Chuyện Tình Hoàng Gia

Lượt đọc: 2416 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 14
thêm người bạn..

❊ ❊ ❊

Vội quăng chiếc xe đạp vào bãi cô chạy nhanh lên lớp mà trong người khó chịu, chạy nhanh lên lớp cô đặt ngay chiếc cặp lên bàn phóng nhanh đi ra khỏi lớp. Chạy như bay đến phòng y tế mong được cứu giúp, vào tới phòng y tế chẳng thấy ai cả, cô y tế cũng không có, chẳng lẽ ông trời muốn hại Hạ Đồng này sao? Ngứa thế này làm sao mà chịu nổi, cô gãi gãi mà khuôn mặt méo sẹo.

-Áaaa, khó chịu quá.-cô la lên

Nghĩ không có người nhưng cô không hay có một người bị giọng nói của cô phá hỏng giấc ngủ, anh khó chịu nói:

-Ồn ào quá, không biết đây là phòng y tế sao?

Nghe thấy tiếng người cô quay người lại nhìn, người con trai bị cô phá giấc ngủ ngồi dậy trên chiếc giường nghỉ dáng người cao ráo, khuôn mặt điển trai mang một chút baby cũng mang chút hài hòa của mùa xuân, anh nhìn cô có vẻ khó chịu, cô nói với giọng hối lỗi:

-Xin lỗi, tôi tưởng không có người.

Anh nhìn thấy cô cứ hở chút là gãi tay mình, tay cô cũng vì thế mà đỏ lên một mảng.

-Cô làm gì mà cứ gãi tay hoài vậy?

-Tôi… tôi bị dính mắt mèo.-Hạ Đồng xấu hổ đáp

-Mắt mèo? Tôi không ngờ bây giờ mà vẫn còn người bị dính mắt mèo đó.-anh cảm thấy thú vị nói

-Anh đang mỉa mai tôi sao?-cô lườm lườm anh nói

-Không chỉ đưa ý kiến tôi làm gì giận dữ vậy, có cần giúp không?

-Anh giúp tôi được sao?-Hạ Đồng không khỏi mừng rỡ, cô tưởng chuyến này chết chắc rồi chứ

-Được chứ.-anh nhún vai

Cô từ từ đưa cánh tay của mình lại, anh lấy nước nóng lau nhẹ lên những mảng đỏ, sau đó lấy chai alcol thoa lên cho cô nói:

-Sau này có bị dính nữa thì đừng có mà gãi, nếu không nó sẽ lan ra nhiều hơn đó.

-Cảm ơn anh nhiều, tôi thấy bớt rồi.-cô mỉm cười nói

-Cô là học sinh mới sao?

-Ừm tôi tên Lâm Hạ Đồng, còn anh?

-Xin chào tôi là Khiết Đạt chào cô.

-Anh học lớp 12 sao?

-Ừm vậy sau này phải xưng là anh em rồi.

Cô không nói gì chỉ cười trừ, xưng là anh em sao? Có vẻ thân thiết quá, nếu càng thân thì chỉ tự chuốc hậu quả, thôi thì chào qua loa được rồi.

-Xin lỗi em về lớp trước.-cô đứng dậy chào anh rồi bỏ đi để cho anh đang muốn nói chuyện với cô lát nữa

-Khó gần thật, nhưng cũng khá thú vị.-anh lắc đầu nói

Khi cô vừa bước ra thì có một người khác bước vào, anh đi lại gần Khiết Đạt ngồi xuống nói:

-Đổi style rồi à!

Khiết Đạt chỉ nhún vai không nói gì, chỉ nhìn anh nở nụ cười bí hiểm

-Khiết Đạt mà đi nói chuyện với con gái sao? Hiếm thấy.-người con trai cười nửa miệng nói

-Cô gái đó bị dính mắt mèo nên tiện tay giúp thôi.-Khiết Đạt nói

-Mắt mèo sao?Cô ta tên gì?-anh ta nhíu mày nói

-Hạ Đồng.

-Cố ý hay vô tình đây?-anh lạnh lùng nói

-Cái gì mà cố ý với vô tình.-Khiết Đạt khó hiểu nói

-Cậu còn nhớ tớ nói về cô gái mới đến “chịu trận” không?

-Là cô ta sao?-Khiết Đạt ngờ vực

-Ừ.

-Nhưng cậu lấy đâu ra mắt mèo chọc cô ta thế?-anh thích thú hỏi

-Chính cô ta là người lấy mắt mèo chọc mình nên mình trả lại thôi.

-Oh cô gái này gan nhỉ dám cả gan động Dương Tử, đáng khen chắc lần này cậu có đối thủ mạnh rồi đây.

-Mình đâu có dễ như vậy, nhờ cậu đấy, làm như cũ đi.-anh vỗ vai Khiết Đạt nói rồi bước đi

-Xin lỗi nha Hạ Đồng, anh không cố ý chỉ tại em… là cô gái xấu số tiếp theo thôi có trách thì trách Dương Tử ấy.-Khiết Đạt thầm nói nở nụ cười bí ẩn

Còn cô vừa bước vào lớp học cô đã thấy ngay cái bàn của cô bị làm bẩn hết trên đó là nước màu, những câu nói mắng nhiết và xua đuổi cô thậm tệ. Cô tỏ ra bình thản, đi lên lấy giẻ lau chùi đi những thứ đó. Rồi lấy tập ra ôn, không màn thế sự là mọi người đang xì xầm nói xấu cô.

-Lúc nãy mày mới ở phòng y tế với anh Khiết Đạt đúng không?-Du Hy cùng đám con gái ầm ầm kéo đến bàn cô nói

Cô chẳng quan tâm vẫn chăm chăm vào cuốn tập, mặc cho Du Hy tối sầm mặt mày vì tức.

“Rầm” Du Hy đập vào bàn làm chiếc bàn cũng phải rung rinh phần nào.

-Tôi không có điếc đâu?-cô lên tiếng mắt vẫn chăm chăm vào cuốn tập

-Tao hỏi mày mới ở phòng y tế với anh Khiết Đạt đúng không?-Du Hy mất bình tĩnh la lên

-Đúng thì sao? Cô làm gì tôi chẳng lẽ đánh tôi sao?-cô ngước mặt lên cười khẩy nói

-Mày… mày gan nhỉ, dám tiếp cận anh Khiết Đạt của tụi tao?-Du Hy tức điên hét lên

-Chói tai quá, nếu chỉ vì tên Khiết Đạt thì tôi không rãnh nói chuyện với cô.

“Ầm” Du Hy đạp đổ bàn cô làm cô choáng váng té theo, từ từ đứng dậy đối mặt với Du Hy, cô mặt lạnh đi nói:

-Tiểu thư Du Hy tôi nói cô biết, nếu cô vẫn giữ thái độ đó với tôi thì tôi sẽ chẳng làm ngơ cứ cho cô đánh nữa đâu

-Mày đã dám đụng đến tao coi như mày xấu số nay dám mơ mộng với anh Khiết Đạt thì coi như mày chán sống, hãy cầu nguyện đi.-Du Hy chỉ tay vào cô nói với giọng uy hiếp

-Vậy tôi sẽ chờ để coi tôi có chết hay không?

-Mày…liệu hồn đi, anh Khiết Đạt là của chị Gia Uyển mày nhất định sẽ không yên đâu.-Du Hy nói rồi cùng cả đám bỏ đi

Còn cô dựng lại bàn ghế vẫn bình thản ngồi xuống tiếp tục nhìn vào cuốn tập. Giờ giải lao đến cô chẳng đi đâu, chỉ gục xuống bàn nghe nhạc ngắm nhìn khung cảnh phía ngoài cửa sổ, cô không hay Lăng Hạo đợi cô ở vườn hướng dương suốt, anh cứ tìm cô mà chẳng thấy cô, có lẽ cô quên rồi, nhưng không sao chiếc cặp nâu của cô anh đang giữ vì vậy vẫn còn gặp nhau lâu dài.

Về đến nhà cô đi nhanh lên phòng, nhất định cô sẽ chẳng buông cái tên heo đực, dám chơi xỏ cô à, Lâm Hạ Đồng này đâu có dễ ăn hiếp, anh chết chắc rồi.

Tranh thủ lúc chị Ly đã nấu xong phần ăn mà đi ra ngoài,Hạ Đồng lén lấy bịch thuốc chống ngủ trút 1 lượt thứ bột màu trắng vào phần ăn của Dương Tử, dám chọc chị hả cưng?Cho chết, tối nay cho anh thức trắng nha.

Thiên và Dương Tử từ trên lầu bước xuống,ngồi định vị vào bàn, Hạ Đồng vui vẻ "chào" hai người,nói

-Đây là phần của anh, còn phần này của Dương Tử.-cô đặt hai phần ăn xuống

-Ăn được không?-Dương Tử lạnh lùng nói

-Được mà.-cô đáp.

-Thôi, không ăn đâu, mắc công bị gì thì khổ!-Dương Tử đẩy phần ăn ra xa

-Ấy, ấy... sao anh lãng phí thế, phải ăn chứ với lại nếu không ăn thì chẳng phải uổng công của chị Ly sao? Ăn đi!-Hạ Đồng lập tức ngăn lại, anh không ăn chẳng khác nào uổng công cô rồi

-Lâm Hạ Đồng, sao cô lại bắt tôi ăn, có phải cô bày trò gì đối với phần ăn này không?

-Sao anh lại nghĩ vậy chứ?Thề đấy!

-Nhìn cô lúc này tôi sợ mình ăn vào có "biến cố" mất!Rất đáng nghi!

-Chậc! Sao anh cứ thích suy bụng ta ra bụng người thế, tôi đến đây chỉ mong muốn hoàn thành hợp đồng để mau về nhà thôi, chẳng lẽ tôi ngu tới mức chỉ gây sự với anh rồi không làm tốt nhiệm vụ mà về tay không sao?-Hạ Đồng nói, khuôn mặt tỏ vẻ chút thất vọng cùng một chút kiên định

Lời của cô nói cũng có lí cộng thêm khuôn mặt cô biểu hiện làm ai cũng phải tin, Dương Tử hơi lưỡng lự một lát rồi cũng ăn.

Cô không giỏi gì nhưng mà chỉ giỏi nhất "giả ngây" từ nhỏ đã ra đường mưu sinh thì cái cần nhất là phải biết "lừa" người khác, nếu không người thiệt thòi lại là mình, cuộc sống quá phức tạp, cô muốn theo ý mình cũng không thể phải dùng một chút thủ đoạn mới tồn tại, trải qua nhiều lần cô cũng có kinh nghiệm khá nhiều, với anh cô chỉ dùng một chút thủ đoạn cũng có công dụng rồi, ca này cô sẽ báo thù được, kaka!!!

“Heo đực, ăn nhiều vào, rồi anh sẽ lãnh hậu quả, hahaha tối nay anh chết chắc rồi, để tôi xem anh ngủ được không?”

{Bởi vậy ta nói thà đắc tội tiểu nhân chứ đừng đắc tội phụ nữ}

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »