Tiếng ồn ào náo nhiệt từ Minh Đức điện càng lúc càng lớn, dù cách xa cả một cung điện vẫn nghe thấy rõ mồn một, mãi một lúc lâu sau mới dần dần lắng xuống. Lại qua nửa ngày, Trâu Văn Đằng và Dương Thạch mới trở về. Trên trán cả hai người đều đẫm mồ hôi, tựa như bên ngoài không phải đang là mùa đông tuyết rơi trắng xóa, mà là vừa đi từ giữa nắng hè oi ả vào đại điện.
Nhìn thấy hai người tiến vào, Dương Dũng khôi phục vẻ bình tĩnh, hỏi: "Mọi người đều đã về cả rồi sao?"
Trâu Văn Đằng gật đầu: "Bẩm Thái tử, mọi người đều đã về. Ban đầu các vị đại thần nghe tin Thái tử cảm nhiễm phong hàn nên muốn vào thăm bệnh, nhờ có Vệ Vương điện hạ khuyên bảo, lại thêm Hán Vương điện hạ đi đầu, mọi người mới chịu rời đi."
"Tốt lắm, ngươi cũng lui xuống đi. Nhớ kỹ, từ nay cho đến hết Tết, bất kể là ai đến thăm, ngươi đều trả lời là bổn cung đang cảm nhiễm phong hàn, không thể đích thân tiếp đãi."
Từ ngày Đông chí hôm nay trở đi, cho đến mùng năm tháng Giêng, các nha môn trong triều đình đều nghỉ phép, việc lâm triều cũng tạm dừng. Thái tử nói mình cảm nhiễm phong hàn, hoàn toàn có lý do chính đáng để không phải ra khỏi cung.
"Vi thần tuân lệnh, chỉ là Thái tử..." Trâu Văn Đằng hiện tại vẫn chưa hiểu rõ, tại sao nhiều vương công trọng thần đến chúc mừng ngày lễ như vậy, Thái tử không những không vui mà còn phải giả bệnh để tránh mặt.
Dương Dũng trừng mắt nhìn Trâu Văn Đằng một cái: "Chỉ là cái gì nữa, còn không mau lui xuống."
"Tuân lệnh." Trâu Văn Đằng không dám hỏi thêm, đành mang theo nỗi băn khoăn rời đi.
Lúc đó, Dương Kiên đang ở trong Môn Hạ tỉnh. Nơi ở của Môn Hạ tỉnh cách Minh Đức điện của Đông Cung chỉ cách một cái Hoằng Văn Quán. Tuy nhiên, các quan lại phụ trách Hoằng Văn Quán đều đã nghỉ phép về nhà, xung quanh vô cùng yên tĩnh, vì thế tiếng ồn từ Minh Đức điện vẫn truyền tới tai Dương Kiên.
Lúc này Dương Kiên vẫn còn đắm chìm trong sự hưng phấn của buổi lễ tế thiên sáng nay. Tuy ông đã nhiều lần từ chối thỉnh cầu phong thiện tại Thái Sơn của Lễ Bộ và Khâm Thiên Giám, nhưng đôi khi tĩnh tâm suy ngẫm, ông lại thấy công lao sự nghiệp của mình chưa chắc đã thua kém Tần Hoàng Hán Võ. Tần Hoàng Hán Võ có thể đăng Thái Sơn phong thiện, thì mình đương nhiên cũng có thể. Sở dĩ ông trì hoãn từ chối, chẳng qua là vì muốn lựa chọn một thời điểm thích hợp nhất mà thôi.
Từ Trường An đến Thái Sơn để phong thiện, đi đi về về cũng mất gần một năm trời. Khoảng thời gian dài như vậy phải ở ngoài cung, trong lòng Dương Kiên vẫn mơ hồ có chút lo lắng. Thế nhưng, hiện tại bốn biển thái bình, họa chăng chỉ có chút náo động nhỏ ở biên cương, chẳng hiểu sao ông lại thấy bất an, nghĩ mãi mà không ra, cũng chẳng muốn nghĩ thêm nữa.
Nghe thấy tiếng ồn ào náo động truyền đến từ Đông Cung, Dương Kiên tức khắc nhíu mày, nói với vị Lục lão thái giám đang hầu hạ bên cạnh: "Phái người đi xem, Đông Cung đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại ồn ào như thế?"
"Tuân chỉ!" Lục lão thái giám run rẩy bước ra khỏi Môn Hạ tỉnh, đi qua Hoằng Văn Quán, từ Thông Huấn môn trực tiếp tiến vào Đông Cung.
Còn chưa tới gần Minh Đức điện, tiếng của các vương công đại thần đã truyền rõ vào tai Lục lão thái giám. Lục lão thái giám tuy tuổi đã cao nhưng tai vẫn còn thính, nghe xong liền giật nảy mình. Trong Minh Đức điện có quá nhiều đại thần, gần như có thể trực tiếp mở một buổi lâm triều.
Lục lão thái giám nhanh chóng quay về báo cáo với Dương Kiên: "Bẩm Hoàng thượng, là mấy vị Vương gia đang ồn ào trong Minh Đức điện ạ."
"Mấy vị Vương gia?" Dương Kiên đâu có dễ bị lừa: "Sao trẫm dường như còn nghe thấy cả tiếng của Hàn Cầm Hổ, Sử Vạn Tuế và đám người bọn họ?"
"Hoàng thượng thật tinh tai, ở xa thế này mà vẫn nghe ra tiếng của Hàn đại nhân, Sử đại nhân. Lão nô già cả mắt mờ, phải đến tận Minh Đức điện mới miễn cưỡng nhận ra vài người."
Thấy Lục lão thái giám giả vờ hồ đồ, Dương Kiên không tiện hỏi tiếp, đành nói với vị thái giám trẻ tuổi bên cạnh: "Tiểu Đinh tử, ngươi đi xem, Đông Cung rốt cuộc đang làm cái gì?"
"Nô tỳ tuân chỉ." Thái giám tên Tiểu Đinh tử lộ vẻ đắc ý, xoay người đi ngay. Chỉ một lát sau đã quay lại báo cáo: "Bẩm Hoàng thượng, Vệ Vương, Hán Vương, Đằng Vương, Hà Gian Vương, Thân Quốc công, Tống Quốc công, Tào Quốc công... cùng các vị Lục bộ Thượng thư, Thị lang, tổng cộng gần trăm vương công đại thần đang cùng nhau chờ đợi Thái tử tiếp kiến tại Minh Đức điện ạ."
Dương Kiên càng nghe sắc mặt càng trầm xuống, không vui hỏi tả hữu: "Trong ngoài triều quan cùng nhau triều bái Đông Cung, đây là lễ nghi gì?"
Lúc này bên cạnh Dương Kiên ngoài các thái giám còn có bốn vị đại thần: Nội sử xá nhân Phong Đức Di, Binh bộ Thị lang Liễu Thuật, Thái thường Thiếu khanh Tân Đản, Viên ngoại Tán kỵ Thị lang Vương Thiệu. Liễu Thuật vì chuyện Sử Vạn Tuế trước đó tự ý yết kiến Đông Cung khiến Dương Kiên không vui nên không dám lên tiếng. Thái thường Thiếu khanh Tân Đản đành uyển chuyển nói: "Bẩm Hoàng thượng, hôm nay là ngày lễ Đông chí, các quan lại đến Đông Cung là để chúc mừng ngày lễ, không thể tính là triều bái ạ."
Nghe xong lời giải thích của Tân Đản, Dương Kiên trầm mặc một lúc rồi lẩm bẩm: "Nếu là chúc mừng ngày lễ, thì chỉ vài người, cùng lắm là mười mấy người đi cùng nhau, tại sao tất cả quan viên lại cùng tụ tập một chỗ?"
Liễu Thuật và Tân Đản nhất thời không nói gì. Vương Thiệu nhìn Dương Kiên mặt lạnh không đáp, trong lòng khẽ động, vội vàng tự tiến cử: "Hoàng thượng, không bằng để vi thần đi xem thử, Thái tử cùng chư vị vương công đại thần rốt cuộc đang làm gì?"
Dương Kiên gật đầu, Vương Thiệu vội vàng xoay người hướng về phía Đông Cung mà đi. Vương Thiệu vốn chuyên trách soạn thảo "Khởi Cư Chú" cho Hoàng đế. Thông thường, quan viên đảm nhận chức trách này không được Hoàng đế yêu thích, bởi vì nhiệm vụ của họ là ghi chép mọi lời nói, cử chỉ của bậc quân vương, dù là điều Hoàng đế không muốn cũng phải chép lại. Thế nhưng, Vương Thiệu lại khéo léo trong việc nịnh hót, thường ca tụng Hoàng đế có dáng vẻ uy nghi, còn cho phép quần thần cùng xem, khiến Dương Kiên vô cùng hài lòng, nhờ đó mà chiếm được lòng tin của Hoàng đế.
Khi Vương Thiệu đuổi tới Minh Đức điện, các đại thần đã nhận được tin Thái tử nhiễm phong hàn, thông qua sự khuyên bảo của Vệ Vương và Hán Vương, họ đang lục tục rời đi. Vương Thiệu vội vàng giữ một vị quan viên quen thuộc lại để dò hỏi chuyện vừa xảy ra.
Vị quan viên kia cũng không giấu giếm, nói thẳng rằng họ đến chúc mừng ngày đông chí với Thái tử, chỉ là Thái tử nhiễm phong hàn nên không tiện tiếp khách. Vương Thiệu vẫn chưa từ bỏ ý định, gặng hỏi: "Các ngươi thật sự chỉ đến chúc mừng Thái tử, không còn dụng ý nào khác?"
Vị quan viên kia thiếu kiên nhẫn đáp: "Vương đại nhân, Thái tử là trữ quân, quần thần đến chúc mừng là lẽ đương nhiên. Nếu ngài không tin, cứ việc đi hỏi Vệ Vương, Hán Vương cùng chư vị vương gia là rõ."
Vương Thiệu đương nhiên không dám đi hỏi Dương Sảng và những người khác. Chờ mọi người tan hết, Minh Đức điện trở lại yên tĩnh, Vương Thiệu đành hậm hực quay về. Lần này hắn không thu thập được tin tức gì kinh thiên động địa. Thái tử là trữ quân, Vương Thiệu dù muốn lấy lòng Hoàng đế cũng không dám ăn nói bừa bãi, đành phải thuật lại chân thực những gì mình đã thấy và nghe được.
"Thái tử bị phong hàn?" Sự nghi ngờ trong lòng Dương Kiên vẫn không hề tan biến. Thái tử tuy là trữ quân, nhưng chỉ có Hoàng đế mới được quần thần triều bái. Nếu Thái tử tiếp kiến chúng thần, trong lòng ông chắc chắn sẽ rất khó chịu. "Trẫm còn chưa băng hà, ngươi vội vàng làm vậy để làm gì? Nếu trong lòng không có quỷ, tại sao lại giả bệnh không gặp?"
Sắc trời dần tối, bên trong Lệ Chính điện, ánh nến leo lắt, hơn mười cung nữ đi lại tấp nập, trang hoàng điện đường lộng lẫy. Trên dãy bàn dài ở giữa bày đủ loại sơn hào hải vị. Nguyên Thanh Nhi, Vân Mị Nhi và Hạnh Nhi ngồi vào vị trí của mình, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía chiếc ghế trống ở giữa, nơi đó đương nhiên là dành cho Dương Dũng.
Dương Nghiễm, Dương Dụ, Dương Cách cũng ngồi vào chỗ của mình, họ ưỡn ngực, dáng vẻ như người lớn, lặng lẽ chờ đợi. Còn hai vị tiểu công chúa là Dương Nghiên và Dương Lam lại không thấy bóng dáng đâu.
Tiếng "chi nha" vang lên, cửa hông mở ra, Dương Nghiên và Dương Lam bước vào điện. Nguyên Thanh Nhi cùng những người khác vội nhìn về phía sau các nàng, thấy phía sau trống không, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ thất vọng.
"Sao rồi, phụ vương các con vẫn còn ở thư phòng sao?" Vân Mị Nhi không nhịn được hỏi.
"Bẩm mẫu thân, không chỉ có phụ vương, mà cả Chương Thù đại nhân, Phòng đại nhân, Lữ đại nhân, Lý đại nhân đều chưa trở về ạ." Dương Lam trả lời bằng giọng nói trong trẻo.
Nguyên Thanh Nhi cùng hai người kia đều cười khổ. Từ buổi chiều nghe tin Hán Vương đến, Dương Dũng vẫn chưa quay lại Lệ Chính điện. Giờ cơm chiều đã qua, Dương Dũng vẫn chưa thoát thân, nhìn những món ăn nóng hổi dần nguội lạnh, mọi người chỉ đành bụng đói chờ đợi.
Nguyên Thanh Nhi phất tay: "Đi, dọn thức ăn xuống, bảo nhà bếp làm lại một lượt khác."
"Vâng." Các cung nữ xung quanh lập tức tất bật làm việc.
Trong thư phòng của Dương Dũng, ngọn nến lớn tỏa ánh sáng rực rỡ, chiếu sáng cả thư phòng như ban ngày. Lý Cương, Lữ Mộc Lâm, Phòng Ngạn Khiêm, Chương Thù Quá Cánh, bốn người ngồi vây quanh, thần sắc vô cùng nghiêm túc.
Hôm nay, các quan lại cố ý hay vô tình tụ tập tại Đông Cung chúc mừng ngày đông chí, bề ngoài là tự phát, nhưng thực tế làm sao có chuyện trùng hợp như vậy? Dương Dũng đã lệnh cho Dương Thạch lặng lẽ dò hỏi vài vị quan viên quen biết, mới biết rằng sau khi chúng thần chúc mừng Hoàng đế và Hoàng hậu xong, đang định trở về nhà thì đột nhiên có một quan viên đề nghị: "Chư công, Thái tử là trữ quân, hôm nay là ngày đông chí, sao chúng ta không cùng nhau đến chúc mừng Thái tử?"
Lời đề nghị vừa được thốt ra, các quan viên lập tức truyền tai nhau. Tuy có người nhận ra sự bất ổn, nhưng không ai dám chậm trễ, cuối cùng ngay cả vài vị vương gia cũng đi theo. Còn về việc vị quan viên đề nghị đầu tiên là ai, ngược lại chẳng còn ai hay biết nữa.
Việc quần thần cùng nhau đến Đông Cung chúc mừng ngày lễ là chuyện vô cùng hệ trọng, chỉ cần sơ sẩy một chút là Dương Dũng sẽ rơi vào cảnh hãm giếng. Nếu Dương Dũng cho rằng việc bá quan văn võ đến chúc mừng là lẽ đương nhiên mà bày ra lễ nhạc, nghi thức để tiếp đón, thì e rằng chưa đợi đến khi kỳ nghỉ của triều đình kết thúc, đã có ngự sử dâng sớ buộc tội. Nói vị quan viên đề nghị ban nãy chỉ là vô tâm thì thật khó lòng thuyết phục, hiện giờ dù Dương Dũng đã giả bệnh để trốn tránh, nhưng cũng khó mà biết được Hoàng đế liệu có nảy sinh nghi kỵ hay không.
Lý Cương, Lữ Mộc Lâm, Phòng Ngạn Khiêm, Chương Thù Quá Cánh bốn người vốn dĩ đều đã về nhà, Dương Dũng không còn cách nào khác đành phải phái người mời họ vào Đông Cung, cùng bàn bạc đối sách để làm sao giảm thiểu tối đa ảnh hưởng của sự việc này.