Chuyện Tình Hoàng Gia

Lượt đọc: 2479 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 18
đề nghị..

❊ ❊ ❊

Hôm nay Hạ Đồng đi học lại, Hạ Đồng đã nghỉ ba ngày rồi, ba ngày tương đương với 15 tiết học mà 15 tiết học thì phải chép gãy tay, nghĩ đến đây cô chẳng muốn học. Vừa vào đến lớp ai ai cũng xôn xao, không hiểu có chuyện gì xảy ra, nhưng không phải về cô như vậy thì tốt. Sau khi ngồi vào chỗ cô loáng thoáng nghe thấy họ đang bàn về cuộc thi hát. Chắc là quan trọng lắm nên mới quan tâm như vậy.

Đột nhiên tiếng điện thoại báo tin nhắn của Hạ Đồng vang lên, nhìn vào màn hình để chữ điện thoại của Lăng Hạo, cô thầm cười, mắt nhìn vào màn hình

“Giờ giải lao nhóc xuống phòng nhạc nha, anh có quà cho nhóc đó ”

“Em biết rồi, cảm ơn anh đã đưa em vào bệnh viện”

Sau khi đọc lại phần tin nhắn bấm nút send rồi thầm cười, còn anh khi nhận được tin nhắn cũng cười vui vẻ. Lâu rồi, anh chưa được vui như thế, cũng ba năm rồi nhỉ?

Giờ giải lao đến như lời hẹn, Hạ Đồng xuống phòng nhạc gặp Lăng Hạo, thấy anh đang ngồi ngay cây đàn piano, Hạ Đồng bước lại gần anh lên tiếng trêu chọc:

-Chà hôm nay anh Lăng Hạo nổi hứng chơi piano ta? Sao để ý ai để lấy lòng à?

-Để ý nhóc thì có, hôm nay gan nhỉ dám chọc anh sao?-Lăng Hạo véo nhẹ má cô coi như hình phạt

-Em đâu có gan mà dám chọc anh, sao hôm nay nổi hứng chơi piano vậy?

-Lâu lâu chơi thôi.

-Anh kêu em xuống đây nói có quà mà, đâu?-Hạ Đồng xòe tay ra y như đứa trẻ đòi kẹo vậy

-Đây này, anh mua cho nhóc đấy, anh biết nhóc thích nghe nhạc nên mới mua.-Lăng Hạo nói đưa cho Hạ Đồng một cái máy MP3 loại xịn

-Anh nói anh nghèo sao còn mua thứ đắc giá như thế?.-Hạ Đồng lắc tay từ chối

-Là có người tặng anh, mà anh không thích cái máy này cho lắm, em lấy đi.-Lăng Hạo không cho cô cơ hội từ chối

-Nhưng… cái này …-cô khó xử nói

-Nhận đi, nhưng anh không làm ăn lỗ vốn đâu, em phải khao anh một bữa.-Lăng Hạo đưa ra điều kiện

-Nể tình anh cứu em một mạng còn cho em chiếc máy MP3, em sẽ khao anh.-Hạ Đồng đồng ý

-Em hứa đó, anh chưa muốn bây giờ, để bữa nào đi.

-Ừm.-Hạ Đồng mỉm cười gật đầu

Hạ Đồng ngồi vào chiếc ghế ngồi đối diện nhìn anh, chợt thấy trên kính anh có bám chút bụi bặm cô vươn tay ra cầm lấy chiếc kính đó.

Lăng Hạo hơi giật mình khi cô lấy chiếc kính của mình, mở miệng hỏi:

-Sao vậy?

-Kính anh bị dơ, nên em giúp anh lau lại thôi, anh cũng bị cận nên sẽ lau không sạch đâu.-Hạ Đồng ngây thơ nói, đồng thời lấy trong túi ra chiếc khăn tay lau bụi trên kính cho anh

-Anh đâu...

-Xong rồi.

Hạ Đồng cắt ngang lời Lăng Hạo muốn nói, vừa định đưa chiếc kính lại cho anh thì hơi sững người, anh đeo kính đã rất đẹp, cô không ngờ gỡ ra càng đẹp hơn, cứ như một thiên thần vậy, đẹp một cách khó cưỡng lại sức hút tỏa ra từ anh.

-Lăng Hạo này, anh có biết khi không đeo kính anh rất đẹp không?

-Vậy sao?-Lăng Hạo khẽ cười hỏi

-Đúng vậy, nhưng mà đáng tiếc thật, anh bị cận nên phải đeo kính.-Hạ Đồng tiếc nuối nói

Anh phì cười, cô bé này, đúng là ngốc quá mà.

-Nếu nhóc thích anh sẽ không đeo kính nữa.-Lăng Hạo nhún vai nói

-Thôi đi, lỡ anh không thấy đường lại bắt em làm người dẫn đường cho, tới lúc đó em lại mệt.-Hạ Đồng trề môi nói

-Không cần nhóc làm người dẫn đường cho anh đâu.-Lăng Hạo bật cười

-Thôi đi, ai thèm tin lời anh, đeo kính vào đi.-Hạ Đồng bĩu môi, sau đó đeo kính lại cho anh

Lăng Hạo lại trở thành một tên "bốn mắt", trong mắt cô đó là lần đầu tiên nhìn thấy con trai đeo kính mà đẹp như anh, anh đeo vào lại không mất đi cái vẻ đẹp của mình, mà còn tôn thêm vẻ thư sinh của anh.

-Mà này, sao anh lại vào được trường này?-Hạ Đồng hiếu kì hỏi, không lẽ anh cũng đến đây giống cô? Hay là anh giả mạo danh tánh của ai vào?

Trong đầu Hạ Đồng toàn suy nghĩ ra những vấn đề không đâu, cũng không hề nghĩ ra vấn đề nào tốt cho Lăng Hạo.

-Anh giúp thầy hiệu trưởng ở đây nên thầy cảm kích cho anh vào học.-Lăng Hạo nhún vai nói

-Đơn giản vậy thôi sao?-Hạ Đồng ngờ vực hỏi

-Chứ nhóc muốn sao nữa?

-Em còn nghĩ anh giả mạo người khác hoặc uy hiếp ai đó để vào đây học.-Hạ Đồng chớp mắt nói

-Trong mắt nhóc, anh xấu xa đến vậy sao?-Lăng Hạo nhíu mày

-Chứ gì nữa, lần nào gặp anh, anh cũng "nhóc này nhóc nọ" còn trêu chọc em. Còn nữa, lần đầu tiên gặp anh cũng bọn người áo đen đuổi, chắc chắn là làm gì rồi mới bị người ta đuổi theo.-Hạ Đồng giở tính thám tử ra

-Bị đuổi chưa chắc làm gì xấu xa nha, còn nữa kêu bằng "nhóc" nghe nó dễ thương chứ bộ.

-Vậy anh nói đi, vì sao lại bị đuổi theo?-Hạ Đồng chống cầm nói

-Là anh thiếu tiền họ, nên họ đuổi.-Lăng Hạo buồn cười đáp

-Hai chúng ta giống nhau nhỉ? Em thiếu tiền phải đến đây, còn anh thiếu tiền bị chủ nợ rượt theo, tình cờ em và anh gặp mặt, đúng là số trời nha.-Hạ Đồng cười sang sảng nói

-Đúng vậy, là số trời.

Lăng Hạo nhìn cô, ánh mắt sắc bén lộ ra tia lạnh lẽo dưới lớp kính mỏng, nhưng nhanh chóng bị anh che giấu đi.

-Hạ Đồng, nếu sau này, anh làm gì không tốt với nhóc, hoặc giấu nhóc điều gì thì nhóc sẽ thế nào?-Lăng Hạo nghiêm chỉnh hỏi cô

-Chưa biết nữa, để xem đó là gì, mà anh chắc không làm vậy đâu, đúng không?-Hạ Đồng cười tít cả mắt

-Đúng vậy, sẽ không.

Cả hai rơi vào im lặng, anh, anh không thể hạ tay được, ngay từ lần đầu gặp anh đã có cảm tình đặc biệt với cô bé này, không giả tạo lại rất ngây thơ, mộc mạc, nếu anh lợi dụng cô, thì sẽ ra sao?

-Hạ Đồng, nhóc có định tham gia cuộc thi hát không?

-Em không định thi, vả lại em hát không hay lắm.-Hạ Đồng lắc đầu

-Nhóc hát hay lắm, sao lại nói không? Nhóc thi đi, anh sẽ ủng hộ nhóc.-Lăng Hạo nháy mắt nói

-Không thi đâu, em ghét hát lắm, rất ghét.-Hạ Đồng buồn bực nói

-Nhóc bị sao vậy? Nếu không muốn anh không ép.

-Không phải tại anh, em xin lỗi.-Hạ Đồng hối lỗi nói, cô đã quá quan trọng, chính cô cũng thích hát nhưng khi hát cô lại nhớ đến bà ta, người đã cho cô cuộc sống này.

-Anh phải nói câu xin lỗi mới đúng.

-Đừng nói chuyện này nữa, để xem, anh đẹp thế này chắc được nhiều cô theo lắm chứ gì?-Hạ Đồng nhanh chóng làm bầu không khí vui vẻ trở lại

-Đó là đương nhiên, anh đẹp thế mà.-Lăng Hạo dương dương tự đắc nói

Hạ Đồng nghe xong, thật sự muốn ói, trên đời này có ai tự tin như anh không trời?

-Em sắp ói rồi nè.

-Em không tin thì thôi, nhưng sự thật là sự thật.-Lăng Hạo không giận còn cười

-Em bó tay với anh rồi.-Hạ Đồng hết cách lắc đầu, đúng là tự tin quá mức mà.

Lăng Hạo buồn cười nhìn cô, cô bé này khá thú vị, lại còn nghĩ anh và cô giống nhau mới đáng nói, không biết khi biết đucợ sự thật thì sẽ thế nào nhỉ?

Tiếng chuông báo giờ vào học vang lên, Hạ Đồng chào tạm biệt Lăng Hạo xong chạy về lớp học. Nhìn bóng dáng cô khuất dần từ xa, Lăng Hạo khẽ cười nhạt, anh giơ tay tháo chiếc kính ra, khuôn mặt tựa thiên thần lộ ra giữa ánh nắng ban mai, nhưng lại nguy hiểm không thua gì ác quỷ.

-Hạ Đồng, em nhất định... phải thi hát.

Bỏ lại câu đó, Lăng Hạo thuận tay quăng chiếc kinh qua khung cửa sổ, dõng dạc rời đi, để lại căn phòng nhạc yên ắng, cũng là một niềm báo...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »