã như vậy, tôi sẽ đặt chẵn, chuyện tốt thành đôi ấy mà!!”
Tần Uyển nói với ông chủ sòng bạc: “Lão Lý, nghe thấy chưa? Anh Hồ đặt chẵn, vậy tôi đặt lẻ, mở đi!”
Lúc này, mồ hôi lạnh túa ra trên trán Hồ Thiên Vũ. Không biết tại sao, hắn luôn cảm thấy có chỗ nào đó không bình thường, dường như hơn mười triệu thắng được trước đó hơi dễ dàng quá. Còn cả thái độ vừa rồi của Viên Mục Dã, không nhìn hắn cái nào, điều này làm cho lòng Hồ Thiên Vũ bắt đầu càng ngày càng không chắc chắn.
Khi ông chủ sòng bạc chầm chậm mở cốc xúc xắc ra, mọi người lập tức dán lại gần xem kết quả. Điểm số của ba hạt xúc xắc lần lượt là “ba, ba, ba”. Trong tích tắc, Hồ Thiên Vũ như rơi vào hồ bằng, lạnh từ đầu đến chân.
Còn Tần Uyển đặt lẻ thì bật lên tiếng cười duyên của người thắng mới có, công khai thể hiện mình mới là vua của ván bạc này. Mà so sánh với vẻ mặt tái nhợt của Hồ Thiên Vũ, Viên Mục Dã lại bình tĩnh hơn nhiều, cậu lạnh lùng nhìn Hồ Thiên Vũ, từ từ thưởng thức hơi thở tuyệt vọng tỏa ra quanh người hắn lúc này.
Lúc này ông chủ sòng bạc bắt đầu tính sổ, trước hết mặc kệ Hồ Thiên Vũ cầm đến bao nhiêu chip, giữa chừng thắng được bao nhiêu, dù sao hiện giờ hắn đã ký biên lai mượn của sòng bạc mười triệu tệ.
Về phần Viên Mục Dã, cậu cũng đã thua hết ba triệu tiền mặt trong lần đặt cược cuối cùng. Bởi vậy giờ Hồ Thiên Vũ không những đã táng gia bại sản, mà tính gộp cả hai phía còn thiếu sòng bạc món nợ cờ bạc mười triệu kếch xù.
Tần Uyển lúc này rất đắc ý, cô vừa nói cười với ông chủ sòng bạc, vừa quay đầu nhìn sang Viên Mục Dã: “Anh Viên, có phải hối hận vì không đặt cược cho tôi không? Nếu không hiện giờ anh đâu chỉ lấy được sáu triệu, không chừng còn có thể chung vui đêm xuân với tôi ấy chứ?”
Viên Mục Dã đáp với gương mặt không cảm xúc: “Vào sòng bạc tất có thua có thắng, cô Tần cũng không có gì hay để mà đắc ý…”
Ngay khi hai người đang đáp qua đáp lại dăm ba câu, Hồ Thiên Vũ đột nhiên vỗ bàn nói: “Không đúng, ở đây có gian!”
Ông chủ sòng bạc nói với sắc mặt âm u: “Chơi nổi thì chơi, không chơi nổi thì cút đi! Dám nói chỗ của tôi có gian, tôi thấy hình như cậu chán sống rồi hả?”
Hồ Thiên Vũ lại nhìn chằm chằm vào Viên Mục Dã: “Rốt cuộc anh là ai? Có phải anh cùng phe với người phụ nữ này không?”
Viên Mục Dã chưa kịp mở miệng, Tần Uyển đã hừ lạnh và nói: “Xem ra anh Hồ vẫn không hiểu quy tắc của phòng này rồi. Có thể vào đây chơi, thắng thua mỗi tối trong khoảng mười triệu đều là chuyện bình thường. Nếu không có sự quyết đoán to lớn thì đừng vào, nếu không thua tiền sẽ rất khó coi.”
Hồ Thiên Vũ còn muốn nói gì nữa nhưng lại bị ông chủ sòng bạc cản lại: “Anh Hồ, giờ chúng ta nên bàn chuyện chừng nào thì anh trả tiền đi nhỉ?”
Hồ Thiên Vũ lập tức tắt luôn khí thế vừa rồi, bởi vì hắn nghĩ đến việc không chỉ táng gia bại sản trong đêm nay, mà còn thiếu nợ sòng bạc mười triệu tệ… Hắn thật lòng muốn chết đi cho rồi.