"Quỳ lão quỷ!" Khổ Liên Tôn Giả lúc này gào lên thê lương: "Quỳ lão quỷ! Cho dù ta có hóa thành quỷ, cũng tuyệt đối không tha cho ngươi!"
Ánh mắt lão nhìn Quỳ Tôn Giả tràn đầy oán độc.
Quỳ Tôn Giả lại lạnh lùng đáp: "Hóa thành quỷ cũng không tha cho ta? Khổ Liên lão quỷ, đợi khi ngươi thực sự biến thành quỷ rồi, ngươi sẽ biết tay ta!"
Trong "Vùng chết" của Quỳ Tôn Giả, Dương Bân cùng các người chơi khác nghe thấy câu này, suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng!
Hóa thành quỷ cũng không tha cho Quỳ Tôn Giả ư?
Quỳ Tôn Giả chính là Nguyên Anh của đạo Quỷ tu! Lão còn có thân phận là Quỷ Hoàng, một khi Khổ Liên Tôn Giả chết đi, rơi vào Vô Gian Địa Ngục kia, thì làm sao có kết cục tốt đẹp được?
Nhiều người chơi thậm chí đã tự tưởng tượng ra viễn cảnh tươi đẹp đó trong đầu.
Giây tiếp theo, Khổ Liên Thượng Nhân cũng nối gót Đan Dương Thượng Nhân và những kẻ khác, bỏ mạng dưới kiếm chùy của Đại Uy Thiên Vương Pháp Tướng.
Tiếp theo là Quy Nguyên Thượng Nhân.
Khi chiếc bát đen hóa thành làn khói tan biến, Quy Nguyên Thượng Nhân hiện thân từ bên trong không hề bỏ chạy, mà run rẩy quỳ rạp giữa không trung, giọng thê thảm cầu xin: "Tha mạng! Tiêu tiền bối xin hãy tha cho ta một mạng, tha mạng với!"
Đường đường là đại tu sĩ Nguyên Anh, vào lúc này vì muốn sống mà trở nên hèn mọn đến cực điểm!
Đứng trên vai Đại Uy Thiên Vương Pháp Tướng, Tiêu Chấp nhìn xuống Quy Nguyên Thượng Nhân đang quỳ lạy cầu xin, trên mặt hắn không lộ chút thương cảm, biểu cảm lạnh lùng đến tột độ.
"Ta vừa cho các ngươi cơ hội, không phải một lần, mà là mấy lần rồi!" Tiêu Chấp lạnh lùng lên tiếng: "Còn các ngươi thì sao? Trực tiếp coi lời ta nói như gió thoảng bên tai! Đời này ta ghét nhất chính là hạng người tráo trở như các ngươi!"
Lời này của hắn không chỉ nói với Quy Nguyên Thượng Nhân trước mặt, mà còn nói với những tu sĩ Nguyên Anh khác đang có mặt tại đây.
Đây coi như là giết gà dọa khỉ.
Đồng thời cũng là để giải thích cho những kẻ này hiểu lý do thực sự khiến hắn ra tay sát hại.
Tiêu Chấp hắn không phải kẻ điên, cũng chẳng phải kẻ ham giết chóc, những kẻ hắn giết hôm nay đều là tội đáng chết, chúng đều đáng chết!
Giây tiếp theo, Quy Nguyên Thượng Nhân cũng chết, chết dưới kiếm chùy của Đại Uy Thiên Vương Pháp Tướng.
Xung quanh bỗng chốc rơi vào tĩnh mịch.
Lúc này, Tiêu Chấp đưa mắt nhìn quanh, chỉ còn Quỳ Tôn Giả lơ lửng cách hắn không xa, còn những tu sĩ Nguyên Anh khác đều tránh xa hắn ra.
Dưới những đợt tàn sát liên tiếp của Tiêu Chấp, không còn Nguyên Anh nào muốn lại gần hắn nữa.
Những tu sĩ Nguyên Anh này đều dùng ánh mắt kinh hãi nhìn hắn.
Tiêu Chấp đưa ngón tay gầy guộc lên sờ mũi.
Ngón tay và mũi chẳng còn lại bao nhiêu thịt, điều này khiến Tiêu Chấp cảm thấy hơi không quen khi chạm vào.
Lúc này, hắn đã thu hồi hoàn toàn sát ý, sau khi đảo mắt nhìn quanh một vòng, hắn lên tiếng: "Chư vị đạo hữu, không cần hoảng sợ, Tiêu Chấp ta không phải là kẻ ham giết chóc..."
Tiêu Chấp vừa dứt lời, tất cả các tu sĩ Nguyên Anh, bao gồm cả Quỳ Tôn Giả cách đó không xa, đều im lặng nhìn hắn.
Mẹ nó, một hơi giết hơn hai mươi tu sĩ Nguyên Anh, giết đến máu chảy thành sông, giết đến trời đất đổi màu, thế mà còn bảo không ham giết chóc?
Vậy thế nào mới gọi là ham giết chóc?
Không chỉ các tu sĩ Nguyên Anh tại hiện trường, mà cả những người chơi Kim Đan như Dương Bân, Đường Lam đang ở trong Vùng chết của Quỳ Tôn Giả, cùng cậu em trai Dương Húc của hắn, tất cả đều có biểu cảm y hệt.
Thấy cảnh này, Tiêu Chấp không khỏi cười khổ trong lòng.
Thôi kệ, ham giết chóc thì ham giết chóc vậy...
Để đám người này nghĩ mình ham giết chóc, có lẽ không phải chuyện xấu, ngược lại còn là chuyện tốt.
Ít nhất sau này những lời hắn nói ra, bất kể là ai cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng, sẽ không còn ai coi đó là gió thoảng bên tai nữa.
Chẳng bao lâu sau, tại một viện lạc u tĩnh ở Thương Châu Đạo Phủ, Tiêu Chấp đang ngồi xếp bằng, thu dọn chiến lợi phẩm thu được từ trận chiến này.
Một luồng sáng xanh nhạt như vỏ trứng bao phủ lấy viện lạc, đây là cấm chế viện lạc, có khả năng chống do thám khá tốt, có thể mang lại cho tu sĩ một không gian kín đáo và môi trường yên tĩnh, nó còn có khả năng phòng ngự nhất định, đủ để chống đỡ các đòn tấn công cấp Võ giả.
Trận chiến này, tính cả bốn kẻ "gió chiều nào theo chiều ấy" như Đan Dương Thượng Nhân, tổng cộng có 25 tu sĩ Nguyên Anh đã chết dưới tay Tiêu Chấp!
Nếu tính thêm cả Quân Vô Mệnh, Tuyệt Trần Thượng Nhân, La Uyên thì là 28 người!
Nghĩa là hôm nay, trên địa phận Thương Châu Đạo, có tới 28 đại tu sĩ Nguyên Anh vì hắn mà chết!
Đây đều là những đại tu sĩ Nguyên Anh đấy! Nhìn khắp thế giới Chúng Sinh, Nguyên Anh đều thuộc hàng chiến lực cao cấp, là những kẻ có thể tự lập môn hộ, xưng tông làm tổ!
Đừng nói là 28 tu sĩ Nguyên Anh, ngay cả khi trong một trận chiến mà có 28 tu sĩ Kim Đan tử trận, thì ở cái thế giới hai nước này cũng đã được coi là một sự kiện lớn rồi.
Trận chiến hôm nay của hắn chắc chắn sẽ khiến cả thế giới hai nước phải chấn động!
Đến tận bây giờ, trong lòng Tiêu Chấp vẫn cảm thấy hơi mơ hồ, hắn vẫn chưa thể tin nổi, nhiều tu sĩ Nguyên Anh như vậy lại đều chết dưới tay mình!
Điều này khiến hắn có cảm giác không chân thực như đang nằm mơ vậy.
Sức chiến đấu của Đại Uy Thiên Vương Pháp Tướng quả thực quá mạnh mẽ.
Chính xác mà nói, phải là tiên thuật 5 sao quá đỗi mạnh mẽ.
Dưới sự gia trì của tiên thuật 5 sao [Đại Uy Thiên Vương Pháp Tướng], đối đầu với những tu sĩ Nguyên Anh thông thường, hắn gần như càn quét, giống như đang bật hack "Vô Song" trong game vậy!
Đối với kết quả tổng thể của trận chiến này, Tiêu Chấp vẫn cảm thấy khá hài lòng.
Hắn đã xoay chuyển tình thế, cứu Thương Châu Đạo Thành khỏi cảnh nguy nan!
Hắn liên tiếp giết hơn hai mươi tu sĩ Nguyên Anh của nước Huyền Minh, thậm chí cả Hoàng gia, Vương gia của nước Huyền Minh cũng chết dưới tay hắn!
Giết đến mức quân địch còn lại phải khiếp vía, hoảng loạn bỏ chạy!
Hắn còn thanh trừng nội bộ, tiêu diệt thành công mấy con sâu làm rầu nồi canh như Đan Dương Thượng Nhân!
Chỉ có điều hơi tiếc là những tu sĩ Nguyên Anh của nước Huyền Minh đến xâm lược không bị hắn bắt trọn ổ, vẫn còn 6 kẻ trốn thoát.
Còn nữa là...
Tiêu Chấp giơ tay lên, đặt trước mắt quan sát kỹ.
Đây là một đôi bàn tay gầy chỉ còn da bọc xương, trông như chân gà, nhìn hơi rợn người.
Không chỉ cánh tay, mà toàn thân hắn đều ở tình trạng này, gầy trơ xương, như thể một cơn gió cũng có thể thổi bay.
Đây là di chứng để lại sau khi sử dụng quá đà năng lực "Ngôn Xuất Pháp Tùy" của Pháp Tướng lúc giết Quân Thân, những di chứng như thế này không dễ gì hồi phục lại được.
Dù bị di chứng này hành hạ không nhẹ, nhưng Tiêu Chấp không hề hối hận.
Trong tình huống đó, nếu hắn không sử dụng năng lực "Ngôn Xuất Pháp Tùy" để giết chết Quân Thân - kẻ mạnh nhất bên phía nước Huyền Minh, thì trận chiến cuối cùng sẽ diễn biến thế nào thật khó mà nói trước.
Và sau khi giết chết Quân Thân, hắn còn nhận được một món trang bị phòng ngự cấp Tiên thiên linh bảo!
Đây là Tiên thiên linh bảo đấy!
Tiên thiên linh bảo cực kỳ hiếm có và quý giá trên thế giới này, đại đa số các đại tu sĩ Nguyên Anh trên thế giới đều không có thứ này.
Tiêu Chấp vừa động niệm, món trang bị phòng ngự cấp Tiên thiên linh bảo quý giá dị thường này liền xuất hiện hư không trước mắt hắn.
Đây là một bộ long bào thêu rồng màu huyền hoàng, chỉ là đã mất đi vẻ lấp lánh như trước, trông có vẻ ảm đạm.
Trong linh bảo ẩn chứa khí linh.
Tiên thiên linh bảo cao hơn linh bảo một bậc, bên trong cũng ẩn chứa khí linh, khí linh của Tiên thiên linh bảo mạnh hơn và khó thuần phục hơn khí linh của linh bảo thông thường.
Nếu không thuần phục khí linh mà cưỡng ép mặc món trang bị phòng ngự cấp Tiên thiên linh bảo này, không những không có tác dụng phòng ngự mà còn bị phản phệ.
Vì vậy, trong trận đại chiến trước đó, dù bị đám tu sĩ Nguyên Anh nước Huyền Minh vây công, Tiêu Chấp cũng không lấy món trang bị phòng ngự cấp Tiên thiên linh bảo này ra để mặc lên người, nguyên nhân chính là vì thế.
Bây giờ thì khác rồi, trận chiến đã kết thúc, Tiêu Chấp cũng có thể dành chút thời gian để thử thuần phục món trang bị phòng ngự cấp Tiên thiên linh bảo trước mắt này.
Một khi món trang bị này nhận hắn làm chủ, sức phòng ngự của hắn chắc chắn sẽ tăng mạnh, đến lúc đó, tỷ lệ thắng của hắn trước con Băng Thao Thiết kia chắc chắn cũng sẽ tăng lên rất nhiều...
Dù trước đó để chống đỡ nhát kiếm của Pháp Tướng, món trang bị này đã cạn kiệt năng lượng, nhưng sau khi được Tiêu Chấp lấy ra từ nhẫn trữ vật, nó vẫn không ngừng giãy giụa muốn trốn thoát, nhưng giờ nó còn trốn đi đâu được nữa?
Tiêu Chấp chỉ cần tung ra một tia chân nguyên lực là đã khiến nó đứng yên trước mắt, khó lòng cử động.
Tiêu Chấp nhìn chằm chằm vào bộ long bào thêu rồng màu huyền hoàng trước mắt.
Rất nhanh, một dòng chữ vàng như nước chảy hiện ra trước mắt hắn:
Huyền Thương Giáp, trang bị phòng ngự cấp Tiên thiên linh bảo, phòng ngự vô song.
Hóa ra, tên thật của bộ long bào thêu rồng màu huyền hoàng này gọi là Huyền Thương Giáp.
Rất nhanh, Huyền Thương Giáp được một tia chân nguyên lực dẫn dắt, bay về phía Tiêu Chấp.
Tiêu Chấp cầm Huyền Thương Giáp trên tay, bắt đầu thử tế luyện thuần phục nó.
Một bóng mờ từ trên người Tiêu Chấp bay ra, nhanh chóng hóa thành hình người, chính là Xương Yêu Lý Khoát.
Lý Khoát hiện thân, sắc mặt trắng bệch như giấy, cơ thể trông có vẻ hơi hư ảo, đặc biệt là một cánh tay và phần bụng dưới, hư ảo đến mức gần như trong suốt!
"Lý huynh, sao huynh không dưỡng thương cho tốt mà lại hiện thân ra làm gì?" Tiêu Chấp nhìn Lý Khoát, lên tiếng.
Lý Khoát lắc đầu: "Không sao, không vướng bận gì, hai ngày nữa huynh phải đối đầu với con Băng Thao Thiết kia rồi, đệ cứ tranh thủ thời gian tế luyện món Tiên thiên linh bảo này đi, mấy thứ còn lại cứ để ta thu dọn cho."
Tiêu Chấp nghe vậy, trong lòng không khỏi ấm áp, hắn gật đầu: "Được, vậy làm phiền Lý huynh."
Trận chiến này, thứ hắn thu hoạch được không chỉ có mỗi bộ Huyền Thương Giáp này.
Trong trận chiến này, chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng nhẫn trữ vật thôi hắn đã thu hoạch được không ít!
Đây là do một số nhẫn trữ vật bị hư hại trong trận chiến, hoặc bị chủ nhân của chúng cưỡng ép phá hủy trước khi chết.
Ví dụ như vị Hoàng gia Quân Thân của nước Huyền Minh, chiếc nhẫn trữ vật trên người ông ta đã hoàn toàn bị phá hủy dưới nhát kiếm uy lực gấp mười lần của Pháp Tướng.
Quân Dưỡng Hạo thi triển cấm thuật đó, biết rõ là chết, cũng đã cưỡng ép phá hủy tất cả nhẫn trữ vật trên người trước khi chết.
Dù vậy, số lượng nhẫn trữ vật mà Tiêu Chấp thu hoạch được vẫn vượt quá 50 chiếc, lên tới tận 53 chiếc!
Với chừng ấy nhẫn trữ vật, chỉ riêng việc phá giải cấm chế trên từng chiếc thôi đã là một công trình lớn, cần tốn không ít thời gian.
Sau khi phá giải cấm chế, còn phải dọn dẹp đồ đạc bên trong, phân loại, chọn ra những thứ có giá trị, hoặc là bán lấy tiền, hoặc là giữ lại dùng, điều này cũng cần tốn không ít thời gian.
Đã có Lý Khoát chủ động gánh vác những công việc này, Tiêu Chấp tất nhiên là rất hài lòng.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Bên ngoài viện lạc u tĩnh nơi Tiêu Chấp ở, việc an ủi dân chúng, bố trí lại phòng ngự, tu sửa hộ thành đại trận... đang diễn ra vô cùng sôi nổi.
Quỳ Tôn Giả và những tu sĩ Nguyên Anh còn lại của nước Đại Xương chính là những người chủ đạo của những việc này.
Sau một hồi đấu trí ngầm giữa các tầng lớp cao cấp, Võ Liệt Tôn Giả đã trở thành Đạo chủ mới của Thương Châu Đạo, chịu trách nhiệm cai quản vùng lãnh thổ vạn dặm này.
Quỳ Tôn Giả, Thần Mục Tôn Giả và sáu vị tu sĩ Nguyên Anh khác vẫn đóng quân tại Thương Châu Đạo Thành, chịu trách nhiệm hỗ trợ Võ Liệt Tôn Giả giữ thành.
Công việc ngàn mối, các người chơi như Dương Bân, Đường Lam cũng nhanh chóng bận rộn cả lên.
Chỉ là, những việc này đều không liên quan đến Tiêu Chấp.
Tiêu Chấp hiện tại đang tạm thời trấn giữ Thương Châu Đạo Thành, tựa như một cây kim định hải thần châm, khiến lòng người an tâm.
Trừ khi các tu sĩ Nguyên Anh của nước Huyền Minh lại quy mô lớn kéo đến, nếu không thì chẳng ai dám làm phiền hắn.
Như vậy, lại nửa canh giờ nữa trôi qua.
Cấm chế của viện lạc nơi Tiêu Chấp ở khẽ dao động như mặt nước, đây là có người đang "gõ cửa" bên ngoài.
Tiêu Chấp khẽ ngẩng đầu, một tia sáng vàng nhạt lóe lên trong mắt hắn.
Trên mặt hắn nhanh chóng nở một nụ cười, cười nói: "Tiểu Húc, vào đi."
Cấm chế màu xanh nhạt ngăn cách trong ngoài bị một luồng sức mạnh vô hình kéo ra như rèm nước, một bóng dáng thiếu niên hơi mảnh khảnh từ ngoài sân bước vào, chính là Dương Húc!
Dương Húc mặc một bộ võ phục màu đen thêu bạc, sắc mặt hơi trắng bệch, trên người lưu chuyển tử khí âm u như thực chất.
Chỉ là sau khi bước vào viện lạc u tĩnh này, tử khí bao trùm trên người Dương Húc đã biến mất, tan biến đi trông thấy.
Dương Húc thu liễm tử khí trên người, ngoài sắc mặt hơi trắng bệch ra thì trông đã không khác gì người thường, nhìn như một thiếu niên có thân hình hơi mảnh khảnh.
Tiêu Chấp đứng dậy, nhanh chóng bước tới đón, mỉm cười ôm Dương Húc một cái.
Dương Húc hơi lúng túng, cơ thể cứng đờ rõ rệt, nhưng rất nhanh, cậu cũng đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy Tiêu Chấp, trên gương mặt hơi trắng bệch ấy dần dần lộ ra một tia cười.
Chẳng bao lâu sau, trong viện lạc u tĩnh, Tiêu Chấp và Dương Húc ngồi đối diện nhau.
Chưa đợi Tiêu Chấp lên tiếng, Dương Húc đã phất tay, một loại cây có hoa như sao trời, một chiếc bình ngọc tinh xảo, một quả cầu trong suốt như quả cầu tuyết xuất hiện hư không.
Dương Húc lên tiếng: "Đây là sư tôn bảo con mang tới, nói là có lợi cho việc hồi phục của huynh."
"Thay ta cảm ơn Quỳ Tôn Giả nhé." Tiêu Chấp cười thu nhận mấy món đồ này.
"Bây giờ ăn luôn đi, ăn sớm thì cũng hồi phục sớm." Dương Húc nói tiếp.
"Được, ta ăn ngay đây." Tiêu Chấp cười nói, hắn cầm lấy quả cầu trong suốt như quả cầu tuyết kia trước.
Cầm vào thấy lạnh buốt, giống như đang chạm vào một quả cầu tuyết vậy.
Theo ánh nhìn của Tiêu Chấp, một dòng chữ nhanh chóng hiện ra: Băng Ngưng Quả, thiên tài địa bảo, thánh quả chữa thương, có thể dùng để bồi bổ cơ thể, hồi phục thương thế nhanh chóng...
Cho đến khi dòng chữ hệ thống này hiện ra, Tiêu Chấp mới nhét quả Băng Ngưng Quả này vào miệng nhai.
Ừm, hơi giống quả mận, chua chua ngọt ngọt, vị rất ngon.
Vừa ăn Băng Ngưng Quả, Tiêu Chấp vừa trò chuyện phiếm với Dương Húc: "Tình hình bên ngoài thế nào rồi?"
"Gần như đã ổn định lại rồi, tuy nhiên vẫn có rất nhiều người dắt díu gia đình, chuẩn bị rời khỏi thành này."
Tiêu Chấp gật đầu không tỏ thái độ gì, lại hỏi: "Mấy người Lăng Vân Thượng Nhân thì sao? Có quay lại chưa?"
Lúc đó, khi hộ thành đại trận của Thương Châu Đạo Thành bị phá vỡ, Lăng Vân Thượng Nhân cùng ba tu sĩ Nguyên Anh của nước Đại Xương đã trực tiếp bỏ chạy khỏi Thương Châu Đạo Thành, biến mất không dấu vết, cũng không biết mấy kẻ này giờ đã quay lại chưa.