Chuyện Tình Hoàng Gia

Lượt đọc: 2557 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 53
chị họ..

❊ ❊ ❊

Ngày bị Khiết Đạt ruồng bỏ, bị qua khu B, Gia Uyển suốt ngày đều "túc trực" trong quán bar. Gia Uyển uống một ly rồi thêm một ly, cứ như vậy mà uống, đến khi có một cánh tay chạm vào vai Gia Uyển. Gia Uyển mới giật mình xoay qua nhìn.

Người con gái đó mặt trong người bộ váy đen bó sát cơ thể, mái tóc xõa ra, đôi môi đỏ mọng, khuôn mặt lại tỏa sáng cả quán bar. Có thể nói cô là một mĩ nhân thật sự.

-Chị.-Gia Uyển có chút run rẩy gọi một tiếng

-Nếu chị không đến thì chị không biết em ra thế này. Phải làm sao đây, vì em mà chị bị chỉ trích lắm đó.-người đó vẻ thất vọng nói nhưng ẩn sao đó là nụ cười đầy ác độc và nỗi tức giận trào dâng

-Em, em...-Gia Uyển biết mình đã gây lỗi lầm to lớn liên luỵ đến chị ta, không đợi chị ta nói ra cô cũng đủ hiểu

-Chị chỉ nói thế thôi mà, em làm gì căng thẳng thế.-người đó vỗ nhẹ vai Gia Uyển nhưng cô biết đó là lời cảnh cáo dành cho mình

- Em thật sự không cố ý, chuyện đó em...

-Chị biết em không cố ý, nhưng mà anh ấy lại xa lánh chị nữa rồi, cứ ngỡ quay về sẽ được tình cảm của anh ấy, nào ngờ bị phá hỏng.-lời nói lại rất nhẹ nhàng nhưng mà như toả ra một luồn sát khí không hề nhẹ

-Em, em chỉ vì Khiết Đạt thôi, em sai rồi, chị.-Gia Uyển cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi xuống đáp

-Lại vì Khiết Đạt. Gia Uyển, cho dù em yêu cậu ta, cũng không nên làm ra những chuyện như vậy, còn làm lớn nữa. Em xem, danh tiếng của chị cũng bị kéo theo.

-Chị họ, em sai rồi, em biết em sai thật rồi. Nhưng mà tại con nhỏ ăn mày đó hết, chị, chị làm ơn tha cho em, em không muốn phải qua khu B, em không muốn làm chị bị liên luỵ, em càng không muốn anh ấy sẽ xa lánh chị.

Gia Uyển run người lên, nước mắt bỗng chan hòa, cô sợ rất sợ, người con gái trước mặt cô chẳng khác nào con quỉ dữ sẽ bất chấp mọi thứ vì người con trai đó.

-Được rồi, em là em của chị, không lẽ chị lại bỏ mặc em. Chuyện của em chị sẽ cố gắng dàn xếp.

-Em biết rồi… em sẽ không tái phạm nữa… chị yên tâm đi.-Gia Uyển sợ hãi gật đầu răm rắp

-Chị cũng rất muốn gặp mặt "con ăn mày" mà em luôn nói ra sao lại có thể cùng một lúc câu dẫn Khiết Đạt và Thiên!??-người đó cảm thấy rất hứng thú nói

-Chị, nó đang làm trợ lý riêng của hội trưởng.

-Vậy sao? Chà chà, càng ngày càng không ổn rồi, chị lại đang rất nhàn rỗi, để mai chị vào xem, rốt cục nó có nhan sắc bao nhiêu?-người đó cười lộ ra tia giết người

-Chị, chị tuyệt đối đừng tin lời nó hoặc vì vẻ bề ngoài của nó đánh lừa, những đứa như đó chẳng qua vào được ngôi trường này chỉ mong kiếm được tài lộc.

-Vậy thì em nên canh chừng Khiết Đạt của em rồi, chị thấy em đã qua khi B thì nó sẽ có thời gian gần gũi Khiết Đạt hơn, thứ của em thì em nên giữ lấy đừng bắt chị phải dạy làm thế nào.

-Em biết rồi.-Gia Uyển đặt mạnh ly cocktail xuống,tay siết chặt như muốn bóp nát chiếc ly ra

-Chị chỉ nói thế thôi, em không cần quan tâm.

Người đó vỗ vỗ bả vai Gia Uyển, tiếp đó là nụ cười vẻ khiêu khích.

-Em nhất định phải dạy cho nó bài học, nó thật to gan, dám hại em qua khu B rồi tiếp cận Khiết Đạt.

Gia Uyển nói nở nụ cười độc ác, sau đó cúi chào người con gái đi nhanh ra khỏi quán bar, cô gái đó mỉm cười vẻ thích thú, kế hoạch thật sự dễ hơn cô tưởng, quá đơn giản để loại trừ cái gai trong mắt, vị trí trợ lí tuyệt đối cô phải nắm giữ.

Tay nắm chặt ly rượu, người con gái khẽ cười độc ác, khuôn mặt tuy ẩn hiện nụ cười qua ánh đèn nhưng sau đó là giọng nói đầy cai nghiệt

-Xin lỗi, có trách thì trách bản thân mày đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »