“Chẳng lẽ đây là lý do Triệu Chính Phi tự sát ư?” Viên Mục Dã suy tư.
Nhưng Thạch Lỗi lại lắc đầu: “Chắc là không đâu. Triệu Cẩm Bưu mà chết thì dĩ nhiên phiền phức cũng biến mất theo, đáng lẽ đâu có đáng để hắn tự sát vì cái loại cha thế này?!”
Viên Mục Dã rất khó tưởng tượng ra rốt cuộc thì Triệu Chính Phi là người như thế nào. Trong mắt Trác Thiếu Quân, tính cách người anh cùng mẹ khác cha này rất hiền lành, là người khiêm tốn, hơn nữa còn rất yêu thương em trai.
Nhưng tính cách thật của Triệu Chính Phi ắt hẳn không phải như thế. Bao năm qua, nhất định là anh ta đã sống ở nhà họ Trác rất cẩn thận và chặt chẽ, như đi trên lớp băng mỏng… Bởi vì anh ta vừa phải giúp mẹ giấu giếm quá khứ xấu xí kia, còn vừa phải sắm vai một đứa con ngoan và người anh trai tốt.
Ở trong mắt người ngoài, Triệu Chính Phi là quản lý cấp cao ăn trên ngồi trước của công ty, nhưng chỉ có trong lòng anh ta biết, anh ta mãi mãi là cậu bé 8 tuổi có cha là tội phạm giết người, mẹ là gái làng chơi.
Xem xong tài liệu trong tay, Viên Mục Dã trầm giọng hỏi: “Chỉ có từng ấy tư liệu thôi ư?”
Thạch Lỗi lập tức tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Điều tra được từng ấy đã khó nhằn rồi đó biết không? Chúng đều là những tin tức nội bộ gớm ghê lắm, chỉ lấy đại một tin thôi cũng có thể vòi được phí bịt miệng trên trăm triệu từ Trác Khải Phong đấy nhá?”
Viên Mục Dã suy nghĩ rồi nói: “Tôi muốn đến chỗ xác Triệu Cẩm Bưu bị phát hiện để xem thử.”
Thạch Lỗi biết Viên Mục Dã muốn đến hiện trường để đọc từ trường tư duy của Triệu Cẩm Bưu, gã hỏi một cách lo lắng: “Ngộ nhỡ đó không phải hiện trường đầu tiên của vụ án thì sao? Chẳng phải là đi một chuyến tay không ư?!”
Viên Mục Dã trầm giọng: “Có phải hay không thì đi mới biết được.”
Vì Viên Mục Dã kiên trì mãi nên Thạch Lỗi đành phải dẫn cậu đến hiện trường phát hiện xác của Triệu Cẩm Bưu. Dựa vào kết quả khám nghiệm tử thi của cảnh sát, Triệu Cẩm Bưu chết vì ngạt thở, nói thẳng ra là bị người ta bóp chết tươi.
Mặc dù Triệu Cẩm Bưu đã là một ông già gần 60, nhưng hàng năm ông ta lao động chân tay cường độ cao ở trong ngục giam, sức lực ắt hẳn không yếu hơn Triệu Chính Phi lịch sự văn vẻ bao nhiêu.
Cái kiểu tình tiết tay không bóp chết người này bình thường chỉ xuất hiện trong phim ảnh. Ngoài hiện thực, rất hiếm người có thể thật sự làm được như vậy, trừ khi cảm xúc của kẻ hành hung vô cùng kích động và phấn khích. Nếu đúng là Triệu Chính Phi bóp chết Triệu Cẩm Bưu, thì chứng tỏ anh ta cực kỳ hận người cha ruột không có nhân tính này.
Nơi phát hiện xác Triệu Cẩm Bưu là một rừng cây ở vùng ngoại ô, do hai học sinh dậy sớm chạy bộ phát hiện. Mới đầu, bọn họ nhìn thấy có một người ngồi dưới cái cây to trong rừng, họ còn tưởng rằng là một con ma men, ai ngờ khi đi lên trước xem thử lại phát hiện người không còn thở nữa.
Do trên người Triệu Cẩm Bưu không có bất cứ giấy tờ tùy thân gì cả, cộng thêm xung quanh xác chết có rơi vãi một ít túi thực phẩm đóng gói và bình nước rỗng, cho nên cảnh sát nghi ngờ xác chết nam này là người nhập cảnh trái phép.
Mặc dù về sau cảnh sát có phát hiện tế bào da người trong móng tay của xác chết, cũng lấy được ADN của hung thủ, nhưng vì không có đối tượng so sánh. Hơn nữa, mỗi năm ít nhất có trên trăm trường hợp phát hiện xác chết vô danh giống thế này ở nước M, bởi vậy nó rất khó làm cho cảnh sát coi trọng.
Khi Thạch Lỗi đưa Viên Mục Dã tới bên ngoài khu rừng, gã chỉ vào một cái cây to đùng cách đó không xa: “Xác của Triệu Cẩm Bưu được phát hiện ở bên dưới cái cây kia, tự cậu qua đó xem đi, nếu đi tay không một chuyến cũng đừng trách tôi đó!”
Viên Mục Dã nở nụ cười rồi xoay người đi về phía cái cây to kia, ai ngờ cậu vừa mới đi tới gần đã nghe thấy sau lưng vang lên một giọng nói: “Con trai ngoan của cha, cha mày ngồi tù oan mấy chục năm, thế mà mày không lấy mấy đồng tiền lẻ ra để biếu cha được hay sao?”
Viên Mục Dã nghe tiếng thì lập tức quay đầu nhìn lại và thấy Triệu Cẩm Bưu đã chết đang đứng sau lưng mình với vẻ mặt đắc ý. Cùng lúc đó, giọng của Triệu Chính Phi cũng vang lên dưới tàng cây: “Tiền lẻ ư? Tổng cộng tôi đã cho ông gần hai mươi triệu rồi, sao ông không biết cái gì gọi là đủ chứ?”
Triệu Cẩm Bưu bước nhanh lên phía trước và cười lạnh: “Hai mươi triệu? So sánh với tài sản của nhà họ Trác, nó chỉ là chín trâu mất một sợi lông thôi. Đừng cho là tao không biết, đứa em trai hờ kia của mày sắp chết đến nơi rồi, đến lúc đó chắc chắn con ả đê tiện Kim Nghĩa Mai sẽ thổi gió bên gối Trác Khải Phong, tiền của nhà họ Trác không phải sớm muộn gì cũng là của mày hay sao? Tao là cha ruột của mày, mày chỉ cho tao hai mươi triệu mà đòi xua đuổi tao đi hả?!”
Thấy Triệu Cẩm Bưu mặt dày vô sỉ như thế, Triệu Chính Phi giương mắt nhìn về phía người cha trên mặt sinh học của mình, sau đó lạnh lùng nói: “Mặc dù Thiếu Quân không còn nữa, nhà họ Trác vẫn còn Trác Thiếu Dương kia mà, dù thế nào cũng chẳng tới lượt đứa con riêng khác họ là tôi đâu… Tôi khuyên ông đừng mơ tưởng hão huyền nữa, cầm số tiền tôi cho ông mà về nước đi, số tiền đó đủ để ông tiêu xài đến chết rồi.”
Triệu Cẩm Bưu thay đổi sắc mặt: “Nhãi ranh, tao là cha mày, mỗi một xu mày kiếm được đều phải là của tao! Mày không trả tiền cũng được, tự tao đi đòi Trác Khải Phong, cũng để cho ông ta biết con đàn bà năm đó ông ta cướp của tao rốt cuộc là mặt hàng gì!”
Viên Mục Dã nhận thấy lúc ấy hai tay của Triệu Chính Phi nắm thật chặt, ắt hẳn đang cố gắng hết sức để kiềm chế ngọn lửa giận trong lòng. Đáng tiếc Triệu Cẩm Bưu vẫn không biết sống chết nói: “Bây giờ tao thật sự rất chờ mong được nhìn thấy biểu cảm của Trác Khải Phong khi biết chân tướng… Ha ha, nghĩ thôi đã ghiền rồi!”
“Tại sao qua nhiều năm như vậy mà ông vẫn chẳng thay đổi một chút nào thế?” Triệu Chính Phi nói như đang hỏi Triệu Cẩm Bưu, lại như đang tự hỏi bản thân mình.
Nghe vậy, Triệu Cẩm Bưu tỏ vẻ căm phẫn: “Mày có biết tại sao năm xưa tao phải ngồi tù không? Nếu không vì con đàn bà thối tha Kim Nghĩa Mai kia, tao sẽ phải ngồi tù oan nhiều năm như vậy ư? Bao năm qua chúng mày ăn sung mặc sướng, sống rõ là dễ chịu mà! Nhưng tao thì sao? Mấy lần tao suýt chết ở trong tù rồi! Cho chút tiền ấy có là cái gì chứ? Là do mẹ con chúng mày nợ tao!”
Triệu Chính Phi lạnh lùng nhìn Triệu Cẩm Bưu, dường như không muốn nói thêm một câu nào với ông ta nên ném chiếc túi đen trên tay xuống đất: “Trong này có năm triệu tiền mặt, tạm thời tôi chỉ có thể lấy ra từng ấy.”
Vừa thấy có tiền, Triệu Cẩm Bưu lập tức thay đổi sắc mặt: “Nói sớm là có tiền đi chứ? Tiểu Phi à, con chớ quên, dù thế nào thì cha cũng là cha ruột của con, đây là sự thật mãi mãi không thể thay đổi được, biết không!? Chờ ngày nào đó đứa con út của nhà họ Trác chết đi, tài sản của nhà họ Trác đều sẽ thuộc về hai cha con chúng ta!”
Triệu Cẩm Bưu vừa nói vừa mở túi ra đếm tiền, không hề chú ý tới ánh mắt của Triệu Chính Phi đang dần dần trở nên u ám. Ngay khi kiểm tra xong tiền trong túi không có vấn đề gì, ông ta đột nhiên cảm thấy Triệu Chính Phi đã đứng ở sát bên cạnh mình. Ông ta kinh ngạc ngẩng đầu lên, kết quả lại thấy không biết trên tay Triệu Chính Phi có thêm một cục đá từ lúc nào…