Vì Từ Lệ hy sinh nên lễ truy điệu của anh ấy được cục cảnh sát quay lại để làm tư liệu báo cáo, sau đó có copy một bản để vợ anh ấy giữ lại làm kỷ niệm... nhưng không ai ngờ được, những hình ảnh này lại là đầu mối để bắt được nội gián đã hại chết Từ Lệ.
Thật ra, Viên Mục Dã hầu như đều quen biết đồng nghiệp của Từ Lệ, mặc dù gần đây cũng có người mới đến, nhưng chỉ cần là người cùng đội Từ Lệ thì đều đã từng gặp Viên Mục Dã, cho nên không chỉ vợ anh ấy, bản thân Viên Mục Dã cũng không muốn thừa nhận chuyện một trong số họ đã bán đứng Từ Lệ...
Trong video, khi lễ truy điệu vừa bắt đầu thì không thấy có ai có phản ứng khác thường, dù sao cũng không phải trẻ con ba tuổi, làm chút việc trái lương tâm đã bày hết trên mặt... đến tận khi nhìn mặt Từ Lệ lần cuối, mới có người để lộ sơ hở.
Viên Mục Dã nhìn khuôn mặt quen thuộc kia, trong lòng vô cùng khó chịu, mặc dù hiện giờ chưa thể khẳng định chắc chắn là người này, nhưng từ hành động quay mặt đi khi đi ngang qua quan tài của Từ Lệ là có thể thấy được, người đó không dám nhìn thẳng vào thi thể của Từ Lệ.
Lễ truy điệu được cử hành nội bộ, những người tham dự ngoài người thân của Từ Lệ còn lại gần như đều là đồng nghiệp trong ngành, nên không có ai sợ khi nhìn thấy thi thể cả.
Hơn nữa, bề ngoài thân thể của Từ Lệ cũng không có thương tích gì, nhìn từ xa chỉ giống như đang ngủ thiếp đi mà thôi, nếu ngay cả thi thể như thế này cũng không dám nhìn, thì chỉ có thể nói, do trong lòng người đó có nỗi sợ nên mới không dám nhìn thẳng vào Từ Lệ... Cũng giống như Viên Mục Dã vậy, sở dĩ cậu không tham gia lễ truy điệu là bởi vì cảm thấy thẹn với Từ Lệ, cũng là thẹn với chị dâu.
Có điều Viên Mục Dã không thể ngờ được, người này lại là Tiểu Triệu, người đã cùng mọi người vào sinh ra tử, suýt chút nữa còn không giữ được mạng, Triệu Hán Minh...
Mặc dù trong lòng Viên Mục Dã đã có đáp án, nhưng cậu cũng không nói ngay cho chị dâu biết, bởi vì mối quan hệ của bọn họ với Tiểu Triệu quá thân thiết, cho nên trước khi có chứng cứ rõ ràng, Viên Mục Dã sẽ không nói một câu nào.
Lúc rời khỏi nhà Từ Lệ, hai mắt Viên Mục Dã đỏ lên nói: “Chị dâu, sau này trong nhà có việc gì cần hỗ trợ thì chị cứ gọi em, tuyệt đối đừng ngại... nếu không em sẽ áy náy mãi không thể nguôi được.”
Vợ Từ Lệ gật đầu nói: “Yên tâm đi, nếu có khó khăn chị nhất định sẽ gọi điện cho cậu.”
Sau khi ra khỏi nhà Từ Lệ, Viên Mục Dã cố gắng kìm nén cơn giận trong lòng, mặc dù cậu không biết vì sao Tiểu Triệu lại làm như vậy, nhưng bất luận là vì nguyên nhân gì cũng không thể khiến cậu ta bán đứng đồng đội, hại chết anh em như vậy được...
Thậm chí, Viên Mục Dã còn không liên hệ với Đoàn Phong, mà một mình bắt xe đi đến nhà Triệu Hán Minh. Ngay khi đối phương mở cửa nhìn thấy Viên Mục Dã đứng ở đó, dường như cậu ta đã đoán được vì sao Viên Mục Dã đến đây, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh nói: “Anh đến sao không gọi điện trước, không sợ tôi không ở nhà sao?”
Đúng lúc này một giọng trẻ con vang lên: “Bác ơi, bác tìm ai ạ?”
Viên Mục Dã cúi đầu nhìn xuống, thấy một cô bé bốn, năm tuổi đang thò đầu ra bên cạnh chân Triệu Hán Minh, lúc này cậu mới nhớ ra mấy năm trước từng nghe Từ Lệ nói Triệu Hán Minh đã có một cô con gái rất đáng yêu...
Có lẽ một tiếng “bác ơi” đã dịu bớt cơn tức giận trong lòng Viên Mục Dã, cậu ngồi xổm xuống, nhìn cô bé cười nói: “Bác là bạn của bố con, con tên là gì?”
Cô bé cười ngọt ngào nói: “Con tên là Triệu Tư Ái... tên con có ý là tưởng nhớ mẹ con.”
Viên Mục Dã kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Triệu Hán Minh, vẻ mặt cậu ta u ám nói: “Sau khi sinh Tư Ái hai tháng thì mẹ nó qua đời, ung thư di căn...”
Viên Mục Dã ngẩn người, thầm nghĩ sao Từ Lệ chưa từng kể với mình chuyện này? Có điều cậu nghĩ lại, lúc đó cậu còn đang buồn bã về chuyện của Diệp Dĩ Nguy, nên Từ Lệ không nói với cậu cũng rất bình thường.
“Vào trong ngồi đi! Anh... cũng lâu rồi chưa đến nhà tôi.” Triệu Hán Minh khách sáo nói.
Viên Mục Dã đi vào trong nhà, nhà cửa được dọn dẹp rất sạch sẽ, không hề giống như có trẻ con, nếu không tìm hiểu rõ tình hình thì đúng là không thể nhận ra ngôi nhà này không có bàn tay phụ nữ...
Viên Mục Dã nhìn thoáng qua Triệu Tư Ái đang ngoan ngoãn đứng bên cạnh, sau đó cảm thán nói: “Mấy năm không gặp, không ngờ nhà cậu lại gặp phải nhiều chuyện như thế...”
Triệu Hán Minh cười khổ, sau đó quay đầu nhìn con gái nói: “Mai còn phải đi học, con về phòng mình đi ngủ trước đi.”
Có lẽ vì có người lạ đến nhà, cô bé không muốn rời đi, nhưng cuối cùng vẫn nghe lời đi về phòng, Viên Mục Dã có thể nhìn thấy sự hiểu chuyện không nên có ở một đứa bé ở tuổi này, quả thực khiến người khác đau lòng...
Triệu Hán Minh nhìn con gái đi vào phòng, rồi thở dài nói: “Thật ra khi mang thai con bé được năm tháng, vợ tôi đã phát hiện ra mắc bệnh này, lúc đó chúng tôi đã chạy đến tất cả các bệnh viện, nhưng các bác sĩ đều nói đây là bệnh ung thư nặng nhất, tỷ lệ tử vong cực cao, họ đã từng đề nghị chúng tôi phá thai, tiến hành điều trị tích cực, nếu may mắn có thể sống thêm được mấy năm. Nhưng vợ tôi không đồng ý phá thai, cô ấy nói đứa bé vẫn đạp cô ấy hằng ngày, nếu phá thai chẳng khác gì tự tay giết chết con mình, nếu như chỉ để cô ấy sống thêm được mấy năm thì không đáng, cho nên cô ấy mới liều chết sinh con ra, vì muốn để con bé có một cơ hội sống sót.”