Chuyện Tình Hoàng Gia

Lượt đọc: 2421 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 10
đấu khẩu..

❊ ❊ ❊

“Tít…Tít…Tít” tiếng chuống chiếc đồng hồ báo thức trong phòng Hạ Đồng vang lên, với tay tắt lấy, cô vươn vai lấy tinh thần rồi nhanh chân đi thay đồ chuẩn bị bữa sáng cho Dương Tử.

-Chào anh Thiên, tối qua anh ngủ ngon không?-Hạ Đồng nhìn Thiên ngoài cửa phòng nói

-Ừm chắc em đến nên anh ngủ ngon quá.- Thiên trêu cô

-Vậy sao?Vậy em gặp được anh nên ngủ cũng ngon lắm.-cô trêu ngược anh

-Em giỏi thật đấy, dám trêu ngược lại anh à.-Thiên véo má cô

-Hì, em nói thật mà.-cô cười nói

-Sáng sớm đã thấy cảnh chướng mắt.-một giọng nói lạnh lùng vang lên

-Có ai kêu anh nhìn đâu mà nói.-Hạ Đồng bĩu môi

-Còn dám trả treo, ba qui tắc chắc ít đối với cô nhỉ?-Dương Tử sắc mặt không mấy tốt nói

-Suốt ngày quy tắc, heo đực đúng là khác người nha.-Hạ Đồng không chịu thua nói

-Gà mái chắc không khác người quá, đỡ hơn thứ chuyện nhà còn lo không xong đã lo chuyện thiên hạ.-Dương Tử cười khỉnh nói

-Anh...

-Thôi can hai người, làm gì mà mới gặp nhau đã cãi rồi, sau này còn gặp nhau thường xuyên mà.-Thiên chen vào nói

-Anh làm như em thích cãi với con gà mái này quá, nhìn thấy cô ta là em ghét rồi.-Dương Tử lạnh lùng nói

-Tôi thích anh quá, thấy ghét, khó ưa,h eo đực phụ tình.-Hạ Đồng chửi anh một lào

-Điều thứ tư sau này không được kêu tôi bằng hai từ "heo đực".-Dương Tử khoanh hai tay trước ngực mình nói

-Không cãi lại bày đặt đưa thêm quy tắc.-Hạ Đồng lầm bầm trong miệng

-Điều thứ năm, không được chửi rủa và trả treo với tôi.-Dương Tử đắc thắng nói tiếp

-Anh... được thôi, năm quy tắc, tôi không tin sẽ quy phạm.-Hạ Đồng cố nhịn cơn thịnh nộ sắp trào dâng nhìn anh bằng ánh mắt bắn ra lửa

-Ồ, vậy thì chúc may mắn nha, chỉ sợ cô quy phạm không phải một mà là năm cái một lượt, nhớ nha, cô mà vi phạm thì sẽ bị phạt đó.-Dương Tử thản nhiên nói, sau đó vỗ vai cô, khóe môi hơi cong lên rồi đi xuống nhà bếp

-Heo đực, heo đực, heo đực, áaa tức quá.-Hạ Đồng tức muốn nhảy dựng lên, nếu không phải anh là người cô cần thuyết phục thì cô đã sớm băm dằm anh ra trăm mảnh rồi

-Em đừng tức nữa, em ấy là vậy, mai xuống ăn sáng đi.-Thiên đứng bên cạnh nhẹ nhàng nói

-Anh chịu được anh ta cũng hay thật.-Hạ Đồng không khỏi thán phục Thiên, Thiên lại có thể chung sống với một tên heo đực như vậy đúng là hay mà

-Từ từ em sẽ quen thôi.

Hạ Đồng cười cười đáp, sau đó cũng nhanh chân đi xuống nhà bếp. Cô chỉ vừa bưng hai phần ăn để lên bàn, Dương Tử đã cau mày đặt nĩa xuống va chạm vào chiếc dĩa bằng thủy tinh, vang lên tiếng chói tay.

-Cái này mà gọi là cho con người ăn sao?-Dương Tử nhìn phần ăn sáng của mình, trứng nát bấy, bánh mì thì nướng quá khét, còn miếng thịt bò nữa đen thui, nhìn vô không còn hứng để ăn

-Chị Ly, hôm nay chị làm sao vậy? Sao lại nấu ăn như thế?-Dương Tử khó chịu nhìn người phụ trách chuyện nấu nướng-chị Ly.

-Hôm nay, bà quản gia kêu tôi đừng nấu ăn, để Hạ Đồng nấu.-chị Ly cung kính đáp lại

Ngay lập tức Hạ Đồng nhận được ánh mắt dao găm của Dương Tử, khỏi cần anh nói cô cũng đủ biết là mình sắp nghe chửi, quả nhiên...

-Như vậy mà cô còn đem lên cho tôi ăn sao?-Dương Tử tức giận quát

Hạ Đồng bịt tai mình lại, để anh quát hết cậu mới bỏ ra, nở nụ cười lấy lòng

-Gì chứ? Tôi cố gắng lắm mới làm được phần ăn đó đó.

-Cô đừng nói, ngay cả một món ăn cô cũng không biết nấu?

-Có, có một món.-Hạ Đồng lập tức la lên, cô có một món biết nấu, nhưng mà hình như tất cả ai cũng nấu được món đó, ngay cả đứa trẻ trên mười tuổi cũng biết nấu.

-Món gì?

-Là... là mì gói.-Hạ Đồng đôi mắt lấp lánh nói (chị bị anh ấy chửi là đúng rồi)

-Nấu ăn là điều cơ bản nhất trong năm quy tắc tôi đưa, hôm qua tới giờ cô đã vi phạm bốn điều, cô nghĩ có nên đuổi không?

Hạ Đồng giơ bốn ngón tay lên, miệng không ngừng lẩm bẩm, không có nha, bắt quá có ba điều thôi.

-Có ba điều mà.-Hạ Đồng phản bác

-Một không biết nấu ăn, hai trả treo chửi tôi, ba kêu tôi bằng heo đực, bốn tôi luôn đúng và cô luôn sai, vậy mà cô còn vi phạm, nói xem có phải bốn không?-Dương Tử nhã nhặn kể ra, dáng vẻ nhàn nhã nhìn cô

-Điều bốn không hợp lý, anh nói sai tôi cũng phải cho đúng, như vậy không công bằng.-Hạ Đồng phản đối

-Cô không có quyền phản đối, cũng không có quyền đứng đây cãi nhau với tôi.

Nhịn, nhịn, nhất định phải nhịn. Hạ Đồng nghiến răng nghiến lợi nhìn anh, rõ ràng anh cố ý mà, làm gì ai lại đưa ra mấy cái quý tắc như thế chứ.

-Thiếu gia, cậu nói phải, tôi sẽ nghe, sau này không vi phạm nữa.-Hạ Đồng gượng ép mình cười

-Thái độ như vậy mới đúng, hôm nay tâm trạng tôi không tồi nên tha cho cô lần này, lần sau đừng hòng tôi cho qua.

-Dạ, cậu nói đúng, tôi sẽ nghe theo.-Hạ Đồng vẫn giữ bộ mặt cố ép mình cười, dùng thái độ cung kính đáp nhưng trong lòng cô không ngừng chửi rủa anh

Dương Tử không khó nhận thấy cô ngoài mặt như vậy bên trong chửi anh như thế nào, chỉ là anh không muốn kiếm thêm chuyện, dù sao tâm trạng anh đang tốt, mắc công vì cô mà làm tâm trạng xấu đi.

-Anh Thiên, ba ngày tới em ở trường không về nhà, còn hồ sơ về buổi lễ mạt tựu trường em đã gửi qua cho anh, anh từ từ xem có vấn đề gì không rồi nói em.-Dương Tử quay sang nhìn Thiên nói

-Được, anh sẽ xem.-Thiên đáp lại

-Ừ, em đi liền, anh đi luôn không?

-Cũng được.

Nói rồi đồng loạt Dương Tử và Thiên cùng đứng lên rời bàn ăn, Dương Tử thì bỏ đi một mạch còn Thiên trước khi đi còn căn dặn cô:

-Em ở nhà có gì cứ hỏi bà quản gia, không thôi chị Ly cùng mọi người, ba ngày tới anh và Dương Tử phải ở trường lo việc ngày khai giảng tới sẽ không về nhà được.

-Em biết rồi, tạm biệt anh.-Hạ Đồng mỉm cười đáp lại

Hạ Đồng phải nói mừng hết cỡ, ba ngày không nhìn thấy mặt Dương Tử, đỡ phải chửi anh làm mình tốn đức, ba ngày thoải mái.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »