Đoàn Phong không tin trên đời này có nhân vật “khủng” đến thế, anh ta khinh thường nói: “Nếu thật sự có người như vậy, chắc đó không phải là người mà là thần.”
Viên Mục Dã cũng bật cười nói: “Chưa biết chừng đó chỉ là một loại tự đánh bóng thương hiệu của bản thân mà thôi, nhưng bất kể Lỗ đại sư là người hay thần, việc ông ta có tiền là sự thật, nếu không thì ông ta lấy đâu ra sức mạnh để mua nội tạng cho con gái mình ở trên chợ đen chứ?”
Đoàn Phong hừ lạnh nói: “Đó là đương nhiên, không chỉ cái gã Lỗ đại sư này, còn cả những người mua trước đó nữa, người ta cứ nói không có mua bán thì không có hại gì, trước đây chỉ sử dụng động vật nên không sao, nhưng hôm nay xảy ra trên cơ thể con người, từ đó mới hiểu được ý nghĩa của câu nói kia...”
Khi hai người quay về số 54, mấy người Đại Quân đang sắp xếp lại thông tin mà họ điều tra được trong những ngày qua, đồng thời Hoắc Nhiễm cũng theo dõi chặt chẽ hành tung của Tả Chú trên Internet, một khi đầu bên kia phản hồi, Tằng Nam Nam sẽ lập tức khóa chặt địa chỉ IP của đối phương.
Nhờ sự nhắc nhở của Viên Mục Dã, bên phía Từ Lệ cũng rất nhanh đã điều tra được một số manh mối quan trọng liên quan đến Nhiếp Hải Long, bao gồm một số người mất tích từng đi phỏng vấn tại công ty của hắn, mặc dù cuối cùng họ không được nhận, nhưng những người này đều điền thông tin cá nhân chi tiết, thậm chí còn tiến hành kiểm tra sức khỏe...
Trong mắt người ngoài, công ty của Nhiếp Hải Long tiến hành kiểm tra sức khỏe là vì lo xa, bọn họ làm như vậy để tránh những nhân viên vừa được tuyển vào đã có thai hoặc đau ốm, đến lúc đó không thể sa thải mà chỉ đành để những người đó nghỉ phép có lương... Nhưng những người đó đâu có biết rằng, Nhiếp Hải Long làm như vậy chỉ vì muốn lấy được thông tin chi tiết của họ, để rồi tìm được người hiến tạng đủ tiêu chuẩn.
Bây giờ cảnh sát đã điều tra được Nhiếp Hải Long, vậy việc họ tìm thấy Triệu Khôn, Mạch Tử Lâm, Trương Bác cũng chỉ là vấn đề thời gian, vì vậy Viên Mục Dã nói hết tất cả những manh mối mà họ tìm được trong hai ngày qua cho Từ Lệ.
Từ Lệ không ngờ đám người Viên Mục Dã lại âm thầm tìm được nhiều thứ như vậy, anh ta giật mình nói: “Tên nhóc này khá nhỉ? Vậy mà điều tra được sâu đến thế!”
Viên Mục Dã không hề giải thích, cậu hỏi thẳng: “Tiếp theo anh định điều tra thế nào?”
Từ Lệ suy nghĩ rồi nói: “Chắc chắn phải lần theo đường dây này để tra tiếp chứ? Chỉ cần phía đối diện ở trên mạng nhắn lại, chúng ta có thể hốt gọn cả ổ bọn chúng.”
Viên Mục Dã lắc đầu: “Chuyện này không đơn giản như vậy đâu, anh có nghĩ rằng một khi điều tra đến cùng, anh sẽ đào ra những người mua trước đây, chắc chắn thân phận của họ không giàu có thì cũng là quan chức, rất có thể anh còn tra ra được người có thân phận mà anh không thể trêu chọc, đến lúc đó anh phải làm gì?”
Từ Lệ ngẩn người, anh ta không ngờ Viên Mục Dã sẽ nói như vậy: “Cậu nói thế nghĩa là sao? Sợ à? Không muốn điều tra nữa?”
Viên Mục Dã bất đắc dĩ cười nói: “Tôi là một người cô đơn thì sợ cái gì chứ? Nhưng anh có gia đình và sự nghiệp, đến lúc đó sẽ có rất nhiều khúc mắc... Chắc anh sẽ rất khó làm.”
Từ Lệ bật cười nói: “Viên à, cậu nghĩ nhiều quá, tôi không quan tâm chuyện này liên quan đến người nào, tóm lại là tôi sẽ tiếp tục điều tra, còn về việc ai có tội còn ai không thì đó là điều quan tòa mới phải quan tâm.”
Viên Mục Dã nhìn Từ Lệ, cậu biết mình nhiều năm như vậy không nhìn nhầm người, vì vậy Viên Mục Dã cười nói: “Được rồi, anh cứ chờ tin của tôi, phương pháp của cảnh sát các anh quá bảo thủ, cho dù có thể giám sát được trang web nước ngoài thì cũng không thể theo dõi được địa chỉ IP thật sự của đối phương, đợi chúng tôi tìm ra manh mối sẽ báo ngay cho anh... Còn nữa, sau bao nhiêu năm làm anh em, có vài lời tôi vẫn phải nói, mặc dù vụ án này nhìn qua sẽ có công rất lớn, nhưng thật ra hại lớn hơn lợi, tốt hơn hết anh nên tìm một điểm trung hòa, vừa có thể điều tra rõ vụ án, vừa tặng cái công lao nóng bỏng tay này cho người khác.”
Từ Lệ trong lòng hiểu rõ Viên Mục Dã đây là muốn tốt cho mình, vì vậy anh ta gật đầu nói: “Yên tâm đi, tôi biết mà, cậu cứ chờ tin của tôi đi.”
Sau khi tách khỏi Từ Lệ, Viên Mục Dã nhận được điện thoại của Đoàn Phong, anh ta nói rằng Tả Chủ đã có hành động trên mạng, đối phương gửi một tin nhắn mã hóa dưới hình thức trả lời bài viết, hiện tại Hoắc Nhiễm đang tìm cách giải mã, lần này bọn họ sẽ sớm biết mục tiêu là ai.
Viên Mục Dã bèn truy hỏi: “Anh có tìm được địa chỉ IP thật của đối phương không?”
Đoàn Phong cười nói: “Đương nhiên, Tằng Nam Nam vẫn có một chút tài năng về phương diện này, cho dù đối phương trốn ở Nam Cực, cô ấy vẫn có cách để tìm được.”