Nghe được tin tức về người muội muội mà mình thương yêu nhất, Trần Trinh quả thực vô cùng kích động. Thế nhưng trước mặt Thái tử, nàng buộc lòng phải kiềm chế cảm xúc. Muội muội nàng nay đã là Tuyên Hoa phu nhân, đối với Thái tử mà nói, việc này chưa chắc đã là chuyện tốt. Qua một lúc lâu, nàng mới bình tĩnh nói: "Đa tạ Điện hạ đã thông báo cho nô gia biết tin tức về muội muội."
"Không cần đa lễ, bổn cung chỉ thuận miệng nhắc đến mà thôi."
"Điện hạ thuận miệng một lời, lại giải được nỗi khổ bảy năm ngày đêm tưởng nhớ thân nhân của nô gia. Nô gia cảm tạ Điện hạ là điều nên làm. Nô gia không có sở trường gì khác, nếu Điện hạ nguyện ý nghe cầm, nô gia xin được đánh đàn đáp tạ." Trần Trinh trịnh trọng nói.
Nhìn thần sắc kích động của Trần Trinh, Dương Dũng liền biết tư liệu của Lữ Mộc Lâm không hề sai. Nhạc Xương công chúa và Tuyên Hoa phu nhân dù không phải quan hệ thân thiết nhất, thì ít nhất cũng không hề tệ. Hiện giờ Nhạc Xương công chúa đang ở Đông Cung, liệu có cần dựa vào nàng để xây dựng mối quan hệ với Tuyên Hoa phu nhân hay không? Và mối quan hệ này có thể tiến xa đến mức nào?
Xem ra việc này chỉ có thể đi một bước tính một bước. Dương Dũng thầm than trong lòng, rồi lơ đãng hỏi: "Đánh đàn thì không cần. Đúng rồi, trượng phu của nàng tên là gì, hiện giờ đang ở đâu?"
"Bẩm Thái tử, nô gia trượng phu họ Từ, tên Đức Ngôn, vốn là một thư sinh. Từ bảy năm trước khi Trần quốc... Trần quốc diệt vong, nô gia đã thất lạc với phu quân." Trần Trinh lau nước mắt, ảm đạm nói. Nàng từng nghe người ta đồn đại trong kinh thành có người rao bán một nửa chiếc gương vỡ, rất có khả năng liên quan mật thiết đến Từ Đức Ngôn, chỉ là vì không biết ý định của Thái tử nên nàng không dám tiết lộ suy đoán này.
"Từ Đức Ngôn, cái tên này sao mà quen thuộc thế... Đúng rồi, nghĩ ra rồi, chẳng lẽ trên đời lại có chuyện trùng hợp đến vậy?" Dương Dũng thầm nhủ trong lòng. Được Trần Trinh gợi ý, Dương Dũng cuối cùng cũng nhớ tới người đã chặn đường mình hơn một tháng trước: "Trong tay trượng phu của nàng có phải có nửa mặt gương đồng hay không?"
Trần Trinh nghe vậy, hai mắt mở to: "Đúng là vậy, đó là tín vật nô gia và phu quân đã giữ khi chia lìa, sao Điện hạ lại biết?"
"Nói như vậy, nàng cũng giữ một nửa còn lại?"
Trần Trinh gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Nước mắt vừa lau khô lại trào ra, nàng dập đầu liên hồi: "Mong Thái tử báo cho nô gia biết tung tích phu quân. Nếu vợ chồng nô gia có ngày đoàn tụ, cả đời này chúng nô gia sẽ không bao giờ quên đại ân đại đức của Điện hạ."
Dập đầu mấy cái, vầng trán trắng ngần của Trần Trinh lập tức đỏ ửng cả lên. Bình Dương công chúa thấy vậy thì khẩn trương, vội vàng chạy tới dùng bàn tay nhỏ bé kéo Trần Trinh lại: "Cầm Nương tỷ tỷ, đau quá, phụ vương thương ta nhất, tỷ muốn gì cứ nói, ta sẽ cầu xin phụ vương cho tỷ."
Chỉ là Bình Dương công chúa còn nhỏ sức yếu, làm sao ngăn được Trần Trinh dập đầu. Trần Trinh vẫn như không nghe thấy gì, Dương Dũng nhìn mà mềm lòng: "Đứng lên đi, bổn cung sẽ nói cho nàng biết."
"Vâng, đa tạ Thái tử Điện hạ." Trần Trinh lúc này mới đứng dậy, hai mắt đẫm lệ nhìn Dương Dũng.
Trần Trinh không biết dáng vẻ yếu đuối của mình trong mắt một người đàn ông lại mê người đến nhường nào. Nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mắt thâm tình với phu quân như vậy, trong lòng Dương Dũng dấy lên một cảm giác chua xót. Chàng cố gắng hồi tưởng lại dáng vẻ của Từ Đức Ngôn hơn một tháng trước, đáng tiếc ngoài hình ảnh chiếc gương vỡ ra, những thứ khác đều đã quên sạch. Bất quá, Từ Đức Ngôn vì một mục tiêu xa vời mà không màng hiểm nguy va vào xe mình, hiển nhiên cũng là một người si tình.
Thôi được, thà phá mười ngôi miếu còn hơn phá một cuộc hôn nhân, ngại gì mà không tác thành cho họ. Chỉ là mình đã bỏ bê hơn một tháng, không biết Từ Đức Ngôn còn ở trong phủ hay không. Nếu người đã đi rồi thì cũng đành chịu. Nghĩ đến đây, Dương Dũng quay đầu quát lớn ra ngoài: "Người đâu!"
Gia lệnh Trâu Văn Đằng nghe tiếng liền bước vào: "Thái tử, có chuyện gì phân phó?"
"Người tên Từ Đức Ngôn kia có còn ở Đông Cung không? Nếu còn, hãy dẫn hắn tới đây."
Nghe Dương Dũng hỏi, Nhạc Xương công chúa mừng đến mức tim suýt nhảy ra ngoài. Nàng ở Đông Cung bảy năm, chẳng lẽ phu quân cũng ở trong cung? Nhưng lời của gia lệnh Trâu Văn Đằng lại khiến Nhạc Xương công chúa thêm phần khẩn trương.
"Từ Đức Ngôn? Là Từ Đức Ngôn nào ạ?" Trâu Văn Đằng ngơ ngác hỏi lại.
"Ừm, chính là kẻ đã va vào đội xe của bổn cung khi hồi kinh ấy."
"Có, có ạ! Điện hạ chờ một chút, vi thần lập tức đưa hắn đến ngay." Trâu Văn Đằng bừng tỉnh đại ngộ, đồng thời thầm may mắn vì mình đã không thả người đi.
Từ Đức Ngôn đang ngồi trong trắc viện, cẩn thận lắng nghe âm thanh bên ngoài. Đây là thói quen hắn hình thành từ sau ngày nghe được giọng nói nghi là của thê tử. Ngoài tường viện truyền đến tiếng bước chân, Từ Đức Ngôn lắc đầu, bước chân nặng nề thế này chắc chắn là hộ vệ trong cung. Điều khiến hắn kinh ngạc là tiếng bước chân này không giống như đang tuần tra, mà trái lại, giống như đang xông thẳng về phía trắc viện này.
Quả nhiên, cánh cửa viện vang lên tiếng "cạch" rồi mở ra. Từ Đức Ngôn lười biếng quay đầu nhìn lại, không tin nổi phải dụi mắt mấy lần, người tới rõ ràng là Gia lệnh của Đông Cung. Tim hắn đập thình thịch, liệu có phải Thái tử đã nhớ tới mình, hay là muốn thả mình rời cung? Nếu là lúc mới bị bắt vào, Từ Đức Ngôn đương nhiên mong được ra ngoài, nhưng hiện tại, trong lòng hắn lại âm thầm cầu nguyện, chỉ mong người tới không phải vì chuyện đó.
Trâu Văn Đằng nhìn người trước mặt đầy vẻ chán ghét, thấy hắn nhìn mình mà chẳng thèm hành lễ, quả thực là không biết lễ nghĩa: "Ngươi chính là Từ Đức Ngôn?"
"Không sai, chính là tại hạ. Không biết Gia lệnh đại nhân tìm tại hạ có việc gì?" Từ Đức Ngôn đứng dậy chắp tay, không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh. Với thân phận trước kia của Từ Đức Ngôn, hắn chỉ từng quỳ trước Trần Hậu Chủ Trần Thúc Bảo, nay tuy chỉ là một kẻ bình dân, nhưng vẫn không mất đi khí tiết của bậc văn nhân, đối với một vị quản gia của Thái tử, tự nhiên cũng sẽ không quá mức cung kính.
Trâu Văn Đằng càng thêm khó chịu, lạnh lùng nói: "Đi theo ta."
Đi đâu, làm gì? Hàng loạt nghi vấn nảy ra trong đầu Từ Đức Ngôn. Tuy nhiên, người ở dưới mái hiên nhà người, điểm này Từ Đức Ngôn vẫn biết tự lượng sức mình, hắn im lặng không một tiếng động đi theo phía sau Trâu Văn Đằng.
Bên cạnh đình nhỏ Tây Hồ, Nhạc Xương công chúa Trần Trinh bất an nhìn về phía con đường cũ, cảm giác thời gian trôi qua chậm chạp vô cùng. Nàng sợ đây chỉ là một giấc mộng, hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều. Một trận tiếng bước chân vang lên, người đi trước là Trâu Văn Đằng, Trần Trinh thất vọng lắc đầu, nhưng ngay lập tức đôi mắt nàng mở to, ánh mắt gắt gao dán chặt vào vị văn sĩ áo xanh đang bước theo sau. Dù đã chia lìa bảy năm, Trần Trinh vẫn nhận ra trượng phu của mình ngay từ cái nhìn đầu tiên.
"Phu quân, thật sự là chàng sao?" Trần Trinh run rẩy hỏi.
Từ Đức Ngôn ngẩng đầu nhìn lại, không thể tin nổi nhìn người vợ đang đứng đó, hắn lảo đảo chạy vội tới trước mặt Trần Trinh, lấy nửa mảnh gương vỡ trong ngực ra. Trần Trinh cũng từ trong người lấy ra nửa mảnh gương vỡ còn lại. Hai người ghép lại, chiếc gương vỡ chia lìa bảy năm nay lập tức đoàn viên.
"Nhạc Xương!" Từ Đức Ngôn rốt cuộc không kìm được nữa, ôm chặt Nhạc Xương công chúa vào lòng, sợ rằng chỉ cần buông tay, thê tử sẽ lại biến mất. Trần Trinh cũng chẳng màng đến thẹn thùng, ôm chặt lấy trượng phu của mình.
Trâu Văn Đằng không thể tin nổi nhìn hai người đang ôm nhau. Cầm nương là người phụ nữ đẹp nhất Đông Cung ngoài Vân nương nương ra, không biết bao nhiêu kẻ âm thầm để ý, chỉ vì thân phận Cầm nương nên không ai dám nói ra. Không ngờ nàng lại bị một kẻ mang từ bên ngoài vào ôm lấy. Nếu không phải Dương Dũng đang ở bên cạnh, hắn đã hận không thể rút đao chém Từ Đức Ngôn một nhát.
"Thái tử, bọn họ... bọn họ quả thực là gian phu dâm phụ, ta... ta muốn..."
Nhìn hai người khóc lóc nức nở, chút ghen tuông trong lòng Dương Dũng vừa rồi đã tan biến không còn dấu vết. Hắn tự thấy mình vừa làm một việc rất tốt, trừng mắt nhìn Trâu Văn Đằng một cái, không hiểu vì sao quản gia của mình lại kích động như vậy, liền nói: "Thôi, bọn họ phu thê bảy năm không gặp, cứ để họ giải tỏa chút đi. Truyền lệnh của ta, bất luận kẻ nào cũng không được quấy rầy."
"Phu thê?" Trâu Văn Đằng chớp mắt, dường như đã hiểu ra. Trong lòng dù không cam tâm nhưng cũng không dám làm trái lệnh Thái tử, đành hậm hực lui ra. Dương Dũng nắm lấy tay nhỏ của Bình Dương và Tung Dương: "Đi, chúng ta cũng ra ngoài thôi."
"Phụ vương, vì sao Cầm nương lại ôm một người đàn ông?" Bình Dương công chúa tò mò hỏi.
"Phi, trẻ con không nên hỏi chuyện này." Dương Dũng vội vã kéo hai người rời đi.
Ngồi trong thư phòng, Dương Dũng vẫn thỉnh thoảng nhớ lại cảnh Từ Đức Ngôn và Nhạc Xương công chúa ghép hai mảnh gương vỡ lại với nhau. Gương vỡ lại tròn sao? Nói đến thành ngữ này thì chính từ lúc này mà ra, như vậy chẳng phải mình đã tác thành cho giai thoại này sao? Thú vị, thật sự quá thú vị. Nghĩ ngợi một hồi, hắn vội sai người gọi Lữ Mộc Lâm tới.
"Về người tên Từ Đức Ngôn này, ngươi hiểu biết bao nhiêu?" Lữ Mộc Lâm vừa vào, Dương Dũng liền hỏi.
"Từ Đức Ngôn? Điện hạ nói tới trượng phu của Nhạc Xương công chúa sao? Vi thần biết Từ Đức Ngôn ở Giang Nam nổi tiếng với văn tài, hơn nữa trên triều đình cũng nổi danh là kẻ dám nói thẳng, từng nhiều lần dâng kế sách cho Trần Thúc Bảo, không ít kế sách thực sự hữu dụng, chỉ là Trần Thúc Bảo không tiếp thu mà thôi. Điện hạ vì sao đột nhiên hỏi tới người này?"
"Như vậy nghĩa là người này cũng có vài phần bản lĩnh, sao ngươi không nói sớm?" Dương Dũng trách móc.
Lữ Mộc Lâm có chút ủy khuất, Từ Đức Ngôn này vốn không phải nhân vật trọng yếu, hắn nào biết Thái tử đột nhiên lại hứng thú với một vị phò mã tiền triều. Nhưng nếu đã bị Thái tử khiển trách, Lữ Mộc Lâm chỉ đành kiểm điểm: "Là vi thần sai, điện hạ. Vi thần không biết điện hạ lại coi trọng Từ Đức Ngôn đến vậy. Chỉ là nghe nói người này bảy năm trước sau khi nhà Trần diệt vong đã ẩn cư ở nông thôn. Nếu điện hạ cần, vi thần sẽ lập tức sai người đi tìm hắn về."
Lúc trước khi Từ Đức Ngôn ngồi xe tới, Lữ Mộc Lâm tuy có đi theo nhưng không hề nghe được tên của hắn. Mà Từ Đức Ngôn đã ở Đông Cung hơn một tháng, ai cũng không để tâm tới, đúng là "dưới đèn thì tối", chẳng ai ngờ tới người ngay sát bên mình.
Nghe xong câu trả lời của Lữ Mộc Lâm, Dương Dũng suýt chút nữa tự vỗ vào đầu mình mấy cái. Hồi tưởng lại thì Lữ Mộc Lâm quả thực chưa từng gặp Từ Đức Ngôn, là chính mình đã trách lầm hắn, bèn vội vàng nói: "Không cần đâu, Từ Đức Ngôn giờ phút này đang ở Đông Cung rồi."
Lữ Mộc Lâm nghe vậy thì lấy làm lạ, không hiểu Thái tử đã chiêu mộ một vị phò mã tiền triều vào cung từ khi nào. Dương Dũng cũng không giải thích nhiều, phất tay ra hiệu cho Lữ Mộc Lâm lui ra. Sau khi rời đi, Lữ Mộc Lâm dò hỏi mới biết được ngọn nguồn câu chuyện, trong lòng không khỏi cảm thấy vô cùng kinh ngạc.