Chuyện Tình Hoàng Gia

Lượt đọc: 2474 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 58
xử lí ổn thõa..

❊ ❊ ❊

Sau khi thừa nhận tình cảm của mình với Dương Tử, Khiết Đạt đi ngay đến nhà Gia Uyển kiếm cô nhằm xử lí chuyện cũ lẫn chuyện mới. Bước vào trong nhà anh nhẹ người đi lên phòng Gia Uyển, tâm trạng khá không ổn nếu lát nữa Gia Uyển cứ kích động thêm thì anh chẳng chắc mình làm gì nữa.

Không cần gõ cửa Khiết Đạt mở luôn cửa phòng của Gia Uyển bước vào, cô đang khóc nức nở trên giường, vừa nhìn thấy anh liền chạy nhanh tới miệng thì toe toét cười vì nghĩ rằng mình được tha thứ.

-Có phải anh đã tha lỗi cho em không? Em biết anh yêu em mà.-Gia Uyển cười tươi nói liên hồi

-Im đi, tôi có nói tha cho cô sao?

Cười chưa được bao lâu nụ cười trên môi Gia Uyển tắt hẳn khi nghe anh nói thế, hơi nhăn mặt nhưng sau đó cô cố giữ bình tĩnh nói:

-Anh yêu em mới đến đây gặp em đúng không?

-Từ trước tới giờ tôi chưa từng nói yêu cô, tôi đến đây chỉ vì chuyện của cô gây ra thôi.-Khiết Đạt hừ nhạt đáp lại

-Anh… xin anh, em yêu anh lắm, em chỉ vì anh thôi… em thật sự rất yêu anh mà.-Gia Uyển lại òa khóc nấc lên

-Yêu tôi mà cô làm thế sao? Tôi nói cho cô biết nhanh chóng biến mất khỏi mất tôi, từ nay mà tôi thấy cô thì đừng trách.-Khiết Đạt hâm dọa

-Không, em yêu anh. Em không thể để anh đến bên con nhỏ đó, em thật sự không chịu nổi.-Gia Uyển không cam lòng phản kháng lại

-Câm mồm cho tôi, cô làm em ấy ra thế mà giờ con dám nói thế sao? Tôi chưa đánh cô là may lắm rồi.-Khiết Đạt căm giận quát lớn

-Anh… em yêu anh… dù anh có chán ghét em, có yêu ai đi nữa thì xin anh đừng xua đuổi em đi, em thật sự không thể sống thiếu anh được mà.-Gia Uyển tiếp tục khóc lóc nài nỉ anh

-Nhưng xin lỗi tôi không hề yêu cô.

-Nhưng em yêu anh mà.

Vừa dứt lời Gia Uyển chạy ngay đến hôn lên môi anh, lúc đầu anh hơi chững người nhưng nhanh chóng đẩy cô ra nhưng cô không chấp nhận sự xua đuổi của anh nên cứ xấn tới. Khiết Đạt tức tối đẩy mạnh Gia Uyển ra làm cô ta té xuống sàn, anh lấy tay quẹt miệng mình nhìn Gia Uyển mặt lạnh nói:

-Cút xéo khỏi mắt tôi, tốt nhất là cô hãy đi ra nước ngoài nếu không đừng trách tôi ác.-Khiết Đạt giận dữ cảnh cáo

-Anh không yêu em nữa có phải vì con nhỏ đó không? -Gia Uyển không khóc nữa hỏi ngược lại anh

Hơi sững người trước câu hỏi của Gia Uyển nhưng nhanh chóng Khiết Đạt lấy lại sự bình tĩnh ban đầu anh đáp lại.

-Phải thì sao mà không phải thì sao?Tôi không có nghĩa vụ nói cho cô biết

-Anh thật sự đã yêu nó.-Gia Uyển nói xong lại cười phá lên

-Tôi yêu em ấy. Bây giờ cô hài lòng rồi chứ? Nhanh chóng cút khỏi đây nếu không tôi nhất định sẽ làm cô phải hối hận.

-Lâm Hạ Đồng, tao hận mày, tao hận mày.

Gia Uyển như người điên đập phá đồ đạc, điên cuồng hét lên.

Khiết Đạt đi khỏi phòng của Gia Uyển, chạy xe về trường nhưng nghĩ cô cũng thức rồi nên thuận đường mua cho cô chiếc bánh ngọt rồi mới quay xe về trường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »