Viên Mục Dã cười xấu hổ, nói: “Yên tâm, tôi sẽ nhớ thật kỹ...”
Sáng sớm hôm sau, Viên Mục Dã bị cai ngục lôi ra khỏi thiên lao, trước khi đi Lưu Đại vẫn không quên dặn dò cậu: “Nhớ sống cho tốt vào đấy!”
Viên Mục Dã dở khóc dở cười vẫy vẫy tay với anh ta: “Tôi biết rồi, yên tâm đi!”
Khi Viên Mục Dã xuất hiện trước mặt Quốc sư, đối phương đã không còn là người đẹp quần áo không chỉnh tề đang tắm rửa hôm qua nữa. Trên mặt cô ta vẫn đeo chiếc mặt nạ màu trắng u ám kia, không ai có thể nhìn xuyên qua chiếc mặt nạ này để thấy được cảm xúc trên mặt cô ta...
Sau khi tất cả lui đi, Quốc sư chậm rãi bước xuống từ trên đài cao, cô ta cẩn thận quan sát Viên Mục Dã, sau đó trầm giọng hỏi: “Ngươi tên là gì?”
“Viên Mục Dã...”
“Sao ngươi đến được nơi này?”
“Có lẽ là thông qua chiếc gương đồng trong phòng ngài...” Viên Mục Dã thành thật trả lời.
Không ngờ Quốc sư lại cất tiếng cười duyên, tiếc là tiếng cười êm tai đó của cô ta không hề phù hợp với chiếc mặt nạ màu trắng kia... lại càng khiến người ta có một cảm giác quái dị.
Viên Mục Dã cũng biết lời nói của mình khó khiến người khác tin tưởng được, nhưng sự thật đúng là như vậy, cũng giống như trước đây cậu không tin Triệu Vĩ và Liễu Nghiên Nghiên lại có thể biết mất trong không khí vậy.
Cũng may năng lực tiếp nhận những chuyện không tưởng của người cổ đại này dường như cao hơn bình thường, cho nên Quốc sư cũng không hỏi thêm nhiều về chuyện này, mà dồn toàn bộ sự chú ý lên người Viên Mục Dã.
Quốc sư tò mò hỏi: “Ngươi rất đặc biệt... từ trang phục đến cách ăn nói, dường như không giống nam nhân của chúng ta ở nơi này.”
Viên Mục Dã vội giải thích: “Bởi vì tôi là người hiện đại, nên đương nhiên có nhiều điểm khác biệt so với mọi người.”
Kết quả vị Quốc sư này lại dùng giọng điệu y hệt Lưu Đại hỏi: “Hiện đại? Sao ta chưa từng nghe đến quốc gia có tên là Hiện Đại? Cách nơi này có xa không?”
Viên Mục Dã gật đầu: “Rất xa... bởi vì sự chênh lệnh khoảng cách này tên là thời gian.”
Quốc sư đương nhiên không hiểu ý trong câu nói của Viên Mục Dã, có điều cô ta cũng hào hứng bảo Viên Mục Dã kể cho mình nghe một số chuyện ở nước Hiện Đại kia... Mặc dù trong lòng Viên Mục Dã hơi nóng nảy, nhưng cậu cũng biết mình không thể đắc tội người phụ nữ này, nên cậu kể một hơi cho cô ta nghe về thế giới một nghìn năm sau như thế nào.
Đặc biệt là khi Viên Mục Dã nói đến việc trong thế giới hiện đại, phụ nữ cũng có thể giống như nam giới được làm việc, được tự chọn bạn đời của mình, tự quyết định vận mệnh của bản thân.
Tư tưởng này đối với nước Bắc Tấn một ngàn năm trước thực sự là quá sức tưởng tượng, Quốc sư nghe xong cũng kinh ngạc một lúc lâu, sau đó mới nói: “Ta rất muốn đến nước Hiện Đại đó xem thử...”
Viên Mục Dã thấy mình nói nhiều như vậy cũng chờ được câu này, cậu vội được đà hỏi ngay: “Quốc sư, hai ngày trước có hai người bạn của tôi đã đến nước Bắc Tấn, ngài đã giết họ thật sao?”
Quốc sư bật cười thành tiếng, cô ta nói: “Lừa ngươi thôi, ngươi coi ta là La Sát thật à? Gặp ai cũng giết?”
Viên Mục Dã vui mừng, nói: “Tôi cũng cảm thấy Quốc sư không phải người như vậy, nếu không sao tôi có thể sống đến bây giờ chứ?”
Lúc này, Quốc sư liếc nhìn xung quanh một lượt, sau đó hạ giọng xuống, nói với Viên Mục Dã: “... Ta không giết mấy người đó, nhưng có điều hiện giờ bọn họ không ở trong cung Tử Vân.”
Viên Mục Dã hỏi: “Vậy bọn họ ở đâu?”
“Ta cho bọn họ ra ngoài sửa chữa kênh đào rồi.”
“Cái gì?” Viên Mục Dã ngạc nhiên.
Mặc dù Viên Mục Dã chưa từng nhìn thấy người xưa xây kênh đào như thế nào, nhưng dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết đó là công việc khổ sai giống như xây Vạn Lý Trường Thành vậy, về cơ bản là giống như những phạm nhân chịu tử hình làm việc nặng đến khi hao tổn hết sức lực.
Triệu Vĩ và Liễu Nghiên Nghiên... tuy rằng Viên Mục Dã chưa từng nhìn thấy bọn họ, nhưng cũng biết hai người này đều thuộc thành phần trí thức trói gà không chặt, bắt bọn họ đi xây kênh đào? Có khi không được mấy ngày đã mệt chết rồi.
Thấy Viên Mục Dã có phản ứng mạnh như thế, Quốc sư không vui: “Làm sao... nếu không làm vậy ngươi cho rằng bọn chúng có thể sống sót sao? Lén xông vào tẩm điện của Quốc sư là trọng tội, sao có thể không nhận sự trừng phạt chứ? Ta có lòng cứu bọn chúng nên mới đưa chúng đi xây kênh đào đấy.”
Viên Mục Dã vội vàng giải thích: “Tôi biết Quốc sư có ý tốt, nhưng ngài không biết thể lực của bọn họ không thể làm được việc ấy đâu, tôi lo rằng bọn họ chưa làm được mấy ngày đã chết vì mệt trên kênh đào rồi.”
Quốc sư khoát tay: “Không đâu, ta đã dặn dò rồi, chỉ để bọn chúng làm những việc nhỏ trong khả năng. Ta đã nói trước thì không kẻ nào dám tùy tiện làm khó bọn chúng đâu.”
Nghe đến đây Viên Mục Dã mới yên tâm hơn một chút, nhưng cậu lại hỏi: “Vậy có phải tôi cũng sẽ bị đưa đi xây kênh đào không?”
Không ngờ Quốc sư lại lắc đầu: “Ngươi thì không cần... ta đã sắp xếp một chỗ mới cho ngươi.”
Viên Mục Dã thử hỏi: “Chỗ nào? Có thể đưa hai người bạn của tôi đến đó cùng không?”
Nhưng Quốc sư lại lạnh lùng từ chối: “Tuyệt đối không thể.... nơi ngươi đến là cung Cảnh Dương, hai người bạn kia của ngươi không có tư cách vào đó ở.”
Viên Mục Dã không hiểu: “Cung Cảnh Dương là nơi nào, vì sao bọn họ không thể đến?”
Dường như Quốc sư bị Viên Mục Dã hỏi nhiều nên khó chịu, giọng cô ta trầm xuống: “Đó là nơi ở của ba nghìn nam sủng của ta. Ngươi nói xem hai người bạn kia của ngươi, một kẻ quá xấu, người còn lại là nữ nhân, ngươi bảo ta đưa bọn chúng đến cung Cảnh Dương như thế nào?”
Viên Mục Dã nghe mà cạn lời: “Ba nghìn nam sủng? Trong nhà nuôi nhiều người như vậy... ngài gặp hết được không?”
Quốc sư cũng nói rất chân thành: “Thật ra có rất nhiều người, ta đã không còn nhỡ rõ tướng mạo của bọn họ nữa rồi, nhưng nếu ta không nuôi thì kết cục của họ sẽ rất thảm...”
Lúc đó Viên Mục Dã chưa hiểu hết ý trong lời nói của Quốc sư, chỉ một lòng muốn cứu Triệu Vĩ và Liễu Nghiên Nghiên, nên đành phải xin nhờ Quốc sư nghĩ cách tìm hai người bạn của mình về.
Không ngờ Quốc sư lại cười khanh khách, nói: “Biện pháp thì đương nhiên là có, chỉ cần ngươi trở thành người được sủng ái nhất trong cung Cảnh Dương, ta đương nhiên có lý do sai họ làm người hầu của ngươi.”
Mặt Viên Mục Dã đen lại, không biết nên nói gì nữa, cậu cũng không biết vị Quốc sư này có thật sự muốn giúp mình hay không, hay từ đầu đến cuối chỉ coi cậu như trò cười... Nhưng người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, Viên Mục Dã đành nhẫn nại chịu đựng nói với Quốc sư là mình và hai người bạn đều muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, cho nên hy vọng Quốc sư có thể nhanh chóng để bọn họ gặp nhau.
Quốc sư nghe Viên Mục Dã nhắc đến việc muốn rời khỏi Bắc Tấn thì dường như rất hưng phấn, còn nói thẳng nếu mình giúp Viên Mục Dã, cậu có thể đưa cô ta đến nước Hiện Đại tham quan một chút không?