Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8948 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại).

❊ ❊ ❊

Sau quốc hôn, Thiên tử vẫn luôn nhớ về lời hứa với Hoàng hậu năm đó, vừa vào đông, hành dinh của Thiên tử đã đến biệt cung trên Lộc sơn nghỉ dưỡng.

Vốn dĩ chỉ có cả nhà Tĩnh An Hầu đi cùng, vừa hay Uyển Thư và Quy Tây hồi kinh bẩm báo công vụ, nàng còn chẳng thèm quay về phủ tiểu tướng quân của mình, mặt dày bám lấy bên cạnh Uyển Cầm, vô cùng yêu thích tiểu An Lạc của nhà Tĩnh An Hầu, mới hai ngày, một lớn một nhỏ hai kẻ dở hơi đã hợp tính khí, ầm ĩ ồn ào khiến biệt cung không thể an bình, chỉ còn thiếu leo nóc dỡ ngói, xuống hồ đánh cá thôi.

Tĩnh An Hầu không đành lòng phạt khuê nữ bảo bối, chỉ đành đi tìm Quy Tây ra mặt, vị đệ nhất kiếm khách Đại Tĩnh này cũng rất dứt khoát, nửa đêm đi thẳng vào biệt cung, không nói một lời liền mang Uyển Thư đang say ngủ trở về phủ tướng quân ở đế đô.

Uyển Thư đi rồi, An Lạc không còn lăn tăn gì nữa, Hàn Diệp mới có thể đưa Đế Tử Nguyên đi dạo một vòng.

Tuyết trắng mênh mông, Ngự tiền thị vệ canh gác xung quanh, cưỡi ngựa độc hành trong tuyết.

Hàn Diệp nắm dây cương, Đế Tử Nguyên hiếm khi dậy sớm, ngáp dài mơ hồ dựa vào trong lòng hắn.

"Mấy ngày trước, Trẫm đến Sùng Văn các, tình cờ gặp hai thiếu niên đạt hạng nhất trong cuộc săn mùa xuân mấy tháng trước, hai người đó đến bây giờ vẫn nhớ mong Ngự tửu của Trẫm đã bị nàng uống, nhìn thấy Trẫm liền trở thành dáng vẻ uất ức."

"Bọn họ còn nhớ à, không phải ta đã phái người đưa mấy vò rượu tới phủ của bọn họ rồi sao? Sao hả, Thiên tử ban là Ngự tửu, Hoàng hậu ban thì không phải sao? Bọn họ còn chê rượu của bổn cung ban uống không ngon chắc?" Đế Tử Nguyên lập tức lấy lại tinh thần, không mê ngủ nữa, hoàn toàn bày ra dáng vẻ lão tử là Hoàng hậu, lẽ nào uống rượu mà lão tử ban thì mất mặt sao.

"Hai người họ mới bao lớn, còn nàng bao nhiêu tuổi rồi." Hàn Diệp lắc đầu cười nói "Nào có Hoàng hậu giành rượu với thần tử chứ?"

Đế Tử Nguyên hừ một tiếng, liếc xéo "Sao, chàng không thích?"

"Thích chứ, thích chứ, ai nói ta không thích." Hoàng hậu chỉ mới nhướng mày, Thiên tử đã phải dỗ dành, nhanh chóng tỏ vẻ trung thành "Chỉ cần nàng muốn uống, Ngự tửu của Trẫm sau này đều chỉ ban cho nàng uống, không ban cho ai hết."

Lời ngọt đến nỗi, với định lực của Đế Tử Nguyên, cũng phải run hết cả lên.

"Được rồi, được rồi, có mất mặt không, đừng để người khác nghe thấy, chàng muốn ban bao nhiêu thì ban bấy nhiêu, ta không quan tâm." Đế Tử Nguyên xua tay, đổi tư thế trong vòng tay của Hàn Diệp.

Khung cảnh tuyết trắng, đất trời an bình, mọi thứ đột nhiên có chút hư ảo.

Hàn Diệp ôm chặt Đế Tử Nguyên, xác nhận người trong lòng là thật, mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên nói "Cũng may nàng đã tìm được Linh Triệu."

Hành động trong tiềm thức của hắn không hề che giấu được Đế Tử Nguyên, trong lòng nàng có chút đau lòng, phủ lấy bàn tay ngang eo nàng "Đúng vậy, may là ta đã tìm được. Chàng có biết ta tìm thấy Linh Triệu ở đâu không?"

"Ở đâu?" trong giọng Hàn Diệp lộ ra một chút tò mò. Lúc đầu, ám vệ đại nội và các phủ địa phương dốc hết sức, nhưng cũng không tìm được tiểu đạo sĩ vân du thiên hạ, Tử Nguyên rốt cuộc đã tìm thấy hắn ở đâu?

Sau khi Đế Tử Nguyên trở về, hắn chỉ biết Lạc Minh Tây an ổn, cả hai đều không nhắc đến Đế Tử Nguyên đã sống thế nào một năm Đế Tử Nguyên biến mất.

"Ta tìm thấy hắn trong biển hoa Trường Tư do mẫu thân trồng ở Đế phủ Tấn Nam." giọng Đế Tử Nguyên nhàn nhạt vang lên, mang theo kỳ tích mà ngay cả nàng cũng không thể tin được.

"Trong biển hoa Trường Tư ở Đế phủ Tấn Nam?" Hàn Diệp kinh ngạc.

"Lúc đó, thân thể của Minh Tây không thể chống đỡ được nữa, ta cùng huynh ấy trở về Tấn Nam, để huynh ấy đoàn tụ cùng Lạc bá phụ, Lạc bá mẫu, Ngân Huy, huynh ấy chống đỡ đến giây phút cuối cùng, không muốn ở trước mặt song thân ......" giọng Đế Tử Nguyên ngập ngừng "Ta đưa huynh ấy đến biển hoa Trường Tư nơi chúng ta cùng lớn lên lúc nhỏ, tiễn huynh ấy đi ......" Đế Tử Nguyên thở dài "Không ngờ chúng ta lại bắt gặp Linh Triệu ở hậu hoa viên Đế phủ lặng lẽ hái Trường Tư."

"Tại sao hắn lại đến đó?"

Đế Tử Nguyên quay đầu, bắt gặp ánh mắt có phần nghi hoặc của Hàn Diệp.

"Linh Triệu nói với ta, chàng dưỡng thương ba năm ở Hoài thành, chưa từng yêu cầu Mạc Sương bất cứ điều gì, thứ duy nhất lên tiếng yêu cầu là hoa Trường Tư ở Tấn Nam. Mạc Sương đã tốn rất nhiều công sức để tìm cho chàng ba gốc Trường Tư, chàng tự tay mình trồng trong nhà trúc ngoài ngoại ô Hoài thành, phải mất ba năm mới nở hoa."

Hàn Diệp gật đầu, trong mắt hiện lên tiếc nuối "Đáng tiếc, lúc đó ta không nhìn thấy, không thể tận mắt nhìn thấy ba gốc Trường Tư đó nở rộ."

"Linh Triệu từ nhỏ theo Quốc sư Tịnh Thiện học y, hắn phát hiện hoa Trường Tư không chỉ đẹp, mà trong phấn hoa có thể có dược tính đặc biệt, tiếc là năm đó trong nhà trúc chỉ có ba gốc, chàng yêu hoa như mạng, hắn không dám lấy ra nghiên cứu. Sau đó, Bắc Tần quy thuận Đại Tĩnh, Quốc sư Tịnh Thiện qua đời, trong lòng hắn không còn vướng bận, liền đến Tấn Nam để tìm hoa Trường Tư nghiên cứu."

"Thì ra là vậy. Không hổ là đệ tử của Quốc sư Tịnh Thiện, cố chấp với y đạo như vậy." Hàn Diệp cảm khái nói "Ban đầu hắn hỏi ta ở đâu có nhiều hoa Trường Tư nhất, ta nói với hắn hậu hoa viên của Đế phủ ở Tấn nam có một biển hoa Trường Tư."

"Hắn nghiên cứu hoa Trường Tư, không chỉ vì cố chấp với y đạo. Chàng nên biết, tuổi thọ của người Bắc Tần không dài, đặc biệt là con cháu hoàng thất lại càng ngắn."

"Phải, ta từng nghe sư phụ nói qua. Người Bắc Tần đến từ rừng tuyết ở Mạc Bắc, trong huyết mạch đã mang theo hàn khí trời sinh, bẩm sinh yếu ớt, tuổi thọ không dài." Hàn Diệp nói đến đây, đột ngột dừng lại, nhìn về phía Đế Tử Nguyên "Ý nàng là hoa Trường Tư ......"

Đế Tử Nguyên gật đầu "Hoa Trường Tư mọc ở nơi cực nóng của Tấn Nam, khó tồn tại, nhưng trời sinh là khắc tinh của hàn chứng. Lúc Linh triệu chăm sóc chàng ở Hoài thành đã phát hiện đặc tính của hoa Trường Tư, hắn muốn tìm cách chữa khỏi bệnh bẩm sinh của người Bắc Tần, mới lặn lội đến tận Tấn Nam để nghiên cứu hoa Trường Tư. Nhưng chưa ai từng thử thuốc của hoa Trường Tư, nếu không phải tính mạng của Minh Tây đã nguy kịch, Linh Triệu cũng không dám mạo hiểm cho huynh ấy dùng thuốc. Bệnh của Minh Tây quá nặng, huynh ấy hôn mê nửa năm, dưới sự điều trị của Linh Triệu mới dần tỉnh lại, ta không dám rời đi, chỉ đành ở lại."

"Vậy trong nửa năm qua, hai người điều trị cho Minh Tây ở đâu?"

Nửa năm Đế Tử Nguyên biến mất vốn không ở thành Đế Bắc, điều này Hàn Diệp biết.

"Đoán xem?" Đế Tử Nguyên ngẩng đầu cười nói.

"An Lạc trại." Hàn Diệp nói không chút do dự.

Đế Tử Nguyên nhướng mày, thầm nghĩ Hàn Diệp quả thật biết chuyện.

"Thành Đế Bắc đã bị ám vệ của chàng tra từng ngóc ngách, nếu chàng đã đoán được ta đến An Lạc trại, sao lại không phái người đến?"

"Trong quốc thổ của Trẫm, chỉ có nơi này, vĩnh viễn sẽ không bị quấy nhiễu." cằm Hàn Diệp nhẹ nhàng đặt trên đầu Đế Tử Nguyên, nhẹ nhàng nói "Đó là nơi An Lạc của Trẫm trưởng thành."

Cả đời Đế Tử Nguyên vượt nhiều chông gai, trái tim sắt đá là thế nhưng lại mềm lòng khi nghe những lời của Hàn Diệp.

Nàng nhìn Hàn Diệp rồi bật cười "Có lúc ta nghĩ, có thể ý trời đã âm thầm sắp đặt, nếu năm đó không phải chàng ở Hoài thành để Linh Triệu nhìn thấy hoa Trường Tư, có lẽ hắn sẽ không bao giờ đến Tấn Nam, ta và Minh Tây cũng sẽ không tình cờ gặp hắn, ta sẽ không có cơ hội trở về bên cạnh chàng."

"Trẫm là Thiên tử, nghe theo ý trời, ông trời đương nhiên sẽ giúp ta." Hàn Diệp búng trán Đế Tử Nguyên, ôm nàng vào lòng "Cũng may những chuyện này đều qua hết rồi, hôm qua Tẫn Ngôn nói trong hành cung có tuyết hồ xuất hiện, An Lạc ngày nào cũng bám lấy hắn đòi đi xem, đi, chúng ta đi đón An Lạc, đưa con bé đi tìm tuyết hồ!"

Hàn Diệp vừa nói vừa kéo dây cương, vung roi ngựa hướng về nội cung đi đón cô bé An Lạc.

Mấy ngày nay, Đế Tử Nguyên bị tiểu tổ tông đó làm phiền không chịu được, nét mặt kinh ngạc "An Lạc muốn xem, chàng dẫn con bé đi xem là được, kéo theo ta làm gì!" giọng lười biếng của Đế Tử Nguyên truyền đến.

"Trẫm muốn nàng nhìn An Lạc nhiều hơn."

"Bổn cung cũng không phải phụ mẫu của con bé, sao suốt ngày phải vây lấy con bé." giọng lười biếng của Đế Tử Nguyên lại truyền đến.

"Nhìn nhiều rồi, nàng sẽ có giác ngộ."

"Giác ngộ cái gì?"

"Tử Nguyên."

"Hả?"

"Nàng không cảm thấy, trong cung của chúng ta cũng đến lúc có thêm một đứa trẻ như An Lạc rồi?"

"Giống Đế An Lạc?" Đế Tử Nguyên hừ một tiếng "Chàng cũng không sợ mệt chết sao?"

"Không sợ, không sợ, lúc nhỏ An Lạc do một tay ta nuôi dưỡng, Trẫm có kinh nghiệm."

Gió thổi hiu hiu, hai giọng nói từ trong màn tuyết, tiêu tán giữa đất trời.

Mọi chuyện trên đời, chẳng qua là sinh tử phú quý, yêu hận giận si, trong số đó, sống quan trọng nhất, yêu cố chấp nhất.

Đất trời mênh mông, đời người sóng gió, Đế Tử Nguyên cuối cùng cũng hiểu, dù tình yêu cách sông núi, sông núi cũng có thể san bằng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh