Đoàn người đón dâu tăng tốc lên đường, đi được một lúc đã đến con đường lớn rẽ về phía Quách Trang. Trương Tiểu Long nhìn sắc trời rồi nói: "Trời vẫn còn sớm, chúng ta đã đi được hơn nửa quãng đường, chắc là kịp về đến Quách Trang thôi. Mọi người nghỉ ngơi một chút đi, lát nữa lấy sức đi một mạch về nhà."
Trong đoàn ngoài Trương Tiểu Long, Trương Tiểu Hoa, Lưu Thiến và Lưu Nguyệt Nguyệt ra, những người khác đều phải đi bộ. Đừng nói đến mấy gã phu kiệu phải khiêng người đã mệt lả, ngay cả đám nhạc công cũng phải vác trên vai những nhạc cụ nặng mấy cân, đi đường vội vã nên cũng rất đuối sức. Lúc này nghe thấy chữ "nghỉ", họ lập tức đi về phía lề đường, đặt mông ngồi xuống bãi cỏ, lấy nước từ trong bầu hoặc túi da đeo bên người ra uống để giải khát.
Kiệu hoa được phu kiệu cẩn thận đặt dưới gốc cây lớn bên đường, mấy gã phu kiệu cũng tản ra nghỉ ngơi. Trương Tiểu Long xuống ngựa, cùng Trương Tiểu Hoa đi đến bên kiệu hoa. Trương Tiểu Long tháo hai túi da bên bàn đạp ngựa, một cái đưa cho Trương Tiểu Hoa để cậu tự uống nước, cái còn lại cầm trong tay, đi đến bên kiệu nói với người bên trong: "Thiến Thiến, khát rồi phải không? Có muốn uống chút nước không?"
Lưu Thiến chưa kịp lên tiếng, phù dâu Lưu Nguyệt Nguyệt đã lên tiếng trước: "Chắc là chị ấy không khát đâu, chị ấy đang hồi tưởng lại cành sen đôi vừa rồi đấy. Sao anh chỉ nghĩ đến tân nương của mình thôi vậy? Trong kiệu này chẳng phải còn có em sao? Sao anh không hỏi xem em có khát không?"
Trương Tiểu Long chỉ mới gặp Lưu Nguyệt Nguyệt vài lần, trước đây cũng nghe Lưu Thiến kể cô em họ này tính tình thẳng thắn. Thấy cô trêu chọc mình, anh cũng không để tâm, chỉ nói: "Cô ấy là chị, cô là em, tất nhiên là tôi phải hỏi người lớn trước rồi?"
Lưu Nguyệt Nguyệt nói tiếp: "Chà chà, không ngờ anh rể lại nhanh mồm nhanh miệng thế, trước đây sao em không thấy nhỉ? Chậc chậc, mắt nhìn người của chị em đúng là sắc sảo thật." Sau đó, cô bĩu môi, hạ giọng hỏi: "Chị, chị có muốn uống nước không?"
Đầu Lưu Thiến vẫn đang phủ khăn quàng đỏ, nói nhỏ: "Không khát lắm, nhưng uống chút cho nhuận họng cũng được. Nếu em khát thì em uống trước đi."
Lưu Nguyệt Nguyệt nói: "Vậy được, em uống trước nhé. Sáng sớm ra đã bận rộn vì chuyện của chị, em chưa húp một giọt nước nào, lúc nãy ở trong phòng chị lại nói chuyện nhiều quá, em khô cổ họng từ lâu rồi. Đợi em uống xong rồi đưa chị uống nhé."
Nói xong, Lưu Nguyệt Nguyệt vén rèm kiệu bước ra ngoài.
Trương Tiểu Long đang đứng cạnh kiệu, thấy Lưu Nguyệt Nguyệt bước ra, vội vàng đưa túi nước qua.
Đúng lúc này, từ phía con đường lớn hướng Lỗ Trấn, mấy kỵ sĩ phi ngựa tới. Ba người đi đầu đều cưỡi ngựa Hoàng Phiêu rất thần tuấn, ba người trên lưng ngựa trông cực kỳ giống nhau, mặt mày đen sạm, mắt hí, nhìn dáng vẻ vô cùng dâm tà, khoảng tầm bốn mươi tuổi, ăn mặc rất lòe loẹt. Bốn người phía sau cưỡi ngựa cao to bình thường, kẻ béo người gầy không đồng nhất, nhưng đều mặc đồ đen, bên hông đeo vũ khí, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn xung quanh con đường, có vẻ cực kỳ cẩn trọng.
Đám người này từ xa đã nhìn thấy Trương Tiểu Long và những người đang nghỉ ngơi bên đường, nhưng cũng chẳng để tâm, chỉ liếc nhìn vài cái rồi lướt qua. Trùng hợp thay, một trong ba kẻ đi đầu đang nghiêng đầu vung roi thì Lưu Nguyệt Nguyệt bước ra từ kiệu hoa, dùng tay đón lấy túi nước Trương Tiểu Long đưa, rồi nở nụ cười lúng liếng với anh. Lưu Nguyệt Nguyệt vốn dĩ xinh đẹp đầy đặn, mày liễu mắt ngài, hôm nay làm phù dâu cho Lưu Thiến lại càng ăn mặc lộng lẫy hơn. Trương Tiểu Long thì thấy không có gì, nhưng gã trên lưng ngựa với đôi mắt hí kia lại nảy ra tia dâm tà, miệng không kìm được mà kêu lên một tiếng "Hừm". Ngay lập tức, dây cương trong tay gã siết chặt, tốc độ ngựa dần chậm lại.
Hai kẻ bên cạnh thấy gã giảm tốc độ cũng quay đầu hỏi: "Lão Nhị, sao thế?"
Kẻ đó nói: "Đại ca, có chuyện hay rồi, huynh nhìn cô gái bên cạnh kiệu hoa kia xem thế nào?"
Đại ca ngước mắt nhìn, không khỏi chép miệng nói: "Chậc chậc, đúng là không tệ, tuy không phải quốc sắc thiên hương, nhưng cũng là tiểu gia bích ngọc."
Một kẻ khác tiếp lời: "Đại ca mấy ngày nay ở Lỗ Trấn, phong hoa tuyết nguyệt không ít nhỉ, mấy từ này dùng rất hay."
Lão Nhị nói: "Đại ca, năm ngoái huynh tìm được một mỹ kiều nương ở cái chỗ Tân Trang gì đó, vừa được tiền vừa được sắc, trải qua một cái Tết sung túc, đệ nhìn huynh lập cô ta làm áp trại phu nhân mà trong lòng ngứa ngáy quá. Cô nàng ở Lỗ Trấn này tuy cũng đủ vị, nhưng dù sao cũng là người trong chốn phong trần, không thể lâu dài. Đệ thấy cô gái này không tệ, chi bằng cướp về sơn trại làm thiếp cho đệ nhé?"
Đại ca nói: "Phi vụ năm ngoái đúng là hời, vốn tưởng nhà họ đào được châu báu trên núi, chúng ta lấy châu báu là xong, ai ngờ nữ quyến trong nhà lại xinh đẹp đến thế, làm ca ca sao có thể bỏ qua? Nhưng mà, lão Nhị, chỗ này không xa Lỗ Trấn, vẫn còn là quan lộ, chúng ta làm vậy sợ gây chú ý cho quan phủ."
Một kẻ khác nói: "Đại ca lo xa rồi, tuy không xa Lỗ Trấn nhưng ở đây ít người qua lại, mấy gã nhà quê đón dâu kia nhìn cũng không phải người trong trấn, cướp thì cứ cướp thôi. Chuyện này chúng ta làm đâu phải một hai lần, làm xong cũng không cần hại tính mạng, cứ để lại danh hiệu, chắc là bọn chúng không dám báo quan đâu. Chúng ta phi ngựa nhanh về sơn trại, dù quan phủ biết thì làm gì được chúng ta?"
Lão Nhị nói: "Lão Tam nói rất có lý, đại ca, chúng ta ra tay đi."
Đại ca nhìn xung quanh, có vẻ đang do dự.
Lão Tam nói: "Lão Nhị, cô gái trước kiệu là của huynh, tân nương trong kiệu để lại cho đệ, hôm nay đệ cũng làm tân lang một lần. Ha ha ha!"
Lão Nhị nói: "Hê hê, cô gái trong kiệu chưa biết béo gầy xấu đẹp thế nào, đệ không hứng thú. Cô nàng này da trắng thịt mềm, ta thấy rất hợp ý."
Lão Tam nói: "Nhị ca, cái này huynh không biết rồi, nếu tân nương không đẹp thì sao cô ấy lại chọn một cô gái tuyệt vời như vậy làm phù dâu? Đệ thấy tân nương chắc chắn còn đẹp hơn cô ta."
Lão Nhị lại nói: "Lão Tam đúng là thông minh, nhưng nếu không phải ta quay đầu nhìn thấy thì hôm nay đệ làm sao làm tân lang được? Tối nay trước khi vào phòng phải mời ta ba bát rượu lớn đấy."
Lão Tam cười gian: "Đôi bên cùng có lợi, cùng nhau động phòng."
Ba người bàn bạc từ xa, thỉnh thoảng lại nhìn về phía kiệu hoa, dường như đã nắm chắc phần thắng. Bốn kẻ bên cạnh cũng không nói gì, bao vây lấy ba người, có vẻ đã quá quen với việc này.
Lão Nhị thấy đại ca vẫn do dự, trong lòng không vui: "Đại ca, còn gì phải nghĩ nữa, anh em chúng ta cái Tết này không có cô gái tươi mới nào hầu hạ, không được như huynh, trên giường có thêm mỹ kiều nương."
Đại ca thấy lão Nhị không vui, lão Tam cũng đang hăm hở, liền cười nói: "Được thôi, Tây Thúy Tam Lang chúng ta sợ ai chứ? Đại ca có thịt ăn thì không thể để anh em chỉ húp nước canh. Đi, hôm nay làm một vố, cho anh em khai vị."
Nói xong, ba người quay đầu ngựa, lao về phía Trương Tiểu Long và những người khác, bốn kẻ còn lại cũng bao vây từ hai bên.
Lúc này Trương Tiểu Hoa đã uống xong nước, đưa túi da của mình cho đại ca. Thính giác của cậu rất nhạy, nghe thấy tiếng vó ngựa đi xa rồi quay lại, lập tức ngẩng đầu nhìn. Thấy bảy kẻ đang lao về phía mình, cậu nảy sinh cảnh giác, vội nói với Trương Tiểu Long: "Đại ca, cẩn thận, đám người vừa đi qua quay lại rồi, không biết có chuyện gì?"
Trương Tiểu Long nãy giờ đang nói chuyện với Lưu Thiến và Lưu Nguyệt Nguyệt, không để ý có ngựa đi ngang qua. Lúc này nghe Trương Tiểu Hoa nhắc nhở, lập tức ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy ánh mắt dâm tà của Tây Thúy Tam Lang hướng về phía này. Trong lòng anh thầm kêu: "Không xong, sao lại gặp phải chuyện thế này?"
Anh đang định bảo Lưu Nguyệt Nguyệt trốn vào trong kiệu thì mấy con ngựa đã lao đến trước mắt. Trương Tiểu Long nhíu mày, kéo Lưu Nguyệt Nguyệt ra sau lưng mình, đứng thẳng người chắp tay nói: "Các vị tráng sĩ có gì chỉ giáo?"
Kẻ dẫn đầu chính là lão Nhị của Tây Thúy Tam Lang. Thấy Trương Tiểu Long hành lễ, gã không đáp, thậm chí không giảm tốc độ ngựa, mượn đà ngựa lao tới, nhấc chân đạp thẳng vào ngực Trương Tiểu Long. Trương Tiểu Long tuy chưa từng tập võ nhưng dù sao cũng là thanh niên, thân thủ cũng linh hoạt, vội nghiêng người tránh, đẩy Lưu Nguyệt Nguyệt ra. Chân lão Nhị đạp trúng dưới vai Trương Tiểu Long, chỉ thấy anh hét lớn một tiếng, thân hình văng ra xa, rơi xuống lề đường, một ngụm máu tươi phun ra từ miệng, ngửa mặt ngất lịm. Túi nước cũng bị hất văng ra xa, nước chảy ròng ròng.
Trương Tiểu Hoa thấy đại ca bị thương, trong lòng kinh hãi, vội vàng chạy tới. Lão Tam của Tây Thúy Tam Lang lại cưỡi ngựa lao tới phía cậu, giơ tay vung roi. Trương Tiểu Hoa thấy roi quất tới, vội né tránh, giơ tay định bắt lấy roi, nhưng sáng nay cậu đã dùng hết sức lực để kéo cung bắn tên, lúc này hai tay vẫn còn ê ẩm, không thể dùng sức, chỉ đành trơ mắt nhìn roi quất vào mặt, cố gắng nghiêng đầu hết mức có thể. Roi quất trúng vai, Trương Tiểu Hoa hét lên một tiếng "Á", ngã lăn ra đất. Roi quất vào người nóng rát đau đớn, cậu không kìm được mà rơi nước mắt.
Lão Nhị và lão Tam của Tây Thúy Tam Lang sau khi đắc thủ đều không dừng lại, ngược lại còn lao về phía những người đang nghỉ ngơi bên đường, mỗi kẻ cầm một chiếc roi ngựa quất túi bụi. Đại ca phi ngựa đến trước kiệu hoa, không tiến thêm mà siết chặt dây cương, dừng lại. Nhìn lão Nhị lão Tam lao về phía những người khác, gã nói với bốn kẻ bên cạnh: "Đi giúp một tay, làm cho gọn gàng vào."
Bốn kẻ còn lại lập tức rút binh khí từ bên hông hoặc trên yên ngựa, bao vây từ nhiều phía, vừa đi vừa hét: "Tây Thúy Sơn làm việc, kẻ không liên quan cút ngay!"
Trên con đường lớn vốn còn vài người, thấy đám người này lao tới làm bị thương người khác thì cảm thấy kỳ lạ, có kẻ hiếu kỳ còn dừng lại xem náo nhiệt, vừa nghe thấy thế liền lập tức tan tác như chim muông, mạnh ai nấy chạy.
Đoàn đón dâu đang nghỉ ngơi, thấy mấy kẻ cưỡi ngựa đánh bị thương tân lang và phù rể thì vô cùng phẫn nộ, đang định đứng dậy cầm lấy đồ đạc trong tay để lấy đông hiếp ít, nào ngờ đối phương lại có đao kiếm, hơn nữa còn là cướp của Tây Thúy Sơn, làm gì còn gan dạ? Chẳng màng đến người khác, họ hét lên tiếng mẹ tiếng cha, vứt hết mọi thứ trong tay, bỏ chạy tán loạn.
Chớp mắt một cái, con đường lớn vốn đang náo nhiệt không còn một bóng người dư thừa nào, chỉ còn lại Trương Tiểu Long nằm trên đất, Trương Tiểu Hoa đang chật vật bò dậy, Lưu Nguyệt Nguyệt hoảng sợ không biết làm sao và đám người Tây Thúy Sơn âm mưu đắc thắng, đắc ý vênh váo.