Đế Hoàng Thư - An Lạc Truyện

Lượt đọc: 8739 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »
An Lạc Truyện Chương 224.

❊ ❊ ❊

Ngày Bắc Khuyết các được xây xong năm đó, có người từng cảm khái.

Tôn kính ở đế đô là Càn Nguyên, cao quý ở đế đô là Bắc Khuyết.

Có thể thấy hôn sự của hai nhà Hàn Đế năm đó là một giai thoại thế nào với cả Đại Tĩnh, có thể khiến cung điện của Thái tử phi được so sánh với tẩm điện của đế vương.

Nhiều năm sau, Đế gia trở thành cấm kỵ của Đại Tĩnh và đế vương, Đế gia bị chôn vùi lãng quên, cung điện này cũng chìm trong sông dài tuyết trắng, chỉ còn lại một mình Thái tử Hàn Diệp tưởng nhớ.

Hoa hải Trường Tư chỉ là tô điểm cho cung điện này. Tầng hai mới là Bắc Khuyết các chân chính, Đế Tử Nguyên chưa từng bước vào.

"Bắc Khuyết các chân chính? Bây giờ xem hay không xem cũng có ích gì?" Đế Tử Nguyên lẩm bẩm một mình dưới cung điện đã bị bỏ trống mười bốn năm.

"Tuy Thái tử đã qua đời, nhưng những năm qua Thái tử đối với Điện hạ thế nào, nô tài đều có thể nhìn rõ trong Bắc Khuyết các này, luôn hy vọng sẽ không có hối tiếc."

Thần Phi nói xong, đẩy cửa lớn Bắc Khuyết các, khom người hành lễ với Đế Tử Nguyên, cao giọng hô to.

"Tổng quản thái giám Bắc Khuyết các Thần Phi, giữ các mười bốn năm, cung nghênh Điện hạ vào các."

Phía sau hắn, thị vệ giữ các cầm kích hành lễ, như thể đã chờ đợi rất lâu.

Bắc Khuyết các đóng cửa vài năm nay được mở trở lại, càng tăng thêm vẻ trang nghiêm cổ kính dưới ngược chiều ánh sáng.

Đôi mắt Đế Tử Nguyên có chút ẩm ướt, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mới bước vào trong các.

Đế Tẫn Ngôn ở sau nàng, nhìn chằm chằm vào cánh cửa Bắc Khuyết các đang dần đóng lại, khẽ thở dài.

Mười bốn năm ân oán, vướng mắc hai nhà, những thứ này không nên để một mình tỷ tỷ gánh vác.

Lạc phủ, Lạc Minh Tây ngồi một mình trên lầu cao, một vò rượu, một đàn tranh, tiếng đàn hòa quyện, ẩn hiện một cảm giác lạnh lẽo cô độc.

Tâm Vũ bước vào, thấp giọng bẩm báo "Công tử, Điện hạ đã vào Bắc Khuyết các."

Tay gảy đàn khẽ dừng, không nói lời nào, chỉ nâng tay rót đầy ly rượu, một hơi uống cạn.

Trong Bắc Khuyết các, Đế Tử Nguyên vuốt ve bức phù điêu phượng hoàng trên gỗ lim Nam Hải, bước lên thảm lông quý hiếm được Tây Vực tiến cống, đi ngang đèn lưu ly xoay tròn trên thang gỗ, bước lên bậc thang, đứng ở lối vào tầng hai của Bắc Khuyết các.

Nhưng ở đây, là một thế giới hoàn toàn khác với tầng một.

Tầng hai của Bắc Khuyết các cực kỳ đơn giản.

Giữa lầu các bày một bàn gỗ, phía sau kê một dãy giá sách, trên giá sách ngoài dã sử cổ thư, thì là một số đồ chơi của trẻ con. Một bên trước cửa sổ bày trà cụ, hương thơm thoang thoảng của Vũ Tiền Long Tỉnh ở Tấn Nam. Một bên trước cửa sổ bày bàn cờ, quân cờ bạch ngọc nằm rải rác trên bàn cờ.

Một chiếc giường nhỏ phía sau bức bình phong, khăn trải giường trắng nhạt, trên khăn trải giường thêu hình những con búp bê cười toe toét, có chút lốm đốm cũ kỹ, như đồ đùng ngày xưa của một đứa trẻ.

Nơi này và khuê phòng lúc nhỏ của Đế Tử Nguyên ở phủ Tĩnh An Hầu hoàn toàn giống nhau, ngay cả đồ đạc bày trí trong phòng cũng là những món đồ năm đó.

Năm đó Đế gia bị vu oan phản nghịch, phủ Tĩnh An Hầu bị hạ chỉ tịch thu tài sản, sớm đã bị hủy hoại hoàn toàn. Nhưng Hàn Diệp đã hoàn toàn lưu giữ những ký ức và nơi ở thời thơ ấu của nàng, âm thầm giấu trong Bắc Khuyết các.

Mười năm dài đằng đẵng, dù hai nhà Hàn Đế rạn nứt đến mức này, nhưng hắn chưa từng nghĩ Bắc Khuyết các này sẽ có ngày đổi chủ.

"Điện hạ, mọi thứ trong phòng này đều do Thái tử điện hạ tự tay sắp xếp. Thái tử đã từng dặn dò, trà trong các không thể nguội lanh, lá trà phải chuẩn bị quanh năm, cửa sổ thông gió mỗi ngày, không thể để sách cổ mà người cất giữ thuở nhỏ nổi mốc tổn hại. Những thứ mà Thừa Ân cư sĩ mang về từ Thái sơn cũng là Thái tử đích thân phái người đặt dưới giá sách này. Trong đó đều là cổ vật quý hiếm do Thái tử sưu tầm cho người trong mười năm, cứ ba tháng gửi đến Thái sơn một lần, mười năm chưa từng dừng lại." Thần Phi theo Đế Tử Nguyên bước vào, nhỏ giọng lên tiếng, chỉ vào bên phải giá sách "Bên đó có một hộp gỗ lim, là Thái tử phái người gửi về từ trong quân doanh ba năm trước."

Lông mày Đế Tử Nguyên khẽ động, cuối cùng cũng lên tiếng "Ba năm trước? Trong quân doanh? Chàng phái người gửi về lúc nào?"

"Trước trận chiến thành Vân Cảnh." giọng Thần Phi ngập ngừng "Thân vệ của Thái tử điện hạ đích thân giao chiếc hộp này cho nô tài, nói là Thái tử có lệnh đồ trong hộp này từ nay niêm phong trong Bắc Khuyết các, không cần mở ra."

Ánh mắt Đế Tử Nguyên hơi thay đổi, cuối cùng bước vào trong phòng.

Thần Phi âm thầm hành lễ sau lưng nàng, lặng lẽ lui ra ngoài.

Phía sau bàn gỗ, bên trái trước giá sách, một chiếc rương hơn mười năm tuổi lặng lẽ bày đó, bên trong là những món đồ năm xưa Hàn Diệp gửi đến Thái sơn.

Rương gỗ tuy cũ nhưng rất sạch sẽ, thoáng nhìn đã biết, thường được chăm sóc cẩn thận.

Đế Tử Nguyên trầm mặc hồi lâu, sau đó giơ tay mờ từng chiếc hộp.

Rất nhiều thứ được đặt gọn gàng trong rương.

Đồ cổ, sách lẻ, kỳ phổ, đoản kiếm, đèn lồng giấy ......

Cái gì cũng có, lại không hề trùng lặp. Nhiều thứ bên trong dường như đã từng được người chơi qua, nếu Đế Tử Nguyên đoán đúng, đây hẳn là đồ dùng bên người Hàn Diệp hoặc đồ chơi hay những món đồ độc nhất vô nhị mà ngày thường du ngoạn sưu tầm được.

Tay Đế Tử Nguyên vuốt ve những đồ vật này, nỗ lực đơn độc của Hàn Diệp suốt mười năm qua dường như hiện lên rõ ràng.

Những năm qua nàng sống ở Tấn Nam, chưa từng biết đến sự tồn tại của những thứ này.

Nàng chỉ biết Đế Thừa Ân thay nàng bị giam cầm trên Thái sơn mười năm, nhưng nàng chưa từng biết Hàn Diệp đối với nàng thế nào trong mười năm đó.

Hắn biết tính tình nàng nghịch ngợm bay nhảy, hắn chỉ muốn nàng bị giam cầm trên Thái sơn được sống vui vẻ, sống tốt cho đến ngày hắn đón nàng xuống núi.

Tay Đế Tử nguyên dừng lại trên chiếc hộp cuối cùng mở ra, một tờ giấy ố vàng lặng lẽ đặt trong đó, rõ ràng là lễ vật cuối cùng được gửi đến Thái sơn.

Trong lòng Đế Tử Nguyên khẽ động, mở tờ giấy Tuyên, hơi ngẩn người.

Chữ viết trên giấy tuy sắc bén nhuệ khí, nhưng lại có vài phần non nớt.

Quy Nguyên các.

Là Quy Nguyên các mà nàng đã viết trước mặt hắn khi nàng bảy tuổi.

Đế Tử Nguyên cầm tờ giấy Tuyên, trong mắt tràn đầy ký ức của hơn mười năm trước.

"Nha đầu Đế gia, phủ của muội cũng keo kiệt quá rồi đó, thư phòng ngay cả một cái tên cũng không có."

Năm đó khi nàng mới vào kinh, bị Hàn Diệp trêu chọc, tính tình nàng bướng bỉnh, năm đó vì đặt tên thư phòng, muốn dán lên lại té xuống ghế đẩu, bị xước một mảng da to ở mắt cá chân. Hàn Diệp luống cuống ôm lấy nàng, liên tục xin lỗi, gọi đại phu. Đó là lần đầu tiên nàng thấy Hàn Diệp hoảng sợ, bao nhiêu năm qua đi, nàng trở thành Nhiếp chính vương Đại Tĩnh, thiếu niên Thái tử ôm lấy nàng năm đó chẳng phải cũng bị mài mòn đến mức sớm đã không còn tồn tại.

Ba năm trước, nàng dùng thân phận Nhậm An Lạc vào kinh báo thù, Đế Thừa Ân cũng từ Thái sơn trở về, kể từ đó lễ vật cứ ba tháng gửi đến Thái sơn một lần cũng dừng lại. Đế Tử Nguyên đột nhiên muốn biết, ngày mà Hàn Diệp biết được thân phận của nàng, liệu có cảm thấy buồn bã cô quạnh khi biết mười năm qua bị nàng lừa gạt, âm thầm đối đãi là một người khác biệt?

Những năm qua, Đế Tử Nguyên bước trên con đường báo thù đoạt quyền với Hàn gia, đối với tất cả như nhìn mà không thấy, từ đầu đến cuối quên hỏi thiếu niên ôn hòa thơ ngây năm đó một câu ......

Chàng bảo vệ ta nửa đời, đến cuối cùng rơi vào kết cục như vậy, có hối hận có oán than?

Đế Tử Nguyên dời tầm mắt đến chiếc hộp gỗ lim ở bên phải thư phòng.

Nàng chợt bước vài bước, đi sang bên phải, mở chiếc hộp gỗ cuối cùng mà Hàn Diệp gửi về từ Tây Bắc ba năm trước.

Trong hộp gỗ, có hơn mười bức họa được cuộn lại, Đế Tử Nguyên mở ra, tay hơi khựng lại, trong mắt lộ ra thần sắc không ngờ.

Trong tất cả bức họa, chỉ có một mình nàng.

Nhàn rỗi trong thư phòng, diễn tập trên bàn cát, cưỡi ngựa luyện binh, uống rượu dưới gốc cây, thưởng mai ngoài hành lang, đứng một mình trước bia mộ ......

Ngày tế bái An Ninh năm đó, nàng trấn thủ thành Thanh Nam, Hàn Diệp đến tế bái, từng sống trong thành một thời gian. Khi đó vì cái chết của An Ninh, nàng nghĩ Hàn Diệp khó có thể tha thứ cho nàng, tuy hai người chung sống nửa tháng, nhưng gần như không hề nói một câu trong phủ soái thành Thanh Nam.

Nàng ngày đêm luyện binh, mỗi ngày về phủ đều thấy Hàn Diệp ngồi ngoài hành lang, nàng chỉ nghĩ hắn viết viết vẽ vẽ như thể tìm kiếm niềm vui, nhưng lại không biết, hắn vẽ suốt ngày đêm, tất cả đều là nàng.

Lúc đó, hắn đã biết vua Gia Ninh phái mười chuẩn tông sư đến Tây Bắc lấy mạng nàng rồi đúng không, trận chiến thành Vân Cảnh, cũng sớm nằm trong kế hoạch của hắn ......

Một phong thư rơi ra từ bức họa, rơi bên chân Đế Tử Nguyên.

Nàng giật mình, cúi xuống nhặt, Đế Tử Nguyên cầm phong thư, nhưng không hiểu tại sao lại không dám mở ra.

Thật lâu sau, nàng khẽ thở dài, mở thư ra, ánh mắt rơi vào trên thư.

Nét chữ trong thư rắn rỏi mạnh mẽ, vô cùng quen thuộc.

Tử Nguyên, nếu có một ngày nàng thấy phong thư này, e là đời này nàng và ta sẽ không còn gặp nhau nữa.

Chỉ một câu này, hốc mắt Đế Tử Nguyên ửng đỏ, có chút ẩm ướt.

Xin lỗi.

Mười một năm rồi, từ ngày đó ở thành Đế Bắc, ta luôn muốn nói câu này với nàng.

Nhưng ta là Thái tử Hàn gia, ta không thể nói.

Ta biết sau trận chiến núi Vân Cảnh, e là ta không thể trở về nữa.

Trận chiến này, vì Đại Tĩnh, vì nàng, có lẽ là vận mệnh tốt nhất cho ta.

Ta đột nhiên hiểu ra nguyên nhân vì sao An Ninh nhất quyết trấn thủ thành Thanh Nam, đây là Hàn gia chúng ta nợ Đế gia.

Không phải nợ nàng, mà nợ Đế gia và dân chúng Tấn Nam.

Một trăm hai mươi ba tộc nhân Đế gia, tám mươi ngàn quân Đế gia Tấn Nam. Tử Nguyên, chúng ta có máu có thịt có tim, mắc phải nợ máu, ngày đêm không ngủ được.

Nếu ta dùng thân phận Thái tử Hàn gia chết ở Tây Bắc, một đời này, chí ít với tư cách là Thái tử Đại Tĩnh, ta sẽ không hổ thẹn trong giây phút chết đi. Trên đường đến suối vàng, gặp lại tộc nhân Đế gia nàng và tám mươi ngàn tướng sĩ chết oan, ít nhất ta có thể thản nhiên đối mặt với họ.

Một đời này, Đại Tĩnh, triều đình, dân chúng, ta đều không phụ.

Chỉ có nàng, ta không thể buông.

Nhưng từ lúc bắt đầu chúng ta chỉ có tử cục, thế gian này còn gì nực cười hơn.

Tử Nguyên, sau khi ta chết, ta chỉ mong nàng buông bỏ quá khứ, quãng đời còn lại, có thể tiếp tục tươi cười.

Không phải nữ nhi Đế gia, không phải Tĩnh An Hầu, không phải chủ nhân thiên hạ, chỉ là Đế Tử Nguyên tươi cười vui vẻ.

Sau câu nói này, trên thư là một trang trắng xóa, chỉ có vài dòng ở góc cuối của phong thư, có lẽ do viết vội vàng, lộ ra một chút thê lương, một chút vui mừng, một chút phiền muộn, một chút thâm tình.

Đế Tử Nguyên, năm tháng đời này, ta yêu nàng.

Ta không hứa hẹn kiếp sau, kiếp này được gặp, là ta tu được một trăm kiếp.

Đời này ta cầu mà không được, người giấu trong tim, là nàng, Đế Tử Nguyên.

Hàn Diệp tuyệt bút.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2024

« Lùi
An Lạc Truyện Chương 1. An Lạc Truyện Chương 2. An Lạc Truyện Chương 3. An Lạc Truyện Chương 4. An Lạc Truyện Chương 5. An Lạc Truyện Chương 6. An Lạc Truyện Chương 7. An Lạc Truyện Chương 8. An Lạc Truyện Chương 9: Hôm nay ta cuối cùng đã xác thực lời đồn không phải là giả.. An Lạc Truyện Chương 10: Trước đây không biết Nhậm tướng quân thâm sâu đại nghĩa như vậy.. An Lạc Truyện Chương 11: Ta đang chờ một người khác cho triều đình một câu trả lời.. An Lạc Truyện Chương 12: Chuông Thanh Long.. An Lạc Truyện Chương 13: Thăng đường xét xử.. An Lạc Truyện Chương 14: Tặng Lễ Vật. An Lạc Truyện Chương 15: Nhậm An Lạc bái kiến Bệ hạ.. An Lạc Truyện Chương 16: Nhậm An Lạc, ngươi có bằng lòng hay không?. An Lạc Truyện Chương 17: An Ninh.. An Lạc Truyện Chương 18: Nhậm An Lạc, ngươi... rất giống một người bạn cũ mà ta từng biết.. An Lạc Truyện Chương 19: Đế Tử Nguyên.. An Lạc Truyện Chương 20: Nạn lụt ở Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 21: Thái Tử đến Giang Nam.. An Lạc Truyện Chương 22: Thái Tử... ngài động tâm.. An Lạc Truyện Chương 23: Tất cả kỳ vọng của ngươi, ta đều thay ngươi làm được.. An Lạc Truyện Chương 24: An Lạc, ở Tấn Nam cũng giống như vậy sao?. An Lạc Truyện Chương 25: Chúng ta có thể tạo ra thời đại của riêng mình.. An Lạc Truyện Chương 26: Sắp đặt ván cờ.. An Lạc Truyện Chương 27: Tựa như năm đó, nàng nắm tay của thiếu niên.... An Lạc Truyện Chương 28: Trên đỉnh Thương Sơn.. An Lạc Truyện Chương 29: Nhất phẩm Tĩnh Ninh tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 30: Tử Nguyên, thực xin lỗi, ta thiếu chút nữa đã động tâm.... An Lạc Truyện Chương 31: Đông cung không có Thái tử phi, thật quá hoang đường... An Lạc Truyện Chương 32: Nghênh đón tiểu thư Đế gia!. An Lạc Truyện Chương 33: Đế Thừa Ân.. An Lạc Truyện Chương 34: Thọ yến ở Đông cung.. An Lạc Truyện Chương 35: Hàn Diệp, ngươi... có thất vọng hay không?. An Lạc Truyện Chương 36: Người đưa tới phong mật chỉ này, cuối cùng là ai?. An Lạc Truyện Chương 37: Trong lòng Điện hạ ngưỡng mộ Nhậm tướng quân.. An Lạc Truyện Chương 38: Lạc Minh Tây.. An Lạc Truyện Chương 39: Hàn Diệp, ngươi nhất định không biết... An Lạc Truyện Chương 40: Người nhớ kỹ, cả đời này, vĩnh viễn cũng không thể nói ra.. An Lạc Truyện Chương 41: Thừa Ân, hôm nay ta đến, là hy vọng ngươi có thể từ bỏ hôn sự này.. An Lạc Truyện Chương 42: Xin Tướng gia giúp ta làm một chuyện.. An Lạc Truyện Chương 43: Xoay chuyển tình thế.. An Lạc Truyện Chương 44: Y lừa được mọi người, nhưng không lừa được chính mình.. An Lạc Truyện Chương 45: Mười năm chờ đợi này, đến tột cùng có đáng hay không?. An Lạc Truyện Chương 46: An Ninh, ta chỉ hỏi ngươi một lần duy nhất.. An Lạc Truyện Chương 47: Huynh có chắc Hàn Diệp là hôn phu tương lai của Đế Thừa Ân không?. An Lạc Truyện Chương 48: . An Lạc Truyện Chương 49: Trên đời này chỉ có duy nhất một người biết nàng chỉ là một nữ cô nhi ăn mày vô danh, chứ không phải là tiểu thư Đế gia Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 50: An Lạc, ngươi đang gạt ta.. An Lạc Truyện Chương 51: Nhậm An Lạc lớn lên ở Tấn Nam, chẳng lẽ còn có thân quyến chết ở kinh thành?​. An Lạc Truyện Chương 52: An Lạc, hài tử Đế gia, tại sao lại là ngươi tới tưởng nhớ, sao lại có thể là ngươi tới tưởng nhớ?​. An Lạc Truyện Chương 53: Kiếm trong tay tiểu thư, không chỉ có mình Lạc gia.​. An Lạc Truyện Chương 54: . An Lạc Truyện Chương 56: . An Lạc Truyện Chương 57: Lúc trước làm sao nàng có thể nghĩ rằng người này là Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 58: Thay đổi quyết định sao? An Ninh, rốt cuộc muội đã biết được những gì.​. An Lạc Truyện Chương 59: . An Lạc Truyện Chương 60: Những lời này, sao người không đi hỏi Đế Tử Nguyên?. An Lạc Truyện Chương 61: . An Lạc Truyện Chương 62: Đêm pháo hoa. An Lạc Truyện Chương 63: . An Lạc Truyện Chương 64: . An Lạc Truyện Chương 65. An Lạc Truyện Chương 66: . An Lạc Truyện Chương 67. An Lạc Truyện Chương 68: . An Lạc Truyện Chương 69: . An Lạc Truyện Chương 70. An Lạc Truyện Chương 71: Có thể còn sống, cùng với ngươi, thật tốt.​. An Lạc Truyện Chương 72. An Lạc Truyện Chương 73: . An Lạc Truyện Chương 74: . An Lạc Truyện Chương 75. An Lạc Truyện Chương 76: Tử Nguyên, nếu cuối cùng kết cục sẽ là như vậy, như thế này cũng tốt.​. An Lạc Truyện Chương 77. An Lạc Truyện Chương 78: . An Lạc Truyện Chương 79: . An Lạc Truyện Chương 80. An Lạc Truyện Chương 81: . An Lạc Truyện Chương 82. An Lạc Truyện Chương 83: . An Lạc Truyện Chương 84: . An Lạc Truyện Chương 85. An Lạc Truyện Chương 86: . An Lạc Truyện Chương 87. An Lạc Truyện Chương 88: . An Lạc Truyện Chương 89: Ai thiếu nợ bọn họ, ai đem tướng sĩ Đại Tĩnh nàng tranh tranh thiết cốt biến thành đao phủ tay nhiễm máu đồng bào, ai làm bia mộ chôn sâu oan khuất dài đến mười năm..​. An Lạc Truyện Chương 90. An Lạc Truyện Chương 91: . An Lạc Truyện Chương 92. An Lạc Truyện Chương 93. An Lạc Truyện Chương 94​. An Lạc Truyện Chương 95​. An Lạc Truyện Chương 96: Trên đời chưa từng có Nhậm An Lạc, ta là Đế Tử Nguyên.​. An Lạc Truyện Chương 97​. An Lạc Truyện Chương 98​. An Lạc Truyện Chương 99​. An Lạc Truyện Chương 100​. An Lạc Truyện Chương 101​. An Lạc Truyện Chương 102. An Lạc Truyện Chương 103. An Lạc Truyện Chương 104. An Lạc Truyện Chương 105. An Lạc Truyện Chương 106. An Lạc Truyện Chương 107. An Lạc Truyện Chương 108. An Lạc Truyện Chương 109. An Lạc Truyện Chương 110. An Lạc Truyện Chương 111. An Lạc Truyện Chương 112. An Lạc Truyện Chương 113. An Lạc Truyện Chương 114. An Lạc Truyện Chương 115. An Lạc Truyện Chương 116. An Lạc Truyện Chương 117. An Lạc Truyện Chương 118. An Lạc Truyện Chương 119. An Lạc Truyện Chương 120. An Lạc Truyện Chương 121. An Lạc Truyện Chương 122. An Lạc Truyện Chương 123. An Lạc Truyện Chương 124. An Lạc Truyện Chương 125. An Lạc Truyện Chương 126. An Lạc Truyện Chương 127. An Lạc Truyện Chương 128. An Lạc Truyện Chương 129. An Lạc Truyện Chương 130. An Lạc Truyện Chương 131. An Lạc Truyện Chương 132: Hàn Tử An (1). An Lạc Truyện Chương 133: Hàn Tử An (2). An Lạc Truyện Chương 134: Đế Thịnh Thiên (1). An Lạc Truyện Chương 135: Đế Thịnh Thiên (2). An Lạc Truyện Chương 136: Đế Vĩnh Ninh (1). An Lạc Truyện Chương 137: Đế Vĩnh Ninh (2). An Lạc Truyện Chương 138: Đế Vĩnh Ninh (3). An Lạc Truyện Chương 139. An Lạc Truyện Chương 140. An Lạc Truyện Chương 141. An Lạc Truyện Chương 142. An Lạc Truyện Chương 143. An Lạc Truyện Chương 144. An Lạc Truyện Chương 145. An Lạc Truyện Chương 146. An Lạc Truyện Chương 147. An Lạc Truyện Chương 148. An Lạc Truyện Chương 149. An Lạc Truyện Chương 150. An Lạc Truyện Chương 151. An Lạc Truyện Chương 152. An Lạc Truyện Chương 153. An Lạc Truyện Chương 154. An Lạc Truyện Chương 155. An Lạc Truyện Chương 156. An Lạc Truyện Chương 157. An Lạc Truyện Chương 158. An Lạc Truyện Chương 159. An Lạc Truyện Chương 160. An Lạc Truyện Chương 161. An Lạc Truyện Chương 162. An Lạc Truyện Chương 163. An Lạc Truyện Chương 164. An Lạc Truyện Chương 165. An Lạc Truyện Chương 166. An Lạc Truyện Chương 167. An Lạc Truyện Chương 168. An Lạc Truyện Chương 169. An Lạc Truyện Chương 170. An Lạc Truyện Chương 171. An Lạc Truyện Chương 172. An Lạc Truyện Chương 173. An Lạc Truyện Chương 174. An Lạc Truyện Chương 175. An Lạc Truyện Chương 176. An Lạc Truyện Chương 177. An Lạc Truyện Chương 178. An Lạc Truyện Chương 179. An Lạc Truyện Chương 180. An Lạc Truyện Chương 181. An Lạc Truyện Chương 182. An Lạc Truyện Chương 183. An Lạc Truyện Chương 184. An Lạc Truyện Chương 185. An Lạc Truyện Chương 186. An Lạc Truyện Chương 187. An Lạc Truyện Chương 188. An Lạc Truyện Chương 189. An Lạc Truyện Chương 190. An Lạc Truyện Chương 191. An Lạc Truyện Chương 192. An Lạc Truyện Chương 193. An Lạc Truyện Chương 194. An Lạc Truyện Chương 195. An Lạc Truyện Chương 196. An Lạc Truyện Chương 197. An Lạc Truyện Chương 198. An Lạc Truyện Chương 199. An Lạc Truyện Chương 200. An Lạc Truyện Chương 201. An Lạc Truyện Chương 202. An Lạc Truyện Chương 203. An Lạc Truyện Chương 204. An Lạc Truyện Chương 205. An Lạc Truyện Chương 206. An Lạc Truyện Chương 207. An Lạc Truyện Chương 208. An Lạc Truyện Chương 209. An Lạc Truyện Chương 210. An Lạc Truyện Chương 211. An Lạc Truyện Chương 212. An Lạc Truyện Chương 213. An Lạc Truyện Chương 214. An Lạc Truyện Chương 215. An Lạc Truyện Chương 216. An Lạc Truyện Chương 217. An Lạc Truyện Chương 218. An Lạc Truyện Chương 219. An Lạc Truyện Chương 220. An Lạc Truyện Chương 221. An Lạc Truyện Chương 222. An Lạc Truyện Chương 223. An Lạc Truyện Chương 224. An Lạc Truyện Chương 225. An Lạc Truyện Chương 226. An Lạc Truyện Chương 227. An Lạc Truyện Chương 228. An Lạc Truyện Chương 229. An Lạc Truyện Chương 230. An Lạc Truyện Chương 231. An Lạc Truyện Chương 232. An Lạc Truyện Chương 233. An Lạc Truyện Chương 234. An Lạc Truyện Chương 235. An Lạc Truyện Chương 236. An Lạc Truyện Chương 237. An Lạc Truyện Chương 238. An Lạc Truyện Chương 239. An Lạc Truyện Chương 240. An Lạc Truyện Chương 241. An Lạc Truyện Chương 242. An Lạc Truyện Chương 243. An Lạc Truyện Chương 244. An Lạc Truyện Chương 245. An Lạc Truyện Chương 246. An Lạc Truyện Chương 247. An Lạc Truyện Chương 248. An Lạc Truyện Chương 249: Sông núi cũng có thể san bằng (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 250: Chuyện xưa Đại Tĩnh 1 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 251: Chuyện xưa Đại Tĩnh 2 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 252: Chuyện xưa Đại Tĩnh 3 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 253: Chuyện xưa Đại Tĩnh 4 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 254: Chuyện xưa Đại Tĩnh 5 (phiên ngoại). An Lạc Truyện Chương 255: Chuyện xưa Đại Tĩnh 6 (phiên ngoại).
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của tinh linh