Chuyện Tình Hoàng Gia

Lượt đọc: 2413 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 34
chuẩn bị cho thiên..

❊ ❊ ❊

Sáng sớm Hạ Đồng đã có mặt ở nhà bếp làm hai ly coffee cho hai vị thiếu gia, tâm trạng của cô đỡ hơn hồi tối nhiều, suốt đêm cô cứ trằn trọc vì nụ cười của anh, anh cười rất đẹp nhưng cô lại thấy anh rất ít cười, vội lắc đầu xua đi suy nghĩ mông lung cô đặt phần ăn sang xuống bàn rồi lên phòng hai vị thiếu gia gọi thức dậy

_Cốc…cốc…cốc

-Anh Thiên em vào nha.-Hạ Đồng đứng ngoài phòng Thiên nói lớn

-Ừm em vào đi.-Thiên trong phòng nói vọng ra

Nhẹ nhàng mở cánh cửa ra, thấy anh đang đứng chỉnh trang bộ đồng phục, nhìn kĩ Thiên cũng đâu có kém gì Dương Tử, khuôn mặt luôn ấm áp, nụ cười hiện trên môi thật dịu dàng

-Wow, nhìn kĩ anh đẹp thật.-Hạ Đồng lên tiếng nửa ngưỡng mộ nửa trêu đùa

-Em... dám trêu anh nhỉ, gan ha.-Thiên chợt bối rối, mặt đỏ gắt cả lên

-Em nào dám, em nói thật mà, anh đẹp lắm.-Hạ Đồng mỉm cười đáp

-Thôi đi cô nương, ghẹo anh hoài ha.-Thiên véo nhẹ má cô

-Hì, em nói thật mà tại anh nghĩ em ghẹo anh thôi.

-Ừ anh tin mà.-Thiên cười dịu dàng đáp

-Ừ mà anh chưa xong nữa nhỉ?-Hạ Đồng hỏi khi thấy chiếc cravat và áo khoác đang nằm trên giường

-Ừ anh chưa xong, đợi anh tí.-Thiên đáp

-Hay để em giúp anh nha.

Hạ Đồng mỉm cười đáp, rồi khom người xuống lấy chiếc cravat đưa lên cổ thắt cho Thiên, vì chiều cao có hạn nên Hạ Đồng phải nhón chân lên mà thắt, vừa mỏi chân lại thêm tay còn phải ngước lên nữa chứ, làm Hạ Đồng phần nào thấy khó khăn

Thiên có vẻ không chú tâm đến tình trạng “thấp bé” của Hạ Đồng, vì tình trạng anh bây giờ……. rất rất hạnh phúc. Tim cứ đập thình thịch mãi, phải chi, phải chi ngày nào cũng thế này, làm điểm tâm, chỉnh trang lại đồng phục cho anh thì tốt biết mấy

-Xong rồi.-Hạ Đồng kéo ngay ngắn chiếc cravat vừa thắt xong nói

-Cảm ơn em.-Thiên cười “hạnh phúc” nói

-Anh khoác áo vào đi.-Hạ Đồng nhắc nhở

-Ừ cảm ơn em.

-Anh mặc áo khoác dài hay ngắn vậy?-Hạ Đồng thắc mắc

-Anh tính mặc ngắn.-Thiên nhẹ nhàng đáp

-Hôm nay trời hơi lạnh anh mặc áo khoác dài tay đi.

Hạ Đồng nói rồi lấy nhanh chiếc áo khoác ngắn tay trên giường thay bằng chiếc áo khoác dài tay trong tủ quần áo, rồi khoác nhanh cho Thiên. Đồng phục đã chỉnh tề, trông anh trong bộ đồng phục này cũng thật đẹp, tuy màu đen nhưng lại không mất đi vẻ đẹp ấm áp dịu dàng, nhất là đôi mắt nâu đó, trông nó thật gần gũi và ấm áp làm cô luôn cảm ấy lòng ấm hẳn

-Xong rồi anh xuống nhà trước đi, em qua phòng Dương Tử kêu anh ấy

-Ừm

Hạ Đồng nói rồi ra khỏi phòng Thiên, thẳng tiến phòng của Dương Tử, đứng ngoài phòng tay cô nắm chặt khóa cửa nhưng chẳng mở ra, vì sao ư? Vì chuyện tối qua, sợ tim mình sẽ đập loạn lên khi thấy anh cười, sợ… sợ mình sẽ vượt quá xa mức giới hạn.

_Cạch

Đang đứng lơ mơ phân vân mở với không thì cánh cửa tự nhiên bật ra, thoáng giật cả mình, Hạ Đồng mới lấy lại bình tĩnh nhìn cánh cửa tự nhiên bật ra, định phán nó cái đá chân, thì bắt gặp Dương Tử đang đứng nhìn cô lạnh lùng và khó hiểu những hành động của cô

-Cô làm trò gì thế?-Dương Tử nhìn cô trân trân nói

-Hả… Không… không có gì, tôi chỉ lên kêu anh thôi.-Hạ Đồng cười như con ngố đáp

-Lẹ lên đi, hôm nay có cuộc họp chuẩn bị phần thi hát, cô lo hồ sơ chưa?-anh lạnh lùng nói

-Hồ… hồ sơ? Tôi… tôi có biết gì đâu.-cô ấp a ấp úng nhìn anh trân trối nói

-Đúng là tức chết với cô, tôi biết thế nào cũng vậy nên chuẩn bị giùm rồi.-anh nhăn mặt lạnh lùng nói

-Thật sao? Cảm ơn anh nhiều lắm.-cô mắt sáng rỡ cả lên

-Không có lần sau đâu đó.

Anh nói rồi thong dong bước đi xuống nhà, để lại cô còn sung sướng, hôm nay tên này tốt thật, cô không lo chuẩn bị hồ sơ vậy mà cũng được bỏ qua. Haha hôm nay quả là ngày may mắn của cô mà.

Hạ Đồng sốt sắng chạy nhanh xuống bếp dọn bữa sáng cho anh, bưng ra hai phần ăn cùng hai ly coffee, hôm nay cô thay đổi khẩu vị cho hai người để khỏi ngán

-Mặt em sao thế?Lại đánh nhau à.-Thiên vừa ăn vừa nhìn Dương Tử hỏi dò xét

-Ừ, anh biết mà.-Dương Tử đáp lạnh lùng

-Ừ, nếu được thì em dừng lại đi.

Ngay khi Thiên dứt lời Dương Tử liền buông bộ dao nĩa xuống, lấy khăn lau lau miệng rồi đứng phất dậy bỏ đi, Thiên lắc đầu nhìn theo đứa em trai ngỗ nghịch của mình mà trong lòng thoáng đau giùm.

Đã ba năm, ba năm rồi, vẫn chưa dứt ra được, có lẽ nó đã khắc sâu quá rồi.

Thiên ăn nốt phần ăn rồi cũng bỏ đi trước. Hạ Đồng đứng phía trong không khỏi thắc mắc, từ trước tới giờ anh có bao giờ như vậy đối với Thiên đâu chứ, đúng là tên tính khí thất thường, vui thì không sao, giận thì quả có sao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »