Chuyện Tình Hoàng Gia

Lượt đọc: 2449 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 55
ai đó cứu cô đi???..

❊ ❊ ❊

_Bốp… bốp… bốp

Gia Uyển đang giận điên tiết cả người cô lại cứ nói kích động vào thêm càng làm cô ta tức điên hơn nữa, đang giận sẵn đang có cô nên cứ trút giận lên không thương không tiết.

Máu từ trán của cô do đập mạnh vào tường chảy từ từ xuống trên khuôn mặt luôn tươi sáng của cô, một phần khuôn mặt bị nhòe đi vì màu đỏ của máu, màu trắng của chiếc áo cũng thế dính máu toàn máu.

Thê thảm.

Hai từ quá đơn điệu nhưng đủ diễn tả tình trạng của cô hiện tại.

-Hôm nay tao không cho mày bài học thì tao chẳng phải Trác Gia Uyển.-Gia Uyển hắt ánh mắt khinh khỉnh chen lẫn sự mưu mô hiểm ác

-Hừ… tôi đã lãnh đủ rồi còn gì nữa cứ đem ra.-cô hừ nhạt, bây giờ cô bất cần tất cả, mặc cô có sống hay chết chẳng ai quan tâm hay rơi một giọt lệ đâu mà lo.

-Mày dám dùng gương mặt cám dỗ Khiết Đạt, nếu trên mặt mày có vết sẹo thì sao ta? Chắc đẹp lắm, phải không?-Gia Uyển tay nâng niu con dao bén lúc nãy, nhìn cô cười gian ác

Chị ta muốn làm gì cô? Mặc dù biết cô ta ác nhưng cô lại không ngờ đến mức này, cô ta muốn làm gì khuôn mặt cô, hủy hoại nó sao? Đánh, mắng chửi, hạ nhục giờ lại phá khuôn mặt cô, cho dù có nghĩ cô cũng không nghĩ đến mức độ này, nó thật sự quá tàn nhẫn và ác độc mà.

-Để tao xem mày còn có thể dụ dỗ ai khi mà khuôn mặt mày xấu xí đi, chẳng qua Khiết Đạt chỉ yếu lòng một chút thôi nhưng đây lại là hậu quả cho mày đó, ráng mà chịu đi, đũa mốc mà chòi mâm son sao? Mơ đi.

Gia Uyển khuôn mặt lộ rõ vẻ căm phẫn cầm con dao từ từ tiến lại phía cô, nhẹ nhàng ngồi xuống, mắt nhìn con dao vẻ thích thú tay thì không ngừng nâng niu, cứ như “thú cưng” vậy.

Hạ Đồng biết mình xảy ra chuyện chẳng lành rồi, nhưng trong lòng cầu mong ai đó hãy đến cứu cô. Liệu có ai đó đến cứu cô không?

Lăng Hạo... cô cần sự quan tâm của Lăng Hạo, những câu chuyện vui anh kể, những lúc chọc ghẹo cô. Trong ngôi trường này, người thân thiện với cô nhất chỉ có Lăng Hạo.

Con dao thì ngày càng kề sát mặt của Hạ Đồng, ngày càng gần rồi chạm vào một bên má, cảm giác khi vừa chạm vào làm cô thấy lạnh cả người, nhắm mắt lại chờ điều sắp đến dẫu biết rằng nó sẽ xảy ra như mình nghĩ.

-Tao sẽ cho mày không dám ra ngoài gặp ai.

_Rầm

Cánh cửa nhà kho đột ngột bị ai đó đá bung ra, sững sờ, Hạ Đồng mở mắt ngước nhìn người đó, thầm cảm ơn vì anh đến kịp lúc, nhưng cũng có chút giận vì lí do cô ra thế này vì anh mà.

Có phải, lần trước cũng là anh cứu cô không?

-Cô đang làm cái quái gì thế?-Khiết Đạt tức điên hét lên

-Em… em…-Gia Uyển chợt lắp bắp rớt cả con dao trên tay

-Em cái gì? Tôi hỏi cô đang làm gì em ấy.-Khiết Đạt khuôn mặt lạnh lùng, giận dữ mà hét

-Em chỉ…. chỉ…-Gia Uyển lắp bắp đáp chẳng nên lời

-Tôi nhất định sẽ truy cứu đến cùng, tốt nhất cô tự mình mà liệu.-Khiết Đạt mặt lạnh lùng chĩa tay về phía Gia Uyển

-Anh… anh đừng làm vậy…. em chỉ quá yêu anh nên mới làm thế thôi… em yêu anh mà Khiết Đạt.-Gia Uyển nắm vạt tay Khiết Đạt lay lay rồi khóc lên

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »