Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 9092 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 223.

❊ ❊ ❊

Đế Tử Nguyên ngủ một giấc dài trong điện Hoa Ninh, sáng hôm sau vẫn tảo triều như thường lệ, không bỏ sót.

Nàng vẫn là Nhiếp chính vương cứng cỏi nhất của vương triều Đại Tĩnh, không ai biết chuyện gì đã xảy ra với nàng, cũng không ai biết nàng chỉ có thể nhìn người đã chờ đợi ba năm quay về rồi lại rời đi.

Đế Tẫn Ngôn hạ triều liền chạy thẳng đến Thượng thư phòng, thúc giục Đế Tử Nguyên đến ngoại ô phía Tây để bắn cung cưỡi ngựa với hắn.

Ngày xuân tươi đẹp, nắng trời vừa phải. Đế Tử Nguyên không muốn làm hắn mất hứng, vừa hay cũng muốn thư giãn, nên gác lại chính sự, đi dạo cùng hắn.

Hai người về phủ Tĩnh An Hầu lấy cung tên thường dùng, lão quản gia tìm một lúc lâu trong kho rồi mới sờ sờ đầu nhận ra, nói một câu "Vài ngày trước, cung tên của thế tử bị đứt dây, đưa đến chỗ công tượng vẫn chưa lấy về."

Đế Tẫn Ngôn từng sống ở Đông cung, từ nhỏ đến lớn có những thứ tốt gì đều để ở đó, hắn quen dùng trường cung của mình, cũng rảnh rỗi nên cả hai quay ngựa đến Đông cung lấy cung tên.

E là cả Đại Tĩnh này chỉ có Đế Tẫn Ngôn mới có thể khiến Đế Tử Nguyên mặc bị giày vò vẫn đi cùng như vậy.

Đến Đông cung, không để Đế Tử Nguyên đợi trong xe ngựa, Đế Tẫn Ngôn kéo nàng vào cung chọn cung tên, lải nhải muốn cho nàng xem Tàng Bảo các của hắn, cũng tặng cho nàng vài món. Đế Tử Nguyên không lay chuyển được hắn, đành nhẫn nhịn cùng hắn đi vào.

Mấy ngày nay, tổng quản Đông cung Lâm Song tình cờ về quê nghỉ dưỡng, hai người đột nhiên đến, khi phó tổng quản Tô Hải nhận được tin tức, sắc mặt trắng bệch bật dậy khỏi ghế mây, trong tay đang nghịch lọ thuốc hít trắng trong suốt, nhất thời nóng đến trượt tay.

Ngày hôm qua Đế Thừa Ân phái người truyền lời, nói muốn vào Đông cung để lấy vài bút tích của tiên Thái tử. Dù sao cũng là quả phụ của tiên Thái tử, lấy một ít di vật cũng không quá đáng, hơn nữa tổng quản vừa lúc đã về quê. Tô Hải híp mắt cười nhận lấy lọ thuốc hít, sáng sớm nay thuận tiện mở cửa cho Đế Thừa Ân, dẫn vào Đông cung qua cửa hông.

Thư phòng của tiên Thái tử ở bên phải Đông cung, phía Bắc là nơi nghỉ ngơi năm đó của thế tử Tĩnh An Hầu, Đông cung lớn như vậy, chắc là sẽ không chạm mặt. Tô Hải vẻ mặt khổ sở vội vàng đến cổng cung đón hai vị Phật lớn, trong lòng không ngừng tự an ủi, cầu xin Bồ tát phù hộ.

"Tỷ, trong Tàng Bảo các của đệ có rất nhiều thứ tốt, tỷ đừng không cam tâm như vậy, lát nữa nhìn trúng thứ gì cũng đừng đỏ mắt ghen tị."

"Đỏ mắt ghen tị vì bảo bối cất giấu của Thị độc* Thái tử, đệ nghĩ tỷ tỷ đệ chưa thấy qua sự đời à?"

*Thị độc: chức quan chính thất phẩm trong viện Hàn Lâm, giữ việc đọc sách cho vua chúa.

Đế Tẫn Ngôn từ nhỏ sống trong Đông cung, nói trắng ra chỉ là thân phận Thị độc, có thể cất giấu trân phẩm gì.

"Ây dô, tỷ, đừng huênh hoang như vậy, sinh thần năm đó của đệ là một trong những chuyện có tiếng trong kinh, mỗi năm Điện hạ đều không bỏ lỡ, năm nào cũng tổ chức sinh thần cho đệ, lễ vật mỗi năm càng hiếm hơn năm trước, Xích Viêm mà đệ cưỡi hiện giờ là Điện hạ tặng đệ năm mười hai tuổi, đó là mã vương trên thảo nguyên Mạc Bắc, năm đó vào kinh đã làm bao công tử thế gia đỏ mắt ghen tị. Lát nữa tỷ cứ chọn, tỷ đệ chúng ta không nói hai lời, chỉ cần cho đệ mượn Thanh Lư vài ngày, tỷ nhìn trúng thứ gì, cứ lấy đi là được." Đế Tẫn Ngôn lải nhải cả đoạn đường, khoe khoang những chuyện của mình hồi đó, đến cuối cùng vẫn không từ bỏ ý định với Thanh Lư.

Hai ngày nay, Đế Tử Nguyên không thích nhất là người khác nhắc tới Hàn Diệp trước mặt mình, Đế Tẫn Ngôn lại cứ lảm nhảm bên tai nửa ngày, lửa giận trong lòng cũng không kìm được.

Nàng liếc nhìn Đế Tẫn Ngôn, bước chân không ngừng, nhẹ giọng nói "Tẫn Ngôn, đệ quản lý Đế gia cũng được hai năm rồi, có từng đến phòng thu chi chưa?"

"Vẫn chưa, Lâm thúc quản lý rất tốt, đệ nghĩ không cần đệ nhúng tay vào." Đế Tẫn Ngôn xua tay, bày ra dáng vẻ dùng người không nghi, tránh được thì tránh.

"Vậy chắc cũng chưa xem qua gia sản của Đế gia chúng ta?"

"Đúng vậy, sao thế?"

Đế Tử Nguyên hơi dừng lại, nhìn về phía đệ đệ bên cạnh, không nhanh không chậm nói "Năm đó khi hai nhà Hàn Đế giành thiên hạ, xây dựng đế đô, là cô tổ mẫu chúng ta vào thành trước ......"

Đế Tẫn Ngôn hiện rõ nghi ngờ trên mặt.

"Nghe nói cô tổ mẫu rất lười, không muốn dọn đồ nặng, liền dẫn thị vệ dạo một vòng trong thành, tiện tay lấy không ít một số vật mang về."

"Cô tổ mẫu đã lấy cái gì?" đó là cơ hội tốt để đoạt bảo vật, Đế Tẫn Ngôn trông có vẻ tiếc nuối, hận không thể quay lại mấy chục năm trước chạy vặt cho Đế Thịnh Thiên.

"Không có gì, chỉ là một số khế đất." Đế Tử Nguyên buông nhẹ một câu, gõ một nhát búa vào ánh mắt sững sờ của Đế Tẫn Ngôn "Ba phần tư khế đất ở đế đô.'

Hành lang im lặng một hồi, Đế Tẫn Ngôn nuốt nước miếng, giơ tay vẽ một vòng tròn "Tỷ, ý của tỷ là trong phòng thu chi của chúng ta có hơn phân nửa khế đất của đế đô ......?" căn cứ vào giá đất của đế đô ngày nay, sở hữu hơn phân nửa khế đất đế đô có thể xem là giàu nứt đổ vách rồi.

Đế Tử Nguyên từ từ xắn tay áo lên "À, ta quên nói với đệ, nơi xây Đông cung năm đó cũng nằm trong những khế đất đó, đừng nói là Tàng Bảo các nhỏ xíu kia của đệ ......" nàng hất cằm, hống hách không thể tả "Ngay cả Đông cung này vẫn luôn là của ta."

Nói xong, nàng bước ra khỏi hành lang, để lại Đế Tẫn Ngôn trừng mắt há miệng, nghẹn họng chết lặng.

Thư phòng lúc nhỏ của Đế Tẫn Ngôn nằm ở phía Bắc Đông cung, ra vào nơi này có thể nhìn thấy Bắc Khuyết các.

Lần trước Đế Tử Nguyên đến Đông cung là vì hoa Trường Tư ở phía sau Bắc Khuyết các, chớp mắt đã ba năm trôi qua.

Trước đây nàng không cảm thấy thời gian trôi qua dễ dàng, vài năm trở lại đây, tuổi tác lớn dần, vùi mình vào chính sự, nàng cảm thấy thời gian trôi nhanh hơn, có vài chuyện rất dễ quên.

Có thể thấy Bắc Khuyết các ẩn hiện, Đế Tử Nguyên không biết tại sao chuyển đổi ý nghĩ, rẽ ở khúc quanh trên đường nhỏ, đi về phía Bắc Khuyết các. Hoa Trường Tư khó sống ở phía Bắc, không biết hoa hải năm nay nở thế nào rồi?

Đế Tẫn Ngôn đi theo sau nàng híp mắt, khóe miệng mỉm cười, yên lặng đi theo nàng.

Chưa đến gần Bắc Khuyết các, tiếng tranh cãi không cao không thấp cách một bức tường lọt vào tai Đế Tử Nguyên. Nàng dừng lại, cau mày nhìn về chỗ phía xa.

Ngoài Bắc Khuyết các, Đế Thừa Ân mặc tố y, trầm mặt không kiên nhẫn nhìn thị vệ ngăn cản trước cửa các. Sau lưng nàng có vài thị nữ, trên tay cầm vài cái hộp, hẳn là thư pháp tranh vẽ lấy từ thư phòng của Hàn Diệp.

"Khốn kiếp, dù Thái tử không còn, nhưng Đông cung cũng là nơi ở của người khi tại thế, ta chẳng qua vào lấy một ít di vật của tiên Thái tử để tưởng nhớ, ngươi dám ngăn cản ta?" những lời Đế Thừa Ân nói là sự thật, thị vệ giữ các cũng khó xử.

"Thừa Ân cư sĩ." một thái giám trẻ tuổi vội bước ra từ bên cạnh, thấy ngoài Bắc Khuyết các ồn ào, liền bước tới trước mặt thị vệ hành lễ với Đế Thừa Ân, đúng mực đáp "Người nên biết, nơi này là Bắc Khuyết các."

Lời vừa nói ra, sắc mặt Đế Thừa Ân chợt trầm xuống, thị vệ giữ các thẳng lưng, thần sắc trở nên cứng rắn.

Thái giám này tên Thần Phi, ngày thường phụ trách trông coi Bắc Khuyết các. Cũng không biết khi đó Hàn Diệp nghĩ gì, chỉ một lầu các nho nhỏ, lại phái một đội thân vệ và một thái giám phụ trách trông coi.

Ai nấy đều biết, từ khi Bắc Khuyết các được xây dựng, Thái tử đã cấm không cho bất cứ ai ra vào.

Nói trắng ra, ngay cả khi năm đó Thái tử cưới một Thái tử phi khác, thì chủ nhân của Bắc Khuyết các vẫn luôn là tiểu thư Đế gia của mười mấy năm trước, Tĩnh An Hầu quân của ngày sau.

Vẻ mặt Đế Thừa Ân thay đổi, nhưng cuối cùng cũng kìm nén được, nặng nề thở ra một hơi, rồi lạnh giọng nói "Thần Phi công công, ta không nhất định phải vào Bắc Khuyết các, nếu ngươi đã là người cũ trong Đông cung, cũng nên biết năm đó ta từ Thái sơn trở về mang theo rất nhiều đồ bên người, những món đồ đó đều được đưa vào Bắc Khuyết các lúc ta về kinh. Hôm nay ta đến chỉ để lấy lại đồ của mình. Thần Phi công công, Thái tử đã mất, lẽ nào một chút vật tưởng niệm này, ngươi cũng muốn đem gác xó sao?"

Ban đầu Đế Thừa Ân về kinh với thân phận là tiểu thư Đế gia, nàng dĩ nhiên nghĩ Bắc Khuyết các này thuộc về mình, những món đồ mang về từ Thái sơn đều được chuyển vào đây, sau đó hoàng cung hỗn loạn, triều đình biến hóa, thân phận của nàng bị vạch trần, những món đồ này cũng bị lãng quên trong Bắc Khuyết các.

Hôm nay nàng vào Đông cung chỉ muốn lấy một ít di vật bút tích của Thái tử, khi được cung nga dẫn đi, nàng vô tình nhìn thấy Bắc Khuyết các, nên nhớ tới lễ vật sinh thần và những lễ vật mà Hàn Diệp cứ cách ba tháng gửi đến Thái sơn, bất giác nảy sinh nhớ nhung, liền muốn lấy mang về.

Nét mặt Thần Phi ngưng trệ, có chút khó xử. Thân là người cũ trong Đông cung, hắn đương nhiên biết Thái tử thích truy tìm kỳ trân dị bảo, những món đồ chơi này cứ cách ba tháng sẽ gửi đến Thái sơn, để Đế tiểu thư bị giam cầm bớt buồn chán.

Tuy Thái tử tặng là tiểu thư Đế gia thật sự, nhưng người nhận những lễ vật đó lại là Đế Thừa Ân.

"Chuyện này ...... Thừa Ân cư sĩ, những thứ người mang về từ Thái sơn, đều là Thái tử tặng cho ......"

"Vậy thì đã sao, ngươi cũng biết là Điện hạ tặng tất cả cho ta, vậy dĩ nhiên là đồ của ta."

Cách đó không xa, Đế Tẫn Ngôn lắc lư đi tới cuối cùng cũng đuổi kịp bước chân của Đế Tử Nguyên, nghe thấy tiếng tranh cãi ngoài Bắc Khuyết các, hắn khoanh tay trước ngực, chậc lưỡi nói "Tỷ, vừa rồi tỷ nói Đông cung này đều là của tỷ, xem xem, lời còn chưa nói xong, đã có người tới cửa đòi đồ rồi kìa ......"

"Ta không vào Bắc Khuyết các là được, ta chỉ lấy lại đồ của mình, Thái tử đã không còn, sau này ta sẽ không bước vào Đông cung này nữa."

Thấy Thần Phi im lặng, Đế Thừa Ân càng trầm giọng, nàng phất tay với thị nữ phía sau "Các ngươi theo Thần Phi công công vào các, dọn đồ ra cho ta."

Thị nữ phía sau Đế Thừa Ân nhỏ giọng đáp 'vâng' một tiếng, đặt hộp gỗ trong tay xuống, đi về phía Thần Phi, xem khí thế này là muốn cưỡng ép xông vào Bắc Khuyết các.

Sắc mặt Thần Phi khó coi, nhưng cũng không tiện ngăn cản, đang trong lúc do dự.

"Đồ của ngươi?" khi thị nữ sắp xông vào các, một tiếng dò hỏi lạnh lùng vang lên ngoài Bắc Khuyết các.

Mọi người nhìn lại, Đế Tử Nguyên đang chậm rãi đi đến trong y phục luyện võ màu trắng bạc.

Vẻ mặt Đế Thừa Ân ngưng trọng, làm sao cũng không ngờ Đế Tử Nguyên lại xuất hiện ở Bắc Khuyết các trong Đông cung lúc này.

Đế Tử Nguyên bước lên bậc thang, dừng ngoài Bắc Khuyết các.

Thần Phi và thị vệ giữ các hành lễ với Đế Tử Nguyên, phó tổng quản Tô Hải vội vàng chạy đến từ nội viện, bắt gặp cảnh tượng này suýt nữa ngất xỉu vì kinh hãi.

Ánh mắt Đế Tử Nguyên dừng trên người Đế Thừa Ân, hỏi lại một lần.

"Vừa rồi ngươi nói, đồ trong Bắc Khuyết các này là đồ của ngươi?"

Sắc mặt Đế Thừa Ân đỏ bừng, nàng đương nhiên sẽ khinh thường khi có người hỏi, nhưng sao cứ phải là Đế Tử Nguyên.

"Nhiếp chính vương điện hạ, đây là năm đó ta mang về từ Thái sơn ......"

"Vậy thì đã sao? Không phải của ngươi, thì chính là không phải của ngươi." Đế Tử Nguyên lạnh nhạt lên tiếng "Người chưa bao giờ là của ngươi, nên vật tưởng niệm cũng không phải của ngươi."

"Đế Tử Nguyên!" Đế Thừa Ân bị giẫm vào chân đau, nhất thời không phục nói "Đừng quên, ta thay ngươi chịu khổ mười năm giam cầm ở Thái sơn, ta đã cứu mạng ngươi, nếu không có ta ......"

"Cho nên ......" Đế Tử Nguyên trầm giọng ngắt lời nàng, ánh mắt trở nên lạnh lùng, giọng rét lạnh "Bổn vương mới giữ cho ngươi một mạng. Nếu không, với những chuyện ban đầu của ngươi, hành động xấu xa hiện tại, bổn vương còn có thể nhịn ngươi đến bây giờ?"

Sát khí trong mắt Đế Tử Nguyên ập tới, trong lòng Đế Thừa Ân chợt run lên, áp lực đến khó thở.

"Vừa rồi ngươi đã nói sẽ không vào Đông cung, về sau cũng đừng đến nữa. Người đâu, tiễn Thừa Ân cư sĩ xuất cung."

Đế Tử Nguyên xoay người, không còn nhìn Đế Thừa Ân.

Thị vệ canh giữ trước Bắc Khuyết các đến cạnh Đế Thừa Ân, muốn giải nàng đi.

Đế Thừa Ân cuối cùng vẫn cần thể diện, căm hận xoay người định rời đi, nhưng bị Đế Tử Nguyên gọi lại.

"Đợi đã." giọng Đế Tử Nguyên từ trên bậc đá truyền tới "Bổn vương nợ ngươi nỗi khổ mười năm giam cầm, nhẫn nhịn bao năm qua đều đã trả xong, lần sau ngươi còn dám làm loạn triều đình, xen vào hậu cung, bổn vương sẽ không tiếp tục tha cho ngươi, Đế Thừa Ân, ngươi tự liệu mà làm."

Đế Tử Nguyên chắp tay đứng đó, không nói gì nữa. Sắc mặt Đế Thừa Ân tái mét, thảm hại rời đi.

Thị vệ áp giải theo bước chân Đế Thừa Ân đi xa, yên tĩnh thường ngày ngoài Bắc Khuyết các được khôi phục.

Đế Tử Nguyên nhìn cửa các đóng chặt, ánh mắt tối sầm, xoay người rời đi.

"Điện hạ!" một tiếng gọi trầm thấp vang lên, Thần Phi vội tiến hai bước dừng bên cạnh ngăn Đế Tử Nguyên.

Đế Tử Nguyên hơi kinh ngạc, lại tán thưởng hành động bảo vệ các vừa rồi của người này, nhẫn nại tính tình hỏi "Ngươi là ai?"

"Điện hạ, nô tài tên Thần Phi, mười bốn năm trước đã được Thái tử hạ lệnh canh giữ Bắc Khuyết các." Thần Phi quỳ trên đất, hành lễ với Đế Tử Nguyên.

Mười bốn năm trước là khi Hàn Diệp xây Bắc Khuyết các.

"Sau khi Điện hạ qua đời, nô tài vẫn làm theo phân phó của Điện hạ, mỗi năm trồng hoa Trường Tư, may là ba năm trước hoa đã nở, không phụ lời phân phó của Thái tử điện hạ trước khi rời đi." giọng Thần Phi nghẹn ngào.

"Làm khó cho ngươi, đứng dậy đi. Ngươi có lòng trung thành, Bắc Khuyết các giao cho ngươi canh giữ, bổn vương cũng thấy yên tâm."

Ánh mắt Đế Tử Nguyên có chút dao động, không khỏi cảm khái.

"Điện hạ, vừa rồi Thừa Ân cư sĩ muốn lấy là những món đồ Thái tử điện hạ gửi đến Thái sơn năm đó, nô tài biết ba năm trước người vào Bắc Khuyết các, chỉ nhìn thấy hoa hải Trường Tư trong các, tầng hai lầu các, người chưa từng bước vào."

Đế Tử Nguyên trầm mặc, một lúc sau mới nói "Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?"

Thần Phi cẩn thận nhìn Đế Tử Nguyên, cúi đầu hành lễ "Điện hạ, mười bốn năm đông lạnh thu nóng, nô tài đã canh giữ ở đây hơn mười năm, chỉ là nghĩ, nếu một ngày nào đó người có thể vào Bắc Khuyết các này xem một lần, mười mấy năm canh giữ này cũng đáng. Điện hạ, bây giờ Thái tử điện hạ không còn nữa, nếu người đã đến, chi bằng vào xem Bắc Khuyết các chân chính đi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh