Cự Long Lãnh Chúa: Từ Mỗi Ngày Tình Báo Bắt Đầu

Lượt đọc: 12643 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 99
chương 99: phong bạo griffin tụ quần chiến đấu

Lawrence nhìn đáng vẻ của Bão Phong, bất lực lắc đầu.

Trước đây, hắn còn đau đầu tìm cách thu phục lũ Griffin này, ai ngờ Bão Phong lại dùng cách nguyên thủy mà hiệu quả nhất để giải quyết vấn đề.

Đôi khi, hắn phải thừa nhận rằng những ma thú sở hữu trí tuệ cao này, ở một khía cạnh nào đó, lại trực tiếp hơn, hiểu rõ luật lệ của đồng loại hơn con người.

"Từ giờ, ngươi là thủ lĩnh mới của Thạch Lâm này."

Lawrence nhìn về phía xa, nơi những con Griffin Bão Táp đang lặng lẽ ẩn mình, trong lòng không khỏi cảm khái.

"Tự nhiên có thêm mười ba thuộc hạ cấp ba, Bão Phong, ngươi đúng là mang đến một món quà lớn."

Điều này có nghĩa là sức mạnh trên không của Hắc Thạch Lĩnh sẽ tăng cường đáng kể.

Một đội hình trên không gồm mười bốn con Griffin Bão Táp, trong đó có một Griffin vương cấp bốn, sức mạnh này đủ để bất kỳ thế lực nào có ý đồ xấu với Hắc Thạch Lĩnh phải dè chừng.

Bão Phong đắc ý ngẩng cao đầu.

Lawrence mang theo vẻ mệt mỏi sau chuyến đi dài, trở về Hắc Thạch Bảo.

Vừa bước vào đại sảnh thành nhỏ, một ky sĩ đã tiến lên đón, rõ ràng là đã chờ đợi từ lâu.

"Đại nhân, ngài cuối cùng cũng về!"

Lawrence hơi nhíu mày.

"Có chuyện gì? Sao lại hoảng hốt như vậy?"

"Bên ngoài thành lũy có hơn mười kỵ sĩ tới, xem ra là quân bại trận, trang bị hư hại, ai nấy đều mang thương, vô cùng chật vật. Bọn họ tự xưng là thuộc hạ của Boulder Patton, xin vào pháo đài để chỉnh đốn."

Ky sĩ báo cáo với tốc độ cực nhanh.

Boulder Patton?

Lawrence khẽ động lòng.

"Đưa ta đi xem." Lawrence trầm giọng nói.

Bên ngoài thành lũy, tạm dựng một đống lửa, mười mấy kỵ sĩ người ngồi người nằm, ai nấy đều ủ rũ, trên thân khôi giáp đầy vết chém và lõm, có người vẫn còn dính vết máu chưa khô.

Trong không khí tràn ngập mùi thảo được và máu tanh hòa lẫn, thật khó chịu.

Thấy Lawrence được vệ binh hộ tống đi tới, những kỵ sĩ này vội vàng đứng dậy hành lễ.

"Không cần đa lễ, các vị vất vả rồi."

Lawrence khoát tay, ánh mắt quét qua những khuôn mặt mệt mỏi đến phờ phạc.

"Ta là lãnh chúa nơi này. Chuyện gì xảy ra? Bá tước đâu?"

Một ky sĩ trông như tiểu đội trưởng, trên mặt có một vết thương chưa lành, khổ sở mở miệng.

"Đại nhân, chúng ta... chúng ta bại rồi."

"Bại?"

Lòng Lawrence trĩu nặng. Boulder Patton tuy có phần lỗ mãng, nhưng bản thân có thực lực không hề tầm thường, hơn nữa còn có liên quân của nhiều lãnh chúa Bắc Cảnh, lại thêm kỵ sĩ lĩnh vực Lệ Nham Kahn, theo lý thuyết không đến mức bại nhanh và thảm đến vậy.

"Đúng vậy, đại nhân."

Giọng tên ky sĩ run rẩy.

"Chúng ta vừa tiến vào vùng ngoại vi Đầm Lầy Phỉ Thúy chưa đầy một ngày, đã bị chủ lực chiến đoàn Người Thằn Lằn phục kích. Những con quái vật vảy xanh đáng chết đó, dường như chui ra từ bùn lầy, số lượng vượt xa tưởng tượng của chúng ta!"

Một kỵ sĩ trẻ tuổi hơn không kìm được xen vào, giọng nói mang theo nỗi sợ hãi chưa tan.

"Thật đáng sợ! Chúng phối hợp quá ăn ý, còn có những con Cự Ngạc Đầm Lầy, quả thực là ác mộng của kỵ sĩ! Chiến mã của chúng ta trong vùng đầm lầy căn bản không phát huy được ưu thế, ngược lại thành vướng víu."

"Lệ Nham Kahn đâu?" Lawrence truy vấn.

Nhắc đến Lệ Nham Kahn, sắc mặt người tiểu đội trưởng càng thêm ảm đạm.

"Kahn các hạ... không rõ sống chết..."

Không rõ sống chết.

Lawrence im lặng.

Xem ra chiến đoàn "Răng Độc" Người Thằn Lằn ở Đầm Lầy Phỉ Thúy thực lực tương đối cường hãn.

"Patton đâu?”

"Bá tước đại nhân... được vài thân vệ liều chết che chở, mang theo số binh sĩ còn lại phá vòng vây về hướng đông nam, ra lệnh cho chúng ta, những đội quân bị đánh tan này tự tìm đường sống."

Tiểu đội trưởng cúi đầu.

"Chúng ta chỉ biết chạy trốn, chỉ muốn mau rời khỏi cái đầm lầy chết tiệt đó, may mắn đến được Hắc Thạch Lĩnh."

Lawrence nhìn những kỵ sĩ thất hồn lạc phách này, khí thế hùng dũng hừng hực của họ đã bị hao mòn gần hết, chỉ còn lại sự may mắn sống sót và nỗi hoang mang.

Hắn có thể tưởng tượng được sự thảm khốc của trận chiến kia.

"Trước tiên hãy bố trí cho họ nghỉ ngơi, cung cấp quần áo sạch sẽ, thức ăn và nước nóng, người bị thương thì để y sư khám chữa cẩn thận."

Lawrence phân phó kỵ sĩ bên cạnh.

"Vâng, đại nhân!"

"Đa tạ đại nhân! Đa tạ đại nhân!"

Những quân bại trận nhao nhao cảm động đến rơi nước mắt.

Trong lúc tuyệt vọng đào vong, có được một nơi an toàn để đặt chân như thế này, đối với họ không khác gì thiên đường.

Lawrence gật đầu, nhìn họ được dẫn đi, trong lòng vẫn không thể bình tĩnh.

Đầm Lầy Phỉ Thúy đã trở thành một mối họa ngầm cực lớn.

Boulder Patton thảm bại, chắc chắn sẽ gây ra chấn động không nhỏ cho các lãnh địa xung quanh.

Hắn quay người trở về thành nhỏ, trong lòng tính toán cách ứng phó với mối đe dọa từ Đầm Lầy Phi Thúy.

Đầu tiên là tăng cường cảnh giới lãnh địa, đặc biệt là phòng tuyến gần đầm lầy.

Hắn gọi Eder và Barrett đến, bàn bạc đến khuya, đưa ra nhiều phương án và dự tính.

Sáng sớm hôm sau.

Trời vừa tờ mờ sáng, bên ngoài thành lũy đã có tiếng thông báo, một người mang tin đến từ Hồng Diệp Thành xin yết kiến.

"Hồng Diệp Thành?”

Gavin gửi tin tới.

Người mang tin là một tùy tùng mặc trang phục viền vàng đỏ thẫm đặc trưng của Hồng Diệp Thành, vẻ mặt trang nghiêm.

Sau khi gặp Lawrence, hắn quỳ một chân xuống.

"Tham kiến Nam tước đại nhân. Tôi phụng mệnh tân nhiệm Bá tước Gavin đến thông báo."

“Tân nhiệm Bá tước?”

Lawrence nhanh chóng nắm bắt thông tin.

Người mang tin cúi đầu, giọng trầm thống.

"Lão Bá tước Psykos đã đột ngột qua đời ba ngày trước. Trưởng tử Gavin đã chính thức kế thừa vị trí Bá tước."

Lawrence gật đầu.

Lão Bá tước qua đời, Gavin vội vàng lên ngôi, e rằng nội bộ Hồng Diệp Thành cũng không được bình yên.

Người mang tin lấy ra một phong thư được niêm phong bằng hỏa tất từ trong ngực, hai tay dâng lên.

"Bá tước Gavin đặc biệt mời lãnh chúa đại nhân đến Hồng Diệp Thành sau bảy ngày để tham gia yến tiệc kế nhiệm Bá tước, và bàn về thủ tục ở Bắc Cảnh."

Hắn dừng một chút, nói thêm.

"Bá tước đại nhân còn dặn dò tôi nhất định phải thay ngài bày tỏ lòng cảm kích chân thành nhất. Cảm tạ ngài đã xuất binh tương trợ vào lúc nguy nan nhất, Gavin nói rằng nghĩa cử của ngài đã cứu vãn anh ấy và gia tộc, thể hiện tình bạn chân chính."

Lawrence nhận lấy phong thư, trong lòng hiểu rõ.

"Xin trả lời Bá tước Gavin, ta vô cùng thương tiếc trước sự qua đời của phụ thân ngài."

Lawrence nói.

"Ta sẽ có mặt đúng giờ tại yến tiệc sau bảy ngày."

"Bá tước đại nhân chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng."

Người mang tin cưng kính hành lễ rồi cáo lưi.

Những ngày tiếp theo, bầu không khí ở Hắc Thạch Lĩnh càng trở nên ngưng trọng.

Lác đác có thêm những quân bại trận trốn từ hướng Đầm Lầy Phỉ Thúy tới, họ tiều tụy, ánh mắt trống rỗng, mang theo nhiều tin tức rời rạc về sự kinh khủng ở sâu trong đầm lầy.

Khu tạm cư ở Hắc Thạch Trấn nhanh chóng chật kín người.

Đã khó khăn lại thêm khó khăn, Alex phái người đưa tới quân tình khẩn cấp.

Người mang tin vội vã đến, đây là lần thứ ba anh ta đi đi lại lại Hắc Thạch Bảo.

"Đại nhân, đội trưởng Alex báo tin, những thứ đó trong đầm lầy... ngày càng không an phận."

Giọng người mang tin hơi khàn.

"Những ngày này, chúng điều khiển ma thú trong đầm lầy, đã ba lần tấn công các trận địa phòng ngự mà chúng ta thiết lập ở biên giới đầm lầy."

"Thương vong thế nào?" Lawrence hỏi.

"Hai ngày trước vẫn chỉ là thăm dò quy mô nhỏ, bị chúng ta đánh lưi. Nhưng sáng nay, đợt tấn công thứ ba... với quy mô lớn hơn nhiều, anh em thương vong không nhỏ.”

Người mang tin cúi gằm mặt.

"Alex nói, chủ yếu là những ma thú đầm lầy bị thúc đẩy, da dày thịt béo, kỵ sĩ bình thường rất khó gây ra vết thương chí mạng, gây áp lực lớn lên phòng tuyến của chúng ta."

Lawrence hơi nhíu mày.

Liên quân của Boulder Patton thảm bại, rõ ràng đã dung túng cho lũ Người Thằn Lằn trong Đầm Lầy Phỉ Thúy kiêu ngạo.

Hắn biết rõ, binh lực hiện tại của Hắc Thạch Lĩnh hoàn toàn không đủ để chống đỡ một cuộc chiến tiêu hao kéo

"Biết rồi, ngươi đi nghỉ ngơi trước đi."

Lawrence đứng lên, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hướng về phía Đầm Lầy Phỉ Thúy xa xăm.

Nửa giờ sau, Lawrence mang theo Nguyệt Quang, cưỡi Griffin Bão Táp vương bay lên trời.

Lawrence mặc đầy đủ trang bị, đứng vững trên lưng rộng lớn của Griffin Bão Táp vương "Bão Phong".

Đến Thạch Lâm Quần, Bão Phong xoay quanh hai vòng, phát ra tiếng kêu sắc bén.

Từ trong sào huyệt Thạch Lâm, mười ba con Griffin Bão Táp bay lên, đáp lại tiếng triệu hồi của vương.

Sau khi Bão Phong thu phục lũ Griffin này, Lawrence thường xuyên đưa nó đến Thạch Lâm, huấn luyện đơn giản cho chúng.

Những ma thú cấp ba này đã sở hữu trí tuệ không tầm thường, rất nhanh đã học được cách thi hành những chỉ lệnh đơn giản theo Bão Phong.

Bão Phong phát ra một tiếng kêu lớn, hai cánh đột ngột vỗ mạnh, tạo ra luồng khí mạnh mẽ, bay lên trời trước tiên.

Mười ba con Griffin Bão Táp còn lại bám theo phía sau, tạo thành một hàng thắng tắp hỗn loạn, vội vã bay về phía Đầm Lầy Phi Thúy.

Trên không trung, gió lạnh thấu xương.

Lawrence quan sát cảnh vật phía dưới lướt nhanh, đồng ruộng và thôn trang của Hắc Thạch Lĩnh dần dần xa dần.

Rất nhanh, phía trước xuất hiện một vùng màu xanh đậm mênh mông, đó chính là Đầm Lầy Phỉ Thúy.

Càng đến gần đầm lầy, mùi ẩm ướt và hôi thối trong không khí càng nồng đậm.

Rất nhanh, họ đã đến gần phòng tuyến mà Alex nhắc tới.

Đất đen xám, tên gãy, và những vệt máu màu nâu đen.

Từ trên cao quan sát, tiếng vỗ cánh của Griffin Bão Táp phá vỡ sự yên tĩnh tạm thời của đầm lầy, mấy bóng đen khổng lồ đang nổi lên từ trong bùn lầy đục ngầu.

Đập vào mắt đầu tiên là một loài ma thú tương tự thằn lằn khổng lồ, dài hơn 5 mét, toàn thân bao phủ lớp vảy chắc nịch màu xanh thẫm, giống như vỏ cây mục nát, khi di chuyển tỏa ra mùi tanh hôi buồn nôn.

Tứ chi của chúng to khỏe, móng vuốt sắc bén, một cái đuôi dài quẫy phía sau, khuấy lên từng trận bùn nhão.

Đây chính là "Cự Tích Da Mục Nát”, nổi tiếng với khả năng phòng ngự và sinh mệnh lực đáng kinh ngạc.

Theo sát phía sau là vài con "Cự Ngạc Đầm Lầy", chúng to lớn hơn cá sấu bình thường, phần lưng đầy gai xương giống như gò núi nhỏ di động, rất khó bị phát hiện khi tiềm phục dưới nước, một khi phát động tấn công, cái miệng rộng như chậu máu đủ để nuốt trọn một kỵ sĩ cùng ngựa.

Xa hơn, một vài loài ma thú ếch khổng lồ có tướng mạo kỳ dị đang tập kết.

Da của chúng có màu xám đen đáng ngại, lưng mọc đầy gai xương sắc nhọn, phồng mang phát ra tiếng kêu "Oa oa" nặng nề, tập hợp lại một chỗ, cũng rất có thanh thế.

Đây là "Ếch Chiểu Da Lở", chúng không chỉ có thể nhảy lên dùng trọng lượng đè sập quân địch, mà còn có thể phun ra nọc độc ăn mòn từ túi hầu.

Bây giờ, những ma thú đầm lầy này rõ ràng đã nhận được một loại chỉ lệnh nào đó, đang tụ tập lại, chuẩn bị tấn công phòng tuyến của Hắc Thạch Lĩnh một lần nữa.

Giữa chúng, mơ hồ có thể thấy bóng dáng của những Xà Nhân cầm vũ khí bằng xương, chính là nanh vuốt của Cửu Đầu Ma Xà.

"Bão Phong! Mang theo Griffin Bão Táp, mục tiêu là những ma thú trong đầm lầy!"

Lawrence ra lệnh.

"Lệ!"

Bão Phong hưng phấn đáp lại, hai cánh mở ra, như một tia chớp lao xuống.

Nó không trực tiếp tấn công lưng cứng rắn của Cự Tích, mà khéo léo tận dụng tốc độ và móng vuốt sắc bén, tấn công phần cổ và bụng tương đối yếu của Cự Tích.

Một con Cự Tích Da Mục Nát không kịp né tránh, phần cổ bị móng vuốt của Bão Phong rạch một đường vết thương sâu đến tận xương, máu xanh đậm phun ra, phát ra tiếng gào thảm thiết.

Những Griffin Bão Táp còn lại cũng nhao nhao tản ra, tự tìm kiếm mục tiêu.

Chúng lượn lờ trên không trung, mượn ưu thế trên không, tránh né nọc độc phun ra từ Ếch Chiểu Da Lở, đồng thời chộp lấy cơ hội lao xuống, dùng móng vuốt và mỏ nhọn xé xác ma thú đầm lầy.

Lawrence thúc Bão Phong, vỗ cánh tạo ra Phong Bạo xua tan sương độc, thân thể khổng lồ lao mạnh xuống, tứm lấy cổ và lưng một con Cự Tích Da Mục Nát.

Bay lên không trung cao hơn trăm mét, sau đó ném xuống.

Bão Phong giống như một phi công ném bom chính xác, ném con Cự Tích Da Mục Nát kia vào một con Cự Ngạc Đầm Lầy, nhất thời, hai con ma thú khổng lồ đồng thời vỡ thành một bãi thịt nát.

Dich: Gemini AI
Nguồn: VietNamThuQuan
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Tiến »